Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1151: CHƯƠNG 1150: NHÂN SĨ CHUYÊN NGHIỆP

Thành Sinh Mệnh.

Cơ thể Tiểu Bạch chậm rãi bay lên, sau đó rơi vào lòng ngực của một mỹ nữ áo trắng.

- Sinh Mệnh Thần Chủ!

Tất cả mọi người hoảng sợ, chỉ thấy một mỹ nữ áo trắng yêu kiều bay từ trên trời xuống, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai, nhìn rất dịu dàng.

Đôi mắt xinh đẹp như ánh sao, trong veo thanh tịnh, làn da trắng nõn hiện lên chút phấn hồng ngọt ngào, đôi môi mỏng như cánh hoa hồng ướt át.

Nhất là lúc nàng dịu dàng vuốt ve Tiểu Bạch ở trong ngực, đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết, làm cho một cỗ linh khí từ trên người nàng bay ra ngoài.

- Đó chính là Tiểu Lục nhà ta!

Đôi mắt của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, cảm giác mình kiếm được hời rồi.

Tinh Linh chủ thần vội vàng quỳ xuống nói.

- Tham kiến Sinh Mệnh Thần Chủ!

Tất cả mọi người đều lấy lại tinh thần, nhanh chóng quỳ rạp xuống đất.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều quỳ xuống, chỉ có mình Vương Hạo đứng trên đường, điều này cũng hấp dẫn ánh mắt của Sinh Mệnh Thần Chủ.

Sinh Mệnh Thần Chủ tò mò nhìn Vương Hạo, sau đó nhịn không được giật mình một cái, nàng phát hiện Vương Hạo chỉ có tu vi Thần Vương trung cấp, nhưng trình độ hùng hậu của khí tức lại nhiều đến dọa người, có thể sánh ngang với Sáng Thế Thần năm đó.

- Sao có thể?

Trong lòng Sinh Mệnh Thần Chủ cực kỳ khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin nổi, vậy mà trên đời này còn có một thiên tài biến thái như Sáng Thế Thần.

- Thả bản bảo bảo ra ngay!

Tiểu Bạch không ngừng giãy dụa ở trong ngực Sinh Mệnh Thần Chủ, nó còn nhe hai cái răng cửa ra, giống như đang cảnh cáo nếu Sinh Mệnh Thần Chủ mà không thả nó ra, thì con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người.

- Oắt con, vẫn còn hung dữ sao?

Sinh Mệnh Thần Chủ nở một nụ cười xinh đẹp, sau đó lấy ra một củ cà rốt.

Trong phút chốc, một cỗ khí tức nhẹ nhàng khoan khoái tràn ngập ra, làm cho cơ thể mọi người khẽ run lên, có loại cảm giác tràn đầy năng lượng.

- Đây là…

Đôi mắt của Tiểu Bạch sáng ngời nhìn củ cà rốt trong tay Sinh Mệnh Thần Chủ, khóe miệng còn trào ra nước miếng.

Sinh Mệnh Thần Chủ mỉm cười nói.

- Đây là cà rốt siêu phẩm mà ta tỉ mỉ trồng, chỉ cần ngửi mùi hương thôi là đã có thể mở ra tiềm lực, cắn một ngụm trực tiếp đột phá, mà nếu ăn được một củ, vậy thì Thần Đế Thượng Cấp có thể đột phá Chủ Thần.

- Hit hazzz…

Hô hấp của tất cả mọi người trở nên dồn dập, bọn họ dùng ánh mắt nóng rực nhìn về phía củ cà rốt trong tay Sinh Mệnh Thần Chủ.

Thậm chí bọn họ nhịn không được muốn thay thế vị trí của Tiểu Bạch, nằm trong ngực Sinh Mệnh Thần Chủ, ăn cà rốt thần phẩm để đột phá Chủ Thần.

- Đúng là nhiều tiền!

Hai mắt Vương Hạo phát sáng lên, hắn giống như thấy được thành tựu của sự nghiệp, có tiền gửi về cho cha mẹ già vậy.

- Bản bảo bảo thỏ là con thỏ có gia giáo, sẽ không bị ngươi dùng một củ cà rốt dụ hoặc!

Tiểu Bạch nuốt mấy ngụm nước miếng, cố nén sự hấp dẫn của cà rốt siêu phẩm, đưa mắt nhìn sang nơi khác.

Tất cả mọi người đều co rút khóe mắt, thật sự muốn mở miệng hỏi một câu, con thỏ có gia giáo thì có thể ỷ vào mình có chỗ dựa, đi giả làm người bị đâm để kiếm tiền sao?

- Cái gì…

Sinh Mệnh Thần Chủ hơi sững sờ, cảm giác đầu óc có chút quay vòng vòng.

Nhớ năm xưa nàng dùng cà rốt siêu phẩm để đi tìm Ngọc Linh Lung, con thỏ kia đã tỏ vẻ cực kỳ thích ý đấy.

Hơn nữa một thời gian phía sau, ngay cả tiết tháo cũng không cần, nó thường xuyên đến Thiên Giới của nàng trộm cà rốt, nhưng sao bây giờ lại không dụ dỗ nổi Tiểu Bạch chứ?

Vương Hạo nhếch miệng nói.

- Con thỏ nhà ta đã trưởng thành thật rồi, có cốt khí giống như ta vậy, sao có thể khom lưng vì một củ cà rốt chứ? Ít nhất cũng phải năm củ mới được, mà bốn củ trong đó là của ta.

- Khụ khụ…

Tinh Linh chủ thần bị sặc, cuối cùng nàng cũng biết được cốt khí của Vương Hạo đáng tiền như vậy, giá ngang với bốn củ cà rốt đấy.

- Con thỏ nhà ngươi?

Sinh Mệnh Thần Chủ hơi sững sờ, thật sự không hiểu vì sao con thỏ mà Sáng Thế Thần nuôi, sao lại biến thành con thỏ nhà Vương Hạo chứ?

Vương Hạo vỗ vỗ cái ót nói.

- Ta nói sai rồi, chúng ta là người một nhà, vậy thì không phải là con thỏ nhà ta, mà là con thỏ nhà chúng ta mới đúng.

- Chúng ta là người một nhà! ? Chẳng lẽ ngươi là tiểu sư đệ của ta?

Sinh Mệnh Thần Chủ cẩn thận quan sát Vương Hạo, nàng cảm thấy mình đoán không sai.

Nếu không thì không thể giải thích được, vì sao Vương Hạo lại có thiên phú biến thái như vậy, vừa có thể mang theo Tiểu Bạch trên người, lại lái phi thuyền Chung Cực Thiên Ma của sư phụ đến Thành Sinh Mệnh.

Nhất là lá cờ quảng cáo sau lưng Vương Hạo, càng chứng minh suy nghĩ của nàng là đúng, bởi vì Vương Hạo giống như đúc với sư phụ nàng, đều không biết xấu hổ như vậy.

Đôi mắt của rất nhiều gái đẹp xung quanh đều sáng lên, bọn họ cảm thấy mình có thể tìm vị đẹ đệ này của Sinh Mệnh Chủ Thần nói chuyện nhân sinh, kể về lý tưởng của tiểu bạch kiểm.

- Ngươi đoán sai, ta không phải sư đệ của ngươi, mà là đồng bạn hợp tác của ngươi!

Vương Hạo mỉm cười, sau đó chỉ chỉ lá cờ đeo sau lưng.

- Cái gì?

Tất cả mọi người bị dọa sợ hồn bay phách tán, thật sự không ngờ là có người dám đùa giỡn Sinh Mệnh Thần Chủ một cách trắng trợn táo bạo đến vậy.

Sắc mặt của Sinh Mênh Thaần Chủ lạnh xuống trong nháy mắt, một cỗ uy áp kinh khủng bao phủ khắp mọi nơi.

- Ta nói thật mà, ta có hợp đồng làm bằng chứng…

Vương Hạo bị dọa cho kêu to một tiếng, sau đó tranh thủ thời gian lấy hôn ước mà Sáng Thế Thần viết đưa ra.

- Ào ào…

Thấy như vậy, tiếng xôn xao bàn tán nổi lên khắp mọi nơi.

- Con mẹ nó, không nhầm chứ?

- Tờ giấy kia chính là giấy hôn ước mà Sáng Thế Thần viết, ông trời ơi!

- Các ngươi nhìn kỹ đi, trên hôn thư còn có ấn ký của Sáng Thế Thần, cái đó không thể làm giả được!

- Không nhầm chứ? Sao Sáng Thế Thần lại gả Sinh Mệnh Thần Chủ cho một tên tiểu bạch kiểm ăn bám thế này?

- Chẳng lẽ đầu năm nay, tiêu chuẩn kén rể của cha mẹ vợ là mặt trắng nhỏ sao?

- Thằng nhóc này chỉ hơi vô sỉ chút thôi, ngươi nhìn hắn có giống nào giống tiểu bạch kiểm không?

- Nói cũng đúng, thằng nhóc kia không có tư cách làm tiểu bạch kiểm.

- Hoàn toàn không hiểu nổi thế giới này nữa, tiểu bạch kiểm giả vờ làm cậu ấm, mà cậu ấm lại chạy đi làm tiểu bạch kiểm!

Sắc mặt của Sinh Mệnh Thần Chủ đông cứng lại, cảm giác trong lòng có vạn con ngựa gào thét chạy qua.

Đến bây giờ nàng vẫn nghĩ rằng vương tử của mình sẽ là một anh hùng đỉnh thiên lập địa, nhưng sư phụ lại kiếm cho nàng một tiểu bạch kiểm lấy ăn bám làm vinh quang thế này, ông ấy đang giỡn với nàng sao?

Vương Hạo chắp tay nghiêm túc nói.

- Ngươi yên tâm, là một nhân sĩ chuyên nghiệp dựa vào mặt mà ăn cơm, ta cam đoan sau khi cưới ngươi về nhà, sẽ dùng tiền của ngươi không nương tay… Trình độ phục vụ sẽ dựa vào số tiền mà ngươi đưa ra, ta đảm bảo sẽ phục vụ ngươi thật hài lòng.

- Phốc…

Tất cả mọi người phun ra trong nháy mắt, thật sự quỳ với Vương Hạo luôn.

Sắc mặt của Sinh Mệnh Thần Chủ biến thánh màu đen, nói.

- Ta sẽ không gả cho ngươi, nếu như ngươi thiếu tiền vậy thì cứ ra giá, nhưng mà ngươi phải để hôn thư lại đây.

Vương Hạo lập tức mất hứng.

- Ngươi đang nhục mạ ta sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi có thể dùng tiền mời ta, nhưng không thể dùng tiền nhục nhã ta, ta là người có phẩm đức nghề nghiệp.

Tất cả mọi người đều xạm mặt lại, bọn họ phát hiện mình hoàn toàn không theo kịp cái tư duy nhảy vọt của Vương Hạo.

Chương 1150 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!