“Phẩm đức nghề nghiệp?”
Sinh Mệnh thần chủ nhắm mắt hạnh lại, nghĩ thầm, tên khốn này sợ là chưa biết năm xưa nàng cũng là Tiểu Ma Nữ có phẩm đức nghề nghiệp đấy!
Nhất là trên con đường ức hiếp người khác này, nàng nhận là thứ hai, không có ai dám nhận là thứ nhất đâu.
Mặc dù giờ đây vì bảo vệ hình tượng Sinh Mệnh Thần Chủ, nàng không bộc lộ bản tính, nhưng nếu Vương Hạo thật sự ép nàng, thì nàng sẽ không quan tâm đến hình tượng thục nữ gì đó đâu.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.
- Chuyện gì xảy ra?
Vương Hạo biến sắc, chỉ thấy mặt đất kịch liệt lắc lư, bầu trời bị lôi đình bao phủ, một cỗ uy áp bàng bạc giáng xuống, giống như mười vạn ngọn núi từ trên trời ép xuống nhân gian.
- Đây là uy áp của Thần Chủ!
Tất cả mọi người hét lên một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía Sinh Mệnh Thần Chủ, giống như đang hỏi thăm vị Thần Chủ nào đến nhà vậy.
- Cỗ khí tức này là… Thiên Khung Thần Chủ!
Sinh Mệnh Thần Chủ nhướng lông mày một cái, trong nháy mắt nàng đã nghĩ đến người làm cho bầu trời xuất hiện nhật thực vào hai tháng trước là ai.
- Thiên Khung Thần Chủ!
Sắc mặt của mọi người vốn đang khẩn trương nay lại biến thành cổ quái, tiếng bàn luận xôn xao lần nữa vang lên.
- Thiên Khung Thần Chủ vậy mà cũng dám quay về, vậy chúng ta sắp có kịch hay để xem rồi.
- Kịch gì vậy, nói nghe coi…
- Ta nghe nói trước đây Thiên Giới vốn là của Thiên Khung Thần Chủ thống trị, nhưng cuối cùng bị Sinh Mệnh Thần chủ cướp đoạt.
- Cướp cái gì mà cướp, ta nghe mấy ông già trong nhà nói, Sinh Mệnh Thần Chủ dùng một đồng để mua Thiên Giới đấy.
- Thật hay giả thế, một đồng thì làm sao mua được Thiên Giới chứ?
- Có một loại gọi là ép mua ép bán đó, nhà ngươi có quyền, nên người ta phải cam chịu số phận thôi!
- Nghe nói sau đó Thiên Khung Thần Chủ không cam lòng, nên muốn đi tố cáo với Sáng Thế Thần, kết quả mới đến giữa đường thì bị Sinh Mệnh Thần Chủ đánh chết.
- Không thể nào! Sinh Mệnh Thần Chủ làm gì phải loại người đó?
- Đứa nhỏ, ngươi còn ít tuổi, không thể nhìn mặt bắt hình dong đâu!
- Đúng vậy, mặc dù nhìn Sinh Mệnh Thần Chủ thật dịu dàng vô hại, nhưng trước kia nàng là hỗn thế Tiểu Ma Nữ đấy, ngay cả Sáng Thế Thần nhìn thấy nàng đều đau đầu.
- Thật hay giả vậy, sao ta không tin nổi được thế này!
- Bây giờ Thiên Khung Thần Chủ tìm đến tận nhà rồi đấy, đoán là lát nữa Sinh Mệnh Thần Chủ sẽ hiện nguyên hình ra thôi.
…
Sắc mặt của Vương Hạo trở nên cổ quái trong nháy mắt, hắn có cảm giác mình bị Sáng Thế Thần cho cõng nồi.
Tinh Linh Chủ Thần liếc Vương Hạo một cái, hình như nàng hơi hiểu vì sao Sáng Thế Thần lại gả Sinh Mệnh Thần Chủ cho Vương Hạo rồi, Đại Ma Vương quá xứng với Tiểu Ma Nữ rồi còn gì!
- Thiên Khung Thần Chủ đến, mọi người chạy nhanh lên!
