“Ngươi nói ai là chó?”
Sắc mặt của Tinh Linh chủ thần biến thành màu đen, có loại xúc động một ngụm cắn chết tên khốn này.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến những lời vừa rồi của Vương Hạo, cô vẫn chọn nhẫn nhịn, dù sao nếu so sánh với tình yêu, một chút ủy khuất vẫn đáng giá.
Vương Hạo khoát tay áo nói.
- Không cần quan tâm đến những chi tiết kia, đi thôi! Pikachu!
- Pikachu?
Tinh Linh chủ thần ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không hiểu được cái tên này đang nói cái gì.
- A . . .
Đúng lúc này, một tiếng kêu thê thảm vang lên.
Tinh Linh chủ thần vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên ngực của Vấn Thiên chủ thần đã bị vạch một đường, máu tươi không ngừng phun ra ngoài, sau đó bị Huyết Sát Kiếm hấp thu hết.
- Tên Vấn Thiên chủ thần cũng vô dụng quá đi!
Vương Hạo lập tức mất hứng, chỉ một hiệp mà hắn đã bị Huyết Sát Kiếm KO, còn mặt mũi tự xưng là Chủ Thần mạnh nhất nữa chứ, đúng là Chủ Thần khoác lác mạnh nhất thì có!
- Thỏ mẹ của ta, thanh kiếm hư này vậy mà có thể hút máu.
Tiểu Bạch run rẩy một cái, nó cảm thấy thân thể bé nhỏ của mình cũng chẳng trụ nổi hai giây là đã tạch.
- Nó bị gọi ma kiếm, hút máu được cũng không kỳ quái!
Sắc mặt của Tinh Linh chủ thần trở nên nghiêm túc, trong lòng không ngừng tính toán.
Ngay cả Chủ Thần mạnh nhất cũng bị Huyết Sát Kiếm đè ra đánh, nếu như cô cướp được Thiên Dung Bảo Thạch, chẳng phải là tự đi dâng tặng đầu người sao?
- Ầm ầm . . .
Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mặt đất dưới đáy biển sâu kia đột nhiên vỡ ra, vô số dung nham nhanh chóng phun ra ngoài.
- Sưu . . .
Một giây sau, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Hai mắt của Vương Hạo tỏa sáng, chỉ thấy một luồng ánh sáng màu hồng từ trong dung nham nóng bỏng xông lên trời, nhìn kỹ thì lập tức nhận ra đó chính là viên Thiên Dung Bảo Thạch vừa xuất thế.
- Hủy diệt cho ta!
Huyết Sát Kiếm quát to một tiếng, không quan tâm đến sống chết của Vấn Thiên chủ thần nữa, trực tiếp hóa thành một luồng kiếm quang đâm về phía Thiên Dung Bảo Thạch.
Tiểu Bạch gấp gáp hỏi.
- Vương Hạo, làm sao bây giờ?
Vương Hạo cau mày nói.
- Bây giờ chúng ta chỉ có thể mong rằng mấy người Sát Lục Chủ Thần có thể thức tỉnh lương tâm, nếu không thì ta chỉ có thể nghĩ biện pháp khác cướp Thiên Dung Bảo Thạch.
- Thức tỉnh lương tâm?
Khóe mắt của Tinh Linh chủ thần lập tức co rút, trong lòng bất lực mà nhổ nước bọt cái tên đại ma vương Vương Hạo này.
Lừa gạt người ta thì thôi đi, còn muốn bọn họ thức tỉnh lương tâm nữa, đây là cái logic thần tiên gì thế? Đúng là làm người ta không hiểu nổi!
- Sưu…
Đúng lúc này, hai tiếng xé gió dồn dập vang lên.
- Đây là…
Lông mày của Tinh Linh chủ thần nhíu lại, chỉ thấy hai người Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần nhanh chóng đánh về phía Huyết Sát Kiếm.
- Cuối cùng bọn họ cũng thức tỉnh lương tâm!
Vương Hạo bị cảm động thiếu chút nữa đã khóc lên, quyết định lấy ơn báo oán mà tha thứ bọn họ.
Về phần Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần không xuất hiện, hắn còn cần phải nhìn biểu hiện sau này của bọn họ nữa, nếu đến cuối cùng mà vẫn không xuất hiện, hắn chỉ có thể đứng ra dạy phụ đạo cho bọn họ, cứu vớt tư tưởng của bọn họ.
- Xuất hiện rồi!
Trên mặt Tinh Linh chủ thần tràn đầy sự tò mò, thật sự không hiểu được Vương Hạo chuốc cho năm vị Chủ Thần này thuốc mê gì, vì sao bọn họ lại liều mạng như vậy chứ?
- Rống…
Sát Lục chủ thần ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, một con Bạch Hổ vô cùng to lớn xuất hiện ở đáy biển sâu, nhất là trên người nó còn tản mát ra sát khí khủng bố, làm cho nhiệt độ của nước biển nhanh chóng lạnh xuống.
- Bạch Hổ thần thể!
Lông mày của Vương Hạo nhíu lại, cảm giác tâm tình bỗng nhiên trở nên phiền não, có một xúc động khát máu không ngừng dâng lên.
- Đừng mơ tưởng hủy diệt Thiên Dung bảo thạch!
Già Lam chủ thần hét to một tiếng, từng luồng ánh sáng màu đen nhanh chóng tràn vào cơ thể hắn, làm cho khí tức của hắn nhanh chóng tăng gấp nhiều lần, sau đó hóa thành một ánh sao nhanh chóng đâm về phía Huyết Sát Kiếm.
Nhưng khí tức trong trời đất lại tràn ngập sự thê lương, để cho lòng người trở nên tuyệt vọng/
- Ngôi sao trên trời đang phóng ra ma khí.
Lông mày của Tinh Linh chủ nhăn lại, cảm giác cả người mình không thoải mái.
- Phóng ra ma khí?
Vương Hạo hơi sững sờ, trong nháy mắt nhớ đến lời mà Thanh Thanh đã từng nói, nếu như Tinh Thần Thần Thể nhập ma, vậy thì lúc ban đêm, ngôi sao trên trời chỉ biết phóng ra một loại ma khí, dẫn con người vào ma đạo.
- Những ma khí này đúng là chán ghét!
Tiểu Bạch thở phì phò lấy Thiên Thanh Trúc ra, sau đó nhẹ nhàng vung về phía hư không.
Trong phút chốc, một cỗ khí tức mát mẽ lan tràn ra, xua tan tất cả cảm xúc phiền não trong lòng tất cả mọi người.
- Thượng Cổ Linh Bảo!
Tinh Linh chủ thần dùng vẻ mặt hâm mộ nhìn Thiên Thanh Trúc, thật sự rất muốn có một thanh thần khí loại không xuất bản nữa thế này.
Nhưng ở trên đời này, ngoại trừ người bên cạnh Sáng Thế Thần ra, thì những người khác đừng mơ đến Thượng Cổ Linh Bảo, thậm chí cả phương pháp chế tạo cũng không có, nên nó mới được xưng là thần khí loại không xuất bản.
- Không biết tự lượng sức mình!
Huyết Sát Kiếm lạnh lùng nói một câu, một luồng kiếm khí kinh thiên từ trên người nó bạo phát ra, mang theo khí thế vô tận buông xuống đáy biển.
- Ầm ầm . . .
Trong phút chốc, Bạch Hổ, Tinh Thần, kiếm quang đánh vào nhau, một tiếng nổ vang trời vọng khắp đáy biển, làm cho biển cả lập tức tách ra một vùng lớn, cả một vùng nước biển cứ vậy mà bốc hơi sạch.
- Không tốt!
Lông mày Tinh Linh chủ thần nhíu lại, nhanh chóng bấm một chỉ quyết, lần nữa củng cố bong bóng quanh người.
- Phốc…
Sát Lục chủ thần, Già Lam chủ thần phun ra một ngụm máu tươi, khí tức cũng uể oải xuống trong nháy mắt, mà Huyết Sát Kiếm cũng bị đánh bay ra ngoài.
- Các ngươi nhìn kìa!
Tiểu Bạch ngạc nhiên hét to một tiếng, móng vuốt nhỏ chỉ về một phương hướng.
- Thế nào?
Tinh Linh chủ thần quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thiên Dung Bảo Thạch bị sóng xung kích vừa rồi đánh bay, chính là bay về phía bọn họ.
Vương Hạo cười to nói.
- Đúng là người tốt sẽ gặp được chuyện tốt!
Tinh Linh chủ thần xạm mặt lại, thật sự không biết Đại Ma Vương Vương Hạo lấy tự tin ở đâu ra mà xưng mình là người tốt, chẳng lẽ trong lòng hắn không ngượng ngùng chút nào sao?
Vương Hạo thúc giục nói.
- Nhanh lên cướp Thiên Dung Bảo Thạch về đây!
- Được!
Tinh Linh chủ thần gật gật đầu, sau đó bấm một chỉ quyết về phía Thiên Dung Bảo Thạch, trực tiếp hút Thiên Dung Bảo Thạch vào trong tay.
Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, nhanh chóng lấy Thiên Dung Bảo Thạch từ trong tay Tinh Linh chủ thần về.
- Vù vù . . .
Đúng lúc này, hai tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo hơi sững sờ, chỉ thấy Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần đang vây hắn lại.
- Các ngươi muốn làm gì!
Tinh Linh chủ thần nhíu lông mày một cái, sau đó đi vào trạng thái đề phòng.
Yêu Lệ chủ thần lạnh lùng nói.
- Giao Thiên Dung bảo thạch ra, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!
- Các ngươi muốn ra tay với ta?
Vương Hạo ngu người, hoàn toàn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Thôn Phệ chủ thần lạnh lùng nói.
- Thằng nhóc kia, đừng tưởng rằng ngươi có Sáng Thế thần làm chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm, ta cho ngươi biết, sư phụ của chúng ta, Đông Phương Bất Bại mới là đệ nhất thiên hạ!
Vương Hạo bó tay trong nháy mắt luôn, vốn dĩ hắn còn muốn tự mình phụ đạo tư tưởng cho hai đứa nhỏ này, nhưng kết quả là bọn họ giác ngộ quá cao, làm cho hắn không biết nên làm gì bây giờ…
Chương 1140 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]