“Lần này xem ngươi xử lý thế nào!”
Tinh Linh chủ thần xạm mặt lại, thật sự không biết nên nói là cú lừa này của Vương Hạo quá ngoạn mục, hay là mấy tên chủ thần này quá ngu ngốc, bọn họ không những tin, mà còn hoàn toàn tin tưởng mới chết.
Vương Hạo cười nói.
- Nếu Thiên Dung Bảo Thạch đã đến tay, và cũng để tránh những phiền toái không cần thiết, ta nói cho bọn họ biết sự thật là được rồi.
- Nói cho bọn họ biết sự thật?
Tiểu Bạch cho Thôn Phệ chủ thần và Yêu Lệ chủ thần một ánh mắt đồng tình, mong rằng hai đứa nhỏ này nghe xong sự thật còn chịu nổi.
Tinh Linh chủ thần liếc Vương Hạo một cái, quyết định sau này phải cách xa đại ma vương ăn no không có chuyện gì làm này một chút, nếu không bị hắn chơi chết còn không biết đâu.
Yêu Lệ chủ thần không nhịn được nói.
- Cái gì mà sự thật hay không sự thật, nếu như ngươi không giao Thiên Dung Bảo Thạch ra, vậy thì bổn tọa sẽ tiễn ngươi xuống Địa Ngục!
- Con mẹ nó, ngông cuồng vậy sao?
Vương Hạo nhịn không được nói tục một tiếng, thật sự không biết nên nói sao nữa.
Thôn Phệ chủ thần cười lạnh nói.
- Ếch ngồi đáy giếng, nếu ngươi biết được sự lợi hại của Đông Phương sư phụ, ngươi sẽ biết vì sao chúng ta dám giết ngươi!
Tinh Linh chủ thần hoàn toàn bó tay luôn, cảm giác hai đứa bé này đã không cứu nổi.
- Không cần dài dòng, trực tiếp ra tay!
Thôn Phệ Chủ Thần nhắm hai mắt lại, một cỗ uy áp bàng bạc từ trong cơ thể nháy mắt bạo phát ra, giống như mười vạn ngọn núi lớn từ trên chín tầng mây đâm xuống nhân gian.
Vương Hạo gấp gáp kêu lên.
- Từ từ, ta muốn nói ra suy nghĩ của mình…:
- Ong ong . . .
Còn chưa dứt lời, một tiếng rít chói tai đã vang lên.
Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần lập tức thay đổi sắc mặt, chỉ thấy Huyết Sát Thần hóa thành một luồng ánh sáng màu hồng đâm về phía bọn họ, nhất là sát khí khủng bố mà thân kiếm đang tỏa ra, làm cho mọi người có cảm giác như đang đối mặt với hung thú viễn cổ.
- Tất cả chết hết đi!
Huyết Sát Kiếm nổi giận gầm lên một tiếng, trên thân kiếm bộc phát ra kiếm khí, sau đó tách ra thành từng đoá từng đoá kiếm hoa, dùng tư thế kinh diễm tuyệt luân, phong kín đáy biển sâu.
- Không tốt!
Sắc mặt ba người Tinh Linh chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần thay đổi nhanh, không quan tâm có phải là kẻ địch của nhau hay không, trực tiếp thống nhất mặt trận, phóng ra công kích mạnh nhất để chống đỡ một kiếm này.
- Ầm ầm . . .
Hai bên đâm vào nhau, tiếng nổ kinh thiên vang vọng đáy biển, một cơn bão nháy mắt quét sạch mọi thứ.
- Phốc…
Tinh Linh chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần phun ra một ngụm máu tươi, khí tức cũng uể oải xuống trong nháy mắt.
Mà Huyết Sát Kiếm đánh bại được sáu vị Chủ Thần cũng đến cực hạn rồi, sát khí quanh thân kiếm ngày càng yếu, yếu hơn gấp trăm ngàn lần so với lúc đầu.
- Thanh kiếm hư này giống như không được!
Tiểu Bạch lên tinh thần trong nháy mắt, nó còn bạo gan ném cục đá về phía Huyết Sát Kiếm.
Vương Hạo cau mày nói.
- Có lẽ nó sắp không chịu nổi, dù nó có là thần binh mạnh nhất, nhưng không có lão ca Sáng Thế Thần sử dụng, nên cũng chẳng phát huy được bao nhiêu sức mạnh.
Huyết Sát Kiếm giận dữ nói.
- Thằng nhóc thúi nhà ngươi đừng đắc ý sớm, hôm nay ngươi tuyệt đối không đưa Thiên Dung Bảo Thạch rời khỏi đây được.
- Vậy thì ta cho ngươi xem là được rồi!
Vương Hạo khóe miệng nổi lên một nụ cười, trực tiếp hệ thống gọi bắt đầu dung hợp Thiên Dung bảo thạch.
- Leng keng, chúc mừng kí chủ tiêu phí 5000 vạn điểm Thần Ma, cộng thêm hai cơ hội cực hạn giảm giá, dung nhập viên Thiên Dung Bảo Thạch thứ ba vào trong Kiếm Chúa Tể.
- Ngao…
Trong phút chốc, một tiếng rồng ngâm kinh thiên vang lên.
Sắc mặt mọi người đều thay đổi, chỉ thấy thân thể cao lớn của Tổ Long xuất hiện, sau đó dùng Thần Long Bãi Vĩ ngao du trong Vô Tận Chi Hải.
