Vô Tận Hải.
Vương Hạo và Tinh Linh chủ thần xuất hiện ở trên một hòn đảo nhỏ.
Tiểu Bạch vẫn ngồi trên vai Vương Hạo như cũ, đắc ý ăn cà rốt.
- Ngao . . .
Đúng lúc này, một tiếng long ngâm vang vọng đất trời.
Tinh Linh chủ thần và Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tổ Long đã xông ra khỏi mặt biển, ngửa mặt lên trời gào thét, xung quanh cơ thể nó mang theo một cỗ kiếm khí mạnh mẽ, xông thẳng lên trời.
- Ào ào . . .
Trong phút chốc, Vô Tận Hải run rẩy, một cơn bão thần lực không có gì sánh kịp khuếch tán ra khắp mặt biển, từng đợt sóng lớn như muốn xông phá trời cao.
Vương Hạo cười nói.
- Nhìn nó có vẻ rất vui nhỉ?
Tinh Linh chủ thần dùng vẻ mặt hâm mộ nói.
- Nó đã có đầy đủ tiềm lực trùng kích để trở thành thần binh cấp chín, sao có thể không vui được chứ?
- Sưu…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Tinh Linh chủ thần tò mò quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở phương xa có bóng trắng xông ra khỏi mặt biển, hơn nữa khí tức trên người còn cực kỳ hỗn loạn, bóng trắng kia nhanh chóng bay về phương xa.
- Sao hắn lại ở chỗ này?
Vương Hạo cau mày, lập tức nhận ra ngay cái bóng trắng kia là Nguyệt Thiên.
Tinh Linh chủ thần tò mò hỏi.
- Ngươi biết người này sao?
Vương Hạo gật đầu nói.
- Hắn gọi là Nguyệt Thiên!
- Nguyệt Thiên? Hắn là con trai của Già Lam chủ thần sao? Là ác bá nổi danh của Già Lam chủ thành?
Tinh Linh chủ thần nhíu đôi lông mày lại, nhớ đến chuyện cách đây không lâu, nghe nói Già Lam chủ thần bị đệ đệ của hắn đội nón xanh cho, mặc dù chuyện này bị cấm đưa ra bàn tán, nhưng vẫn không thể giấu diếm được những Chủ Thần bọn họ.
Vương Hạo nghiêm túc nói.
- Ta muốn đính chính một chút, trước đây hắn đúng là con trai của Già Lam chủ thần, nhưng bây giờ hắn là cháu trai của Già Lam chủ thần mới đúng.
- Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói!
Tinh Linh chủ thần xạm mặt lại, thật sự bất lực mà nhổ nước bọt đại ma vương Vương Hạo.
Cả nhà Già Lam chủ thần trước kia dù bên trong hơi loạn nhưng vẫn có sự hài hòa, nhưng từ lúc đại ma vương Vương Hạo xuất hiện ở đó, thì lập tức bị tan cửa nát nhà.
- Ta không biết xấu hổ cái gì?
Vương Hạo dùng vẻ mặt chính nghĩa nói.
- Ta đây đang dùng hành động nói cho người đời biết, có thể uống rượu ngon, tránh nơi nhiều khói, nhưng tuyệt đối không thể làm chuyện xấu, nếu không lỡ may bị người có tâm lợi dụng, vậy thì có đi mà không có về.
- Ha ha . . .
Khóe miệng của Tinh Linh chủ thần co quắp, nàng lần đầu tiên thấy có người không biết xấu hổ như hắn lại tỏ vẻ mình tràn đầy tinh thần chính nghĩa như vậy đấy.
Vương Hạo đột nhiên nghi ngờ nói.
- Nhưng có chuyện ta không thể hiểu nổi được, vì sao trên người Nguyệt Thiên lại có khí tức của Vấn Thiên chủ thần chứ?
Tinh Linh chủ thần hơi sững sờ, lúc này mới cảm ứng được trên người Nguyệt Thiên đúng là có khí tức của Vấn Thiên chủ thần, mặc dù rất là yếu ớt, nhưng đúng là khí tức của Vấn Thiên chủ thần thật.
- Ngao . . .
Đúng lúc này, một tiếng long ngâm đinh tai nhức óc vang lên.
Tinh Linh chủ thần ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bầu trời bỗng nhiên tối xuống, cơ thể Tổ Long giống như 10 vạn tòa núi lớn từ trên chín tầng mây giáng lâm nhân gian, làm cho nước biển xung quanh đảo nhỏ kịch liệt sôi trào.
Vương Hạo giơ cánh tay lên, đưa tay về phía Tổ Long.
- Ngao . .
Tổ Long ngửa mặt lên trời rống một tiếng, sau đó nhanh chóng biến trở về thành Kiếm Chúa Tể, vững vàng rơi vào trong tay Vương Hạo.
Tinh Linh chủ thần quay đầu lại, chỉ thấy trên thân Kiếm Chúa Tể lóe lên ánh sáng lạnh xuyên thấu linh hồn, hơn nữa quanh người nó còn có một cỗ kiếm khí kinh thiên, làm cho người ta có cảm giác lúc nào cũng có thể bị chém một nhát.
Nhất là khi Vương Hạo vung kiếm trên tay, trên hư không lập tức nổi lên gợn sóng, gống như có thể cắt nát cả không gian
- Tốt lắm, tốt lắm!
Vương Hạo hài lòng gật gật đầu, phát hiện sau khi dung hợp viên Thiên Dung bảo thạch thứ ba xong, Kiếm Chúa Tể đã thăng cấp đến thần khí cấp sáu, tiến thêm một bước về phía Thần Khí cấp chín.
