Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1144: CHƯƠNG 1143: ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI?

“Đây là vẻ mặt gì vậy? Chẳng lẽ các ngươi không tin Thiên Chủ đại nhân còn mạnh hơn so với Sáng Thế Thần sao?”

Nguyệt Bạch cau mày, cảm giác không khí xung quanh thật là quái dị, hoàn toàn không giống với tưởng tượng của hắn.

Nếu như một người khi nghe được tin có ai khác còn mạnh hơn cả Sáng Thế Thần thì phải có dáng vẻ khiếp sợ, sau đó kêu lên ba chữ không thể nào mới đúng.

Nhưng bây giờ, năm vị Chủ Thần không hề ngạc nhiên chút nào, đúng là không hợp lý/

Nguyệt Thiên gấp gáp nói.

- Lời này là do Vận Mệnh Thần Chủ nói ra.

Sát Lục chủ thần lạnh lùng nói.

- Vậy ngươi có nghe được chính miệng Sáng Thế Thần nói, Đông Phương Bất Bại là đệ nhất thiên hạ không?

- Đông Phương Bất Bại?

Hai cha con Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên nhìn nhau một cái, cả hai đều chưa từng nghe đến cái tên này bao giờ.

Vấn Thiên chủ thần lạnh lùng nói.

- Con đường cũ rích này của các ngươi đã quá hạn sử dụng rồi, chúng ta tuyệt đối sẽ không mắc lừa nữa đâu!

- Quá hạn sử dụng?

Vẻ mặt hai người Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên mờ mịt, thật sự không hiểu được lời nói của Vấn Thiên chủ thần là có ý gì.

Sát Lục chủ thần lạnh lùng nói.

- Nếu như các ngươi đã đưa đến cửa, vậy thì làm nơi trút giận của chúng ta đi!

Thôn Phệ chủ thần gật đầu đồng ý.

- Chúng ta không động đến được tên khốn Vương Hạo kia, vậy dùng hai cha con này để trút giận cũng không tệ.

- Hai kẻ này là vết nhơ trong đời ta, ta muốn tự tay giết chết bọn chúng.

Đôi mắt của Già Lam chủ thần lóe lên ánh sáng lạnh, một luồng khí tức kinh khủng phát ra từ trong cơ thể.

- Vù vù…

Một giây sau, từng tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Hai người Nguyệt Thiên, Nguyệt Bạch kinh hãi, chỉ thấy từng luồng ánh sáng màu đen đang chui vào trong cơ thể Già Lam chủ thần, giúp hắn khôi phục lại lực lượng.

Nguyệt Thiên gấp gáp hét lớn.

- Chờ một chút, chúng ta có thể gọi Vận Mệnh thần chủ đến nói với các ngươi.

- Vận Mệnh thần chủ?

Năm vị Chủ Thần cau mày, nếu là Vận Mệnh thần chủ thì bọn họ không chọc nổi thật.

Nguyệt Thiên không dám câu giờ, nhanh chóng bấm một chỉ quyết, dùng sức chỉ về trên đỉnh đầu.

- Sưu…

Trong phút chốc, một luồng phù văn màu vàng thần bí nhanh chóng vạch phá nước biển, phóng ra khỏi hải dương.

Một giây sau, một giọng nói âm trầm vang lên dưới đáy biển.

- Ta là Vận Mệnh thần chủ!

Vấn Thiên chủ thần nhíu mày hỏi.

- Ngươi nói ngươi là Vận Mệnh thần chủ? Vậy vì sao ngươi không hiện thân gặp mặt?

Nguyệt Bạch vội vàng trả lời.

- Vận Mệnh thần chủ bây giờ bị Tử Vong thần chủ dây dưa, không có cách nào hiện thân.

- Không có cách nào hiện thân?

Năm vị Chủ Thần khó thở mà cười, phát hiện cảnh tượng này đúng là quen thuộc biết bao.

Lúc Vương Hạo giả mạo Đông Phương Bất Bại, chẳng phải cũng là cảnh tượng này sao? Bây giờ có ngươi khác dùng chiêu giống như đúc đến lừa bọn họ, nếu bọn họ mà tin thật, vậy chẳng phải là đầu óc cả năm người bị ngu cmn ngốc rồi sao?

- Đi chết đi!

Già Lam chủ thần không khống chế nổi sức mạnh hồng hoang trong cơ thể nữa, hóa thành một luồng ánh sáng màu đen vọt đến trước mặt Nguyệt Bạch.

- Không tốt!

Con ngươi của Nguyệt Bạch bỗng nhiên co rụt lại, phát hiện mình đã bị Già Lam chủ thần khóa chặt, cả người không thể động đậy.

- Phốc . . .

Một giây sau, một bông hoa màu máu nở rộ trong biển cả.

- Không….

Hai mắt Nguyệt Thiên trợn tròn, hắn hét lên một tiếng, chỉ thấy Già Lam chủ thần đã dùng một quyền đánh xuyên qua bụng Nguyệt Bạch, kéo luôn nguyên thần của Nguyệt Bạch ra bên ngoài.

- Đây chính là kết quả của việc phản bội bản tọa, dù là ngươi có là em trai ruột của ta, ngươi cũng phải chết!

Già Lam chủ thần lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, sau đó bàn tay hắn dùng sức bóp chặt, trực tiếp bóp vỡ nguyên thần của Nguyệt Bạch.

- Không thể nào…

Nguyệt Thiên ngốc trệ ngay tại chỗ, trong đầu hiện lên hình ảnh tuyệt đẹp khi ở chung với Nguyệt Bạch từ nhỏ đến lớn.

