“Móng heo lớn?”
Trên mặt Tinh Linh Chủ Thần tràn đầy sự ngạc nhiên, không hiểu vì sao Vương Hạo lại nói đến cái móng heo lớn.
Nghĩ mãi mà không ra, Tinh Linh Chủ Thần không phí đầu óc nghĩ đến những thứ kia nữa, nàng nhanh chóng đi theo sau vương Hạo.
Ngay khi Tinh Linh Chủ Thần bước ra khỏi phi thuyền, đã thấy những người bên đường chỉ trỏ về phía Vương Hạo.
- Người kia là ai vậy? Sao ta chưa thấy bao giờ?
- Người có thể lái được phi thuyền này thì chắc chắn có thân phận không nhỏ, nhưng cụ thể là ai thì không biêt!
- Chiếc phi thuyền này có thể đáng được cả Chủ Thần đấy, cùng cấp bậc với Thuyền Sinh Mệnh của Sinh Mệnh Thần Chủ.
- Thuyền Sinh Mệnh là quà sinh nhật mà Sáng Thế Thần tặng cho Sinh Mệnh Thần Chủ đấy, chiếc phi thuyền này có thể so với nó sao?
- Chẳng lẽ người này có quan hệ với Sáng Thế Thần sao?
- Các ngươi nhìn bên kia kìa, người kia có phải là Tinh Linh Chủ Thần của Cực Nhạc Tịnh Thổ không?
- Đúng là Tinh Linh Chủ Thần đất, chẳng lẽ chiếc phi thuyền này là của Tinh Linh Chủ Thần?
- Không thể nào, bây giờ Cực Nhạc Tịnh Thổ làm sao có năng lực chế tạo loại phi thuyền này chứ?
- Có lẽ vì quan hệ giữa Tinh Linh Chủ Thần và Sáng Thế Thần rất tôt?
- Phóng cái rắm vào mặt mẹ ngươi, nếu ngươi có quan hệ tốt với Sáng Thế Thần, ngươi dám đi gần một thằng bé khác như vậy không?
- Có lý, cho dù Tinh Linh Chủ Thần dám bao nuôi tiểu bạch kiểm, thì nàng cũng không dám trắng trợn như vậy đâu!
……
Tinh Linh chủ thần tức giận đến mức mặt mũi tái xanh, hận không thể xé nát miệng thúi của những kẻ kia,
Vương Hạo chắp tay nói.
- Các vị đại gia hương thân phụ lão, tiểu sinh vừa mới đặt chân lên miền đất quý này, bởi vì ví tiền rỗng tuếch mà xấu hổ, chỉ có thể dùng con thỏ nhà ta biểu diễn một chút tuyệt chiêu kỹ nghệ, mong rằng lát nữa các vị thông cảm một chút.
- Thông cảm một chút, thông cảm một chút!
Tiểu Bạch đứng trên vai Vương Hạo, chắp hai cái móng vuốt cúi chào mọi người, đồng thời cũng đang tìm mục tiêu đầu tiên.
·Tuyệt chiêu?
Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó dùng ánh mắt như nhìn đồ ngu nhìn về phía Vương Hạo.
Nên nhớ rằng bọn họ là thần, có thể bay trên trời, chui xuống đất đấy, ai rảnh đến mức đứng nhìn biểu diễn ở đầu đường chứ?
- Tuyệt chiêu?
Đôi mày liễu của Tinh Linh chủ thần hơi nhíu lại, nàng cảm thấy tuyệt chiêu trong miệng Vương Hạo không phải là kỹ nghệ gì đó, mà là bắt đầu làm chuyện xấu thì có.
Nếu không thì hắn sẽ không nói là thông cảm một chút, mà phải nói ủng hộ một chút mới đúng.
Nhưng mà Vương Hạo cũng quá xấu xa đi mất, mặc dù nàng không biết cụ thể tuyệt chiêu đó là gì, nhưng chỉ cần con thỏ trên vai hắn nhắm trúng ai, kẻ đó sẽ táng gia bại sản chỉ trong chớp mắt.
Nghĩ đến đây, Tinh Linh Chủ Thần lập tức thấy vui trên sự đau khổ của mọi người, nàng cho bọn họ một ánh mắt thương hại, mong rằng lúc nữa bọn họ còn có thể dùng ánh mắt kia nhìn Vương Hạo.
Còn chuyện nhắc nhở những người này cẩn thận với con thỏ, Tinh Linh Chủ Thần không hề nghĩ đến, dù sao từ xưa đến nay thì lòng dạ phụ nữ đã hẹp hòi rồi, mà những người kia vừa rồi còn nói xấu nàng, Tinh Linh Chủ Thần không bổ cho bọn họ thêm một đao đã là nhân từ lắm rồi.
Vương Hạo cười nói.
- Con thỏ, nếu như đã chào hỏi xong, vậy thì chúng ta bắt đầu đi!
- Được!
Tiểu Bạch gật cái đầu nhỏ, sau đó biến mất khỏi bờ vai Vương Hạo.
- Bắt đầu rồi sao?
Tinh Linh Chủ Thần tỉnh táo lại, thật muốn lấy thêm cái ghế nữa ngồi xuống nhìn.
Một giây sau, một giọng nói non nớt vang vọng khắp mọi nơi.
- A, ngươi đụng vào bản bảo bảo thỏ rồi, nhanh chóng bồi thường tiền đi!
Tất cả mọi người quay đầu lại theo bản năng, chỉ thấy Tiểu Bạch đang nằm rạp dưới chân một người đàn ông trung niên, nó còn dùng thần khí cấp bảy là Tiên Vũ trói chặt chân của người đàn ông trung niên nhà giàu này lại, phòng ngừa hắn không có trả tiền mà đã chạy trốn.
- Cái gì?
Đôi mắt của người đàn ông trung niên phúc hậu kia co rụt lại, cảm giác bản thân vừa trúng thưởng lớn trong truyền thuyết.
Hơn nữa phần thưởng này có độ tin cậy rất cao, dù sao Chung Cực Thiên Ma còn ở đó, mà con thỏ có thể đi từ trên phi thuyền đó xuống, lại dám trắng trợn giả người bị đụng như vậy, không cần nghĩ cũng biết nó có là thật hay không.
Đồng thời, hắn cũng hiểu được vì sao một người một thỏ vừa rồi lại nói ra hai chữ thông cảm, có Sáng Thế Thần làm núi dựa, ai dám không thông cảm chứ?
Mà giống như chứng minh suy nghĩ của người đàn ông phúc hậu kia là đúng, trên trán Tiểu Bạch hiện lên một chữ “Thiên” màu vàng lấp lánh.
- Ào ào…
Thấy cảnh như vậy, tất cả mọi người bị dọa cho liên tục lui về sau, tiếng bàn tán lại vang lên lần nữa.
- Thì ra kẻ có quan hệ với Sáng Thế Thần không phải là Tinh Linh Chủ Thần, mà là con thỏ kia.
- Đó không phải là con thỏ giả người bị đâm sao?
- Con thỏ giả người bị đâm xuất hiện, vậy hồ ly dọa dẫm đâu?
- Tin tức của ngươi thật là lạc hậu, gần đây con thỏ giả người bị đâm và hồ ly dọa dẫm đã thu thêm một thành viên mới.
- Cái gì? Còn có thành viên mới nữa sao?
- Chính xác, nghe nói là một con thỏ, bây giờ người đời đều gọi chúng nó là Tam Hại đấy!
- Ta cũng nghe nói, hình như con thỏ giả là người bị đâm kia đã biến thành thợ chụp ảnh, mà con thỏ mới vào nhóm mới trở thành thỏ giả bị đâm đời mới.
- Ông trời ơi! Bọn chúng càng ngày càng chuyên nghiệp.
- Đầu năm nay muốn sống cũng không sống nổi, vốn tưởng rằng đi vào Thiên Giới thì có thể phát tài, không ngờ bọn chúng lại đuổi đến tận Thiên Giới.
- Người vợ bạch phú mỹ của ta sắp gặp nguy hiểm, chẳng lẽ ta sắp phải cô độc suốt đời sao?
…
Vương Hạo liếc Tiểu Bạch một cái, phát hiện danh tiếng của Tiểu Bạch càng ngày càng lớn, nên hắn phải làm chuyện gì đó mới được, nếu không sau này không làm nổi trụ cột của gia đình mất.
Nghĩ tới đây, Vương Hạo trực tiếp lấy ra một lá cờ màu trắng, trên đó viết rằng: Chim thư cưu họa tiếng, hót trên cồn bãi sông, phú bà trong thành, nhớ kỹ tìm ta.
Hơn nữa phía dưới lá cờ trắng còn có một câu: Thân ái, nhớ kỹ trả tiền và cho ngôi sao khen ngợi!
- Khụ khụ . . .
Tất cả mọi người bị sặc trong nháy mắt, cmn thằng này đúng là một tiểu bạch kiểm đất! Nhưng hắn cũng trắng trợn quá đi mất.
- Đầu ta đau!
Tinh Linh chủ thần bưng lấy cái trán, thật sự không thể tin nổi tuyệt chiêu của Vương Hạo lại là làm tiểu bạch kiểm!
Tất nhiên, lúc ở trước cánh cửa Thiên Giới thì nàng đã cảm thấy hơi nghi ngờ rồi, nhưng chuyện đệ đệ Sáng Thế Thần làm tiểu bạch kiểm, ai mà tin nổi chứ?
Nhưng Vương Hạo không chỉ làm được, còn quang minh chính đại mà làm, ngay cả bảng hiệu mà cũng có luôn.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, bầu trời bị lôi đình bao phủ, một cỗ uy áp mạnh mẽ ép xuống, giống như mười vạn ngọn núi từ trên trời rơi xuống, ép cho tất cả mọi người không thể thở nổi.
Tinh Linh chủ thần cả kinh kêu lên.
- Là Sinh Mệnh thần chủ đến!
- Tiểu Lục nhà ta đến rồi!
Vương Hạo tỉnh táo tinh thần trong nháy mắt, hắn từng nghe nói dáng người Sinh Mệnh thần chủ rất đẹp, cũng không biết thật hay giả, hắn có nên trả hàng hay không.
- Chuyện gì vậy?
Tiểu Bạch hét lên một tiếng, cơ thể nó bỗng nhiên bay lên khỏi mặt đất.
Đúng lúc này, một giọng nói trong veo như nắng sớm, dịu dàng vang lên.
- Tên nhóc nhà ngươi từ đâu đến đây? Vì sao ta chưa thấy ngươi bao giờ?
Trong lòng Vương Hạo run lên bần bật, hắn phát hiện giọng nói kia thật là có ma lực, chỉ nghe thôi đã làm lòng người say mê, thậm chí còn làm cho người ta cảm thấy có thêm sức sống mới.
Hơn nữa, căn cứ vào kinh nghiệm làm heo lớn nhiều năm của hắn, chủ nhân của giọng nói kia chắc chắn là một mỹ nữ xinh đẹp, hắn không phải trả hàng…
Chương 1149 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]