Tinh Linh chủ thần mở miệng nói.
- Tất nhiên kiếm của ngươi tốt rồi, bây giờ chúng ta có đuổi theo Nguyệt Thiên không? Hỏi hắn vì sao trên người lại có khí tức của Vấn Thiên chủ thần?
Vương Hạo xua tay nói.
- Bây giờ ta còn chuyện gấp hơn, không có thời gian chơi vơi hắn.
Tinh Linh chủ thần tò mò hỏi.
- Ngươi lại muốn làm gì?
Vương Hạo cười nói.
- Ta muốn đi Thiên Giới tìm vợ, không đúng, là Tiểu Lục của ta!
- Tìm Tiểu Lục của ngươi?
Tinh Linh chủ thần hơi sững sờ, lập tức nhớ đến chuyện Sinh Mệnh thần chủ đã bị Vương Hạo dùng hai quyển sách H, mua ở chỗ Sáng Thế Thần rồi.
Nhưng nếu như Sinh Mệnh thần chủ biết được Vương Hạo xem nàng là Tiểu Lục, Sinh Mệnh thần chủ có đánh chết hắn luôn không nhỉ?
- Ta nhớ rằng, nếu muốn đi vào Thiên Giới, cần phải đi qua cánh cửa Thiên Giới.
Vương Hạo cau mày nghĩ nghĩ, sau đó lôi Vũ Trụ Tinh Đồ ra, nhanh chóng khóa chặt vị trí cánh cửa Thiên Giới.
Trong phút chốc, một luồng ánh sáng màu đen từ trong Vũ Trụ Tinh Đồ bạo phát ra, bao phủ lên người Vương Hạo và Tinh Linh chủ thần.
Cảnh sắc ở trước mặt Tinh Linh chủ thần thay đổi, bọn họ xuất hiện ở một chỗ có rất nhiều người, mà giữa biển người có một cánh cửa vàng óng nối liền trời đất.
Mà ở trên cánh cửa vàng óng kia, còn phủ kín phù văn thần bí, đó chính là cánh cửa Thiên Giới.
Đồng thời, bên tai Tinh Linh chủ thần còn vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.
- Cánh cửa Thiên Giới còn bao lâu nữa mới mở ra?
- Cánh cửa Thiên Giới cách một ngàn năm mới mở ra một lần, năm nay vừa đúng một ngàn năm.
- Nói như vậy, năm nay cánh cửa Thiên Giới sẽ mở ra?
- Không sai, nghe nói hôm nay cánh cửa Thiên Giới sẽ mở ra đấy.
- Nghe nói tài nguyên ở Thiên Giới rất phong phú, nhiều gấp vô số lần Cực Nhạc Tịnh Thổ đấy!
- Tài nguyên của Cực Nhạc Tịnh Thổ đều bị chín vị Chủ Thần cướp hết, còn dư lại một chút thì chúng ta chia nhau sao đủ được?
- Cái này không thể trách chín vị Chủ Thần, có trách thì cứ trách Tam Hại ấy.
- Không sai, nếu không phải bọn chúng thường xuyên giả người bị chín chủ Thần đâm trúng, sao tài nguyên của Cực Nhạc Tịnh Thổ lại phải khan hiếm thế chứ?
- Đáng thương cho ta, đường đường là Thần Đế thượng cấp, lại chỉ có thể sử dụng thần khí cấp năm!
- Có thần khí cấp năm là may rồi, thần khí cấp sáu ở Cực Nhạc Tịnh Thổ quá hiếm, chỉ có Chủ Thần may ra mới có được.
- Chín vị Chủ Thần cũng chưa chắc có thần khí cấp sáu mà dùng đâu, chẳng lẽ ngươi không thấy chính vị Chủ Thần luôn ra trận với tay không tấc sắt à?
- Nghe ngươi nói vậy, ta mới cảm giác được!
- Trong chín vị Chủ Thần, ngoại trừ Băng Tuyết chủ thần có thể ngưng tụ ra băng kiếm để chiến đấu bên ngoài ra, thì những chủ thần khác hoàn toàn là tay không tấc sắt.
- Cuộc sống bức bách, chỉ có thể luyện thêm nhiều công phu quyền cước!
- Lần này chúng ta di dân lên Thiên Giới, mong rằng Sinh Mệnh thần chủ có thể che chở chúng ta khỏi bị tam hại hãm hại.
- Mong rằng là vậy!
- . . .
Vương Hạo liếc Tiểu Bạch một cái, lúc này hắn mới phát hiện tam hại đúng là danh bất hư truyền, chỉ dựa vào tuyệt kỹ giả bị người đâm là đã có thể làm cho dân chúng Cực Nhạc Tịnh Thổ lầm than rồi.
Tiểu Bạch dùng vẻ mặt vô tội nói.
- Cái này không có quan hệ với bản bảo bảo thỏ, đấy là do Đậu Đậu tỷ và Linh Lung tỷ tạo nghiệt.
Tinh Linh chủ thần tức giận muốn đánh cái mông của Tiểu Bạch, giúp cho nó nhớ rõ lại, là ai té ngã ngưới chân nàng nhiều lần ở Già Lam chủ thành hả?
Vương Hạo gãi gãi cái cằm, tự hỏi mình con thỏ đã vỗ béo, đã đến lúc làm thịt rồi, chuyện này không chỉ có thể bđó cũng là thời điểm làm thịt, dạng này không chỉ có thể vì dân trừ hại, mà còn có thể làm phong phong phú cái ví tiền của hắn . . .
Chương 1144 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]