Nhưng tất cả những hình ảnh đẹp đẽ kia, đều bỏ hắn mà đi, ngay khi nắm đấm của Già Lam chủ thần nắm chặt.

Vấn Thiên chủ thần nhướng mày, phát hiện những tên mà đầu này hoàn toàn không còn tí nhân tính nào nữa rồi, trừ phi là chuyện liên quan đến sống chết của mình, nếu không thì bọn họ có thể hủy diệt mọi thứ.

Vận Mệnh thần chủ giận dữ nói.

- Đồ chết tiệt, ngươi dám giết người của bản tọa, ngươi muốn tìm chết phải không?

Già Lam chủ thần lạnh lùng nói.

- Một con chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi cũng dám nói mạnh miệng, có bản lĩnh thì ngươi ra đây đi!

Vận Mệnh thần chủ nổi trận lôi đình, hận không thể bay đến bóp chết Già Lam chủ thần.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến Tử Vong thần chủ ở ngoài cửa nhà, hắn lập tức sợ hãi, quyết định chờ Thiên Chủ đại nhân đến rồi mới đi tìm Già Lam chủ thần tính sổ

- Quả nhiên là một bọn chuột nhắt!

Già Lam chủ thần hung hăng cười một tiếng khinh miệt, sau đó quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thiên.

- Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Nước mắt của Nguyệt Thiên từ trong hốc mắt chảy ra, nắm đấm nắm chặt đến mức vang lên tiếng xương kêu răng rắc.

- Thật trùng hợp, ta cũng không định bỏ qua cho ngươi!

Già Lam chủ thần lạnh lùng nói một câu, sau đó giống như mèo vờn chuột, chậm rãi đến gần Nguyệt Thiên.

Nguyệt Thiên vuốt nước mắt trên khóe mắt, ép buộc bản thân dằn xuống sự đau thương, nhanh chóng phân tích tình huống trước mắt.

Lấy tu vi bây giờ của hắn, đánh với Già Lam chủ thần thì kết cục tuyệt đối là phải chết.

Nhưng cũng may hắn đã tích góp được năm mảnh vỡ thần cách, có thể mượn lực lượng của mảnh vỡ thần cách để chạy trốn.

Nhưng Vấn Thiên chủ thần đang ở ngay chỗ này, nếu hắn trực tiếp chạy, vậy thì không biết đến lúc nào mới có thể lấy được mảnh vỡ thần cách cuối cùng, vì vậy hắn tuyệt đối không thể buông tha cơ hội này được.

Nghĩ tới đây, Nguyệt Thiên trực tiếp kích hoạt năm mảnh vỡ thần cách trong cơ thể, làm cho một luồng ánh sáng trắng từ trong người tuôn ra, tản ra khí tức kinh thiên động địa.

- Sao có thể?

Con ngươi của Già Lam chủ thần bỗng nhiên co rụt lại, hắn phát hiện tu vi của Nguyệt Thiên đã đột phá đến Chủ Thần trong nháy mắt.

- Rống . . .

Sắc mặt của Nguyệt Thiên dữ tợn, hắn hét lớn một tiếng, làn da trên người cũng nhanh chóng nứt ra, máu tươi tuôn ra không ngừng.

Vấn Thiên chủ thần cau mày nói.

- Trong cơ thể hắn giống như có lực lượng nào đó bị phong ấn!

Sát Lục chủ thần nghiêm túc nói.

- Hơn nữa cỗ lực lượng kia còn rất cường đại, hắn hoàn toàn không thể khống chế nổi nó.

- Rống . . .

Nguyệt Thiên thống khổ hét lớn một tiếng, hóa thành một ánh sáng trắng xông về phía Vấn Thiên chủ thần.

- Cái gì?

Vấn Thiên chủ thần ngu người, cảm giác nội dung cốt truyện sai lệch mất rồi! Người giết cha hắn là Già Lam chủ thần mà, tự nhiên đâm đầu về phía hắn làm gì?

- Phốc . . .

Trong phút chốc, một bông hoa máu nở rộ trong nước biển.

Mấy vị Chủ Thần trợn mắt hốc mồm, chỉ thấy Nguyệt Thiên dùng một nắm đấm đánh vào bụng Vấn Thiên Chủ Thần, hơn nữa còn kéo luôn nguyên thần của Vấn Thiên chủ thần ra ngoài.

- Thật mạnh!

Sắc mặt của Già Lam chủ thần hết sức ngưng trọng, hắn cảm nhận được sự uy hiếp đến từ Nguyệt Thiên, chắc chắn hắn phải nhanh diệt khẩu Nguyệt Thiên mới được, nếu không hậu hoạn vô cùng.

Vấn Thiên chủ thần ngơ ngác hỏi.

- Vì sao ngươi lại giết ta?

Sắc mặt của Nguyệt Thiên dữ tợn nói.

- Bởi vì thời gian của ta chỉ đủ để giết một người, mà giết ngươi là có lời nhất.

Vấn Thiên chủ thần khóc không ra nước mắt nói.

- Đại ca, ta và ngươi không có thù giết cha, cũng không có mối hận cướp vợ, ngươi giết ta thì lợi gì chứ?

- Phốc…

Nguyệt Thiên phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trong người hắn càng ngày càng hỗn loạn.

- Đi chết đi!

Đôi mắt của Già Lam chủ thần bỗng nhiên sáng lên, nhanh chóng giết về phía Nguyệt Thiên.

Nguyệt Thiên dùng ánh mắt không cam tâm nhìn Già Lam chủ thần một cái, sau đó túm lấy nguyên thần của Vấn Thiên chủ thần và thi thể của Nguyệt Bạch biến mất ngay tại chỗ…

Chương 1143 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!