Nhất là những ánh sáng màu vàng lập lóe quanh người Tổ Long thật nhức mắt, trực tiếp đốt sáng cả một vùng biển.
Huyết Sát Kiếm kêu lên.
- Không có khả năng, sao ngươi có thể hòa tan Thiên Dung Bảo Thạch vào thân kiếm nhanh như vậy được?
Tất cả mọi người đều chấn kinh, tỏ vẻ bản thân mình không hiểu chuyện gì vừa diễn ra.
Đúng lúc này, một tiếng cười to vang lên.
- Ha ha, Huyết Sát, ta đã nói với ngươi từ lâu, đứa trẻ từ trong nhà ta đi ra đều bật hack, lần này đã hiểu rồi chứ?
Tinh Linh chủ thần hơi sững sờ, chỉ thấy Sáng Thế thần bỗng nhiên xuất hiện, hơn nữa còn không ngụy trang, lộ ra dáng vẻ vốn có của hắn.
- Sáng Thế thần!
Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần bị dọa sợ cho liên tục lùi về sau, không ai có cái khí thế kiêu ngạo không ai sánh được như vừa rồi.
- Hừ!
Huyết Sát Kiếm không cam lòng hừ một tiếng, biết rõ lần này nó thua rồi.
Trừ phi nó có thể giết Vương Hạo diệt khẩu, nếu không thì không thể ngăn được thanh thần binh cấp chính thứ hai ra đời.
Nhưng là bây giờ ngay cả Sáng Thế Thần đều đã ra mặt, điều này có nghĩa là suy nghĩ của nó không thể nào thực hiện được.
Sáng Thế thần cười hỏi.
- Huyết sát, hình như ngươi không phục hả?
- Ta không phải là không phục, chỉ là đang nghĩ làm sao để trả thù thôi!
Huyết Sát Kiếm lạnh lùng nói một câu, một luồng sát khí kinh khủng khóa chặt Thôn Phệ chủ thần và Yêu Lệ chủ thần, nếu như không có hai tên này quấy rối, sao nó lại có thêm một đối thủ chứ?
Thôn Phệ chủ thần ra vẻ trấn định nói.
- Ta cảnh cáo ngươi đừng làm loạn, nếu không Đông Phương sư phụ sẽ không bỏ qua cho ngươi.
- Đông Phương sư phụ?
Vẻ mặt Sáng Thế thần đầy dấu chấm hỏi, thật sự không hiểu rõ Đông Phương sư phụ này là ai.
Yêu Lệ chủ thần lấy hết dũng khí nói.
- Sư phụ của chúng ta là cao thủ đệ nhất thiên hạ, Đông Phương Bất Bại, hơn nữa hắn còn lĩnh ngộ ra chiêu cuối cùng của Quỳ Hoa Bảo Điển, lậu tố lậu đái, tin rằng không lâu nữa hắn sẽ vương giả trở về.
- Đông Phương Bất Bại? No zuo no die?
Sáng Thế Thần hô lên một tiếng, cảm giác đầu óc hắn có chút quay vòng vòng, này là cái gì, cái gì vậy?
Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần nhìn nhau một cái, phát hiện tên của sư phụ bọn họ đúng là quá lợi hại, vậy mà có thể chấn nhiếp được cả Sáng Thế Thần.
- Ông trời ơi!
Tinh Linh chủ thần chống tay đỡ trán, phát hiện không thể nào cứu nổi hai đứa nhỏ này nữa rồi.
Sáng Thế thần quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, giống như đang hỏi thăm đây là kiệt tác của ngươi à?
Vương Hạo dùng vẻ mặt vô tội nói.
- Do ngươi nói cho bọn họ là Đông Phương Bất Bại chính là đệ nhất thiên hạ, mà ta cũng không muốn vả mặt ngươi, nên một bên chỉ có thể đi giả mạo Đông Phương Bất Bại, chứng minh lời ngươi nói đều đúng, còn một bên kia lại điên cuồng ám chỉ bọn họ, nhưng ai ngờ bọn họ nghe không hiểu, điều này có thể trách ta được sao?
Sáng Thế Thần cũng bó tay luôn, hắn phát hiện đứa em trai này không còn dùng da người nữa rồi, mà là da trâu, cái loại mà thần khí cấp chín cũng không chọc được đó!
Bây giờ cả thế giới đều nói tiếng phổ thông, con mẹ nó ai còn biết no zuo no die có nghĩa là gì? Hắn còn nghĩ chỉ mình biết ngoại ngữ thì cả thiên hạ đều biết à?
Làm cho người ta chịu không nổi là, cái gì gọi là để chứng minh lời nói của hắn đều đúng, nên mới đi giả mạo Đông Phương Bất Bại, loại lời nói vô sỉ như vậy mà cũng có người tin sao?
Rõ ràng là tiểu tử này ăn quá no, không có việc gì làm nên đi kiếm chuyện!
Tinh Linh chủ thần lộ ra dáng vẻ giật mình, cuối cùng cô cũng hiểu vì sao bọn Vấn Thiên Chủ Thần vừa nghe được tên Đông Phương Bất Bại sẽ điên cuồng như vậy rồi, hóa ra là do chính miệng Sáng Thế Thần nói ra.
Tiểu Bạch tò mò hỏ.
- Lậu tố lậu đái có nghĩa là gì?
Vương Hạo thở dài nói.
- Ý tứ chính là không tìm đường chết sẽ không phải chết, đáng tiếc ta dụng tâm lương khổ thật uổng phí.
- Không tìm đường chết sẽ không phải chết?
Chương 1141 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]