Tiểu Bạch bỗng nhiên hét to một tiếng, sau đó nhân dịp Sinh Mệnh Thần Chủ không chú ý, dùng móng vuốt cướp cà rốt trên tay nàng, rồi sử dụng thần thông không gian biến mất khỏi ngực Sinh Mệnh Thần Chủ/
- Tên nhóc vô lại này…
Sinh Mệnh Thần Chủ tức giận đến mức sắc mặt biến thành màu đen, thật muốn bắt Tiểu Bạch lại, đánh mông nó một trận.
- Thần thông không gian cấp sáu!
Cả đám người hơi sững sờ, chỉ thấy Tiểu Bạch đã xuất hiện ở trên vai Vương Hạo, còn đắc ý gặm củ cà rốt làm cho người ta chảy nước miếng kia.
Nhưng lúc Tiểu Bạch ăn được một nửa, nó lại dùng vẻ mặt đau lòng đưa nửa còn lại cho Vương Hạo.
- Cuối cùng thì con thỏ nhà ta cũng trưởng thành!
Vương Hạo cười lớn một tiếng, hắn khoát tay tỏ vẻ mình không cần cà rốt.
Không phải là Vương Hạo ghét bỏ nước miếng của Tiểu Bạch, mà hắn cảm giác nửa củ cà rốt siêu phẩm kia không có hiệu quả quá lớn với thể chất như hắn.
Nên chi thà để cho Tiểu Bạch ăn hết, nói không chừng có thể giúp nó đột phá mấy cấp liền.
- Vậy thì bản bảo bảo thỏ không khách khí.
Vẻ mặt Tiểu Bạch vừa sợ hãi vừa vui mừng, sau đó thuần thục gặm luôn nửa củ cà rốt kia.
Trong phút chốc, trong đầu Tiểu Bạch trở nên trống rỗng, trực tiếp ghé lên ngực của Vương Hạo để ngủ, trên người lóe lên từng luồng ánh sáng nhiều màu.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên.
- Sinh Mệnh Thần Chủ, hôm nay chính là ngày tận thế của ngươi!
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người có dáng vẻ hơi gầy, một thanh niên có khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng xuất hiện, trên người còn tỏa ra uy áp kinh khủng.
- Nguyệt Thiên!
Tinh Linh Chủ Thần, Vương Hạo trợn tròn mắt trong nháy mắt, cảm giác hơi choáng váng, sao tên này lại là Thiên Khung Thần Chủ được chứ?
Sinh Mệnh Thần Chủ hầm hừ nói.
- Xéo đi nhanh lên, hôm nay tâm tình của bà đây không tốt, ngươi không có chuyện gì thì đừng chạy đến đây chịu đòn!
- Bà đây?
Vương Hạo hơi sững sờ, hình như hắn đã có chút hiểu được, mọi người nói lộ ra nguyên hình có nghĩa là gì rồi.
- Muốn chết!
Nguyệt Thiên lạnh lùng trả lời, một cỗ lực lượng kinh thiên lập tức bạo phát ra khỏi cơ thể, làm cho hư không nổi lên gợn sóng mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
- Ầm ầm…
Một giây sau, mặt đất chấn động, từng vết rách dữ tợn không ngừng lan tràn ra, làm cho nhà cao tầng trong Thành Sinh Mệnh không ngừng sụp đổ.
- Con mẹ nó, bà đây đã nhiều năm rồi chưa giết người, các ngươi lại nghĩ bà đây tu phật ăn chay thật à?
Sinh Mệnh Thần Chủ tức giận hất cằm, một cỗ kiếm khí nhất trời bạo phát ra khỏi cơ thể.
- Ong ong…
Trong phút chốc, trong trời đất vang lên tiếng kiếm rít sắc bén.
Tinh Linh Chủ Thần cả kinh kêu lên.
- Đây chính là Thần Binh đứng thứ hai, Thiên Tru Thần Kiếm!
- Thần binh đứng thứ hai?
Vương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một ánh kiếm chiếu rọi, mang theo kiếm khí có thể phá biển dời núi từ xa bay đến.
Trên thân kiếm còn có một con Kim Long uốn lượn, mũi kiếm không ngừng lóe lên ánh sáng lạnh, mà ở chuôi kiếm còn khắc hai chữ “Thiên Tru” cực kỳ khí phách, cuối cùng rơi vào tay Sinh Mệnh Thần Chủ.
- Sinh Mệnh Thần chủ, năm xưa ngươi dựa vào thần binh để chiến thắng ta, hôm nay ta đã dám đến tìm ngươi thì sao không có chuