Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1143: CHƯƠNG 1142: CẦN NHÂN TÀI NHƯ CÁC NGƯƠI

“Không tìm đường chết sẽ không phải chết?”

Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần nhìn nhau một cái, một cỗ dự cảm xấu bỗng nhiên dâng lên trong lòng.

Nhất là câu nói kia của Vương Hạo, có thể là hắn giả mạo Đông Phương Bất Bại, điều này làm cho trong lòng bọn họ hoảng loạn như chó, chẳng lẽ những lời lúc đó nghe được, đều là do Vương Hạo bày ra?

- Sưu…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vấn Thiên chủ thần, Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần đang kéo lấy cơ thể trọng thương đi đến trước mặt bọn họ.

Già Lam chủ thần lạnh lùng nói.

- Không có khả năng, thằng nhóc này tuyệt đối không thể giả làm Đông Phương sư phụ được, dù hắn có thiên phú cao đến mấy, nhưng tu vi chỉ có Thần Vương hạ cấp, hoàn toàn không thể giấu diếm được năm vị chủ thần.

Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần gật đầu đồng ý, bọn họ cảm thấy Già Lam chủ thần nói rất lý, nếu như Vương Hạo có thể lừa gạt được cả năm vị chủ thần, vậy thì bọn họ còn làm Chủ Thần cái gì nữa?

Tinh Linh chủ thần tằng hắng một cái rồi nói.

- Có lẽ các ngươi không biết, vị Mại Mã Phê này thật ra chính là Vương Hạo, hơn nữa hắn còn là em trai của Sáng Thế Thần, nếu như hắn giả làm Đông Phương Bất Bại lừa các ngươi, ta nghĩ có lẽ không khó chút nào.

- Em trai của Sáng Thế Thần?

Trong lòng năm vị Chủ Thần run lên bần bật, bọn họ cảm giác được khoảng cách mình bị lừa lại tiến thêm một bước.

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Ta xin tự mình giới thiệu lại lần nữa, ta gọi là Vương Hạo, phiền mọi người sau này nhìn thấy ta, tuyệt đối đừng gọi sai, đương nhiên, thân là soái ca đệ nhất thiên hạ, các ngươi muốn nhận nhầm người cũng không có khả năng.

Sắc mặt của Tinh Linh chủ thần biến thành màu đen, thật lòng chịu không nổi được tính tự luyến của Vương Hạo, hắn là soái ca đệ nhất thiên hạ gì chứ, rõ ràng là tại họa đệ nhất thiên hạ thì có.

Sáng Thế Thần cho Vương Hạo một ánh mắt cực kỳ ghét bỏ, còn nói là soái ca đệ nhất thiên hạ, chẳng lẽ hắn không hỏi một chút xem, năm xưa mẹ hắn mang hắn có nôn hay không hả? Đúng là không biết tự hiểu mình chút nào!

Vấn Thiên chủ thần thần kích động kêu lên.

- Không thể nào, các ngươi hùa vào nhau để lừa gạt chúng ta, lúc trước chính miệng Sáng Thế Thần đã nói Quỳ Hoa Bảo Điển chính là thần công đệ nhất thiên hạ, chuyện đó tuyệt đối không thể sai được.

Sáng Thế thần dùng vẻ mặt vô tội nói.

- Đúng là ta nói Quỳ Hoa Bảo Điển là thần công đệ nhất thiên hạ, trên tiểu thuyết đúng là viết vậy mà? Hơn nữa lúc đó ta còn cảnh cáo các ngươi, tuyệt đối không được tu luyện theo Quỳ Hoa Bảo Điển rồi mà!

- !?

Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần trợn tròn mắt, trong lòng hận không thể quơ lấy hai thanh đao dưa hấu chém chết tên vương bát đản Vấn Thiên chủ thần này, nghe mỗi cái tin tức thôi mà cũng không chịu nghe cho hết.

- Phốc…

Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần lập tức phun ra một ngụm máu tươi, bọn họ cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều bị đả kích nghiêm trọng.

Thiệt cho bọn họ còn cho rằng mình đã tìm được núi dựa lớn, kết quả lại là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết, đúng là biết vậy chẳng làm, chuyện ma quỷ của Vấn Thiên Chủ Thần mà cũng tin được.

- Không có khả năng, không có khả năng . . .

Vấn Thiên chủ thần liên tục lắc đầu, thật sự không thể nào tiếp thu nổi sự thật này.

Huyết Sát Kiếm cực kỳ đồng tình với năm vị chủ thần này, bọn họ vậy mà có thể gặp được song tiện kết hợp trong truyền thuyết, đúng là nghiệp tụ từ tám đời.

Vương Hạo thở dài nói.

- Tiếp nhận sự thật đi! Anh của ta chính là người thất đức như vậy đấy!

Sáng Thế thần mất hứng nói.

- Ngươi nói ai thất đức? Nếu không phải ngươi đưa Quỳ Hoa Bảo Điển gì đó ra, thì ta có thể nói ra tên của Đông Phương Bất Bại sao?

Vương Hạo thở phì phò nói.

- Ta lấy Quỳ Hoa Bảo Điển ra ngoài là để đùa đồ đệ chơi, ai ngờ bọn họ một hai phải cướp đoạt, sao có thể trách ta được chứ?

- Đùa với đồ đệ còn độc đến dạng này, nếu như đùa những người khác, chẳng phải là cả xương cốt cũng chẳng còn sao?

Tinh Linh chủ thần tự lẩm bẩm, theo bản năng lui về phía sau mấy bước, giữ vững một khoảng cách an toàn với Vương Hạo.

Sáng Thế Thần liếc Tinh Linh chủ thần một cái, nghĩ thầm, có lẽ đứa em trai này giống như hắn, nếu gặp nam thì là đùa hoặc chơi, nhưng nếu gặp nữ 99% sẽ chọn chơi lưu manh.

- Phốc . . .

Năm vị Chủ Thần chịu không nổi đả kích, tất cả đều ọc ra máu tươi tại chỗ.

Sáng Thế thần tò mò hỏi.

- Bọn họ làm sao vậy? Cho dù những chuyện đó đều là giả, cũng không cần phải nôn ra máu chứ?

Yêu Lệ chủ thần cười khổ nói.

- Chúng ta đều luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, ngươi nói xem chúng ta có nên nôn ra máu không chứ?

Sáng Thế thần hoảng sợ kêu lên.

- Các ngươi thật sự luyện?

Đám người Sát Lục chủ thần, Yêu Lệ chủ thần nhìn nhau một cái, sau đó cả tập thể gật đầu thừa nhận.

- Lợi hại, hỡi những Chủ Thần của ta!

Sáng Thế Thần dựng ngón tay cái cho năm vị Chủ Thần, trong lòng nhịn không được cho dũng khí của bọn họ một like.

Vương Hạo cười nói.

- Nếu như các ngươi đã bắt đầu tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, vậy ta nghĩ Đông xưởng, Tây Hán chắc chắn sẽ cần đến những nhân tài như các ngươi, có muốn ta viết thư đề cử cho không?

- Khục . . .

Sáng Thế thần trực tiếp bị sặc, phát hiện đứa em trai này quá tiện.

Tinh Linh chủ thần tò mò hỏi.

- Đông xưởng, Tây Hán là cái gì?

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Đó là nơi Cực Âm, ng việc chủ yếu là chăm sóc các nương nương, trở thành đế sủng!

- Nơi Cực Âm? Chăm sóc các nương nương? Trở thành đế sủng?

Vẻ mặt của Tinh Linh chủ thần đầy dấu chấm hỏi, hoàn toàn không hiểu được Vương Hạo đang nói cái gì.

- Ngươi ở lại mà chậm rãi giải thích đi! Ta đi trước!

Sáng Thế Thần ném xong câu đó, sau đó đưa theo Huyết Sát Kiếm biến mất ngat, hắn cảm giác xe này chạy quá nhanh, nói không chừng sẽ bị lật luôn.

Vương Hạo thở dài nói.

- Ông anh này thật là, nói đi là đi, ta còn muốn hợp xướng với hắn bài ca lành lạnh tặng cho năm vị Chủ Thần.

Tinh Linh chủ thần tò mò hỏi.

- Bài ca lành lạnh gì ?

Vương Hạo dùng giọng hát như gà bị cắt tiết hát to.

- Bóng đêm lành lạnh vì nhớ mong người, hóa thành bùn xuân che chở cho ta…

Sắc mặt của năm vị Chủ Thần đã hoàn toàn đen thui, tên khốn Vương Hạo này quá xấu rồi, vậy mà đi hát tình ca nhớ mong trước mặt năm người, hắn đang thành tâm châm chọc bọn họ không có tiểu đệ đệ sao?

Bây giờ Tinh Linh chủ thần thật sự nhìn không nổi nữa, lôi Vương Hạo nhanh chóng chạy đi, nàng sợ ở đây thêm chút nữa, năm vị Chủ Thần sẽ giết người diệt khẩu mất.

Giọng nói không vui của Vương Hạo vang lên.

- Ngươi kéo ta làm cái gì? Nếu như ngươi không thích nghe, vậy thì chúng ta đổi lại ca khúc là được rồi, cả hai đều là gà, cả hai đều là trứng, nhưng chúng ta không giống nhau…

- Phốc . . .

Năm vị Chủ Thần lại phun ra một ngụm máu tươi, bọn họ cảm thấy mình đã bị Vương Hạo làm cho giảm một nửa tuổi thọ.

- Vù vù…

Đúng lúc này, hai tiếng xé gió dồn dập vang lên

Năm vị Chủ Thần nhướng mày, chỉ thấy hai cha con Nguyệt Thiên, Nguyệt Bạch đã vững vàng xuất hiện trước mặt bọn họ.

- Là hai người các ngươi!

Sắc mặt của Già Lam chủ thần đột nhiên trở nên dữ tợn, dùng toàn bộ thần lực trong cơ thể ngưng tụ lại.

Nguyệt Bạch liên tục kêu lên.

- Đại ca. . . ., huynh nghe ta nói một câu đã.

Nguyệt Thiên gấp giọng nói.

- Chúng ta đại diện cho Thiên Chủ đại nhân đến mời chào các ngươi, hơn nữa Thiên Chủ đại nhân còn cường đại hơn so Sáng Thế Thần, chỉ cần các ngươi đi theo Thiên Chủ đại nhân, chắc chắn ngày tháng huy hoàng sẽ đến.

- Cường đại hơn so với Sáng Thế Thần?

Sắc mặt của năm vị Chủ Thần lập tức trở nên âm trầm, đầu tiên là Đông Phương Bất Bại, bây giờ lại đến một Thiên Chủ đại nhân, chẳng lẽ trên mặt bọn họ có viết hai chữ ngớ ngẩn to đùng sao…

Chương 1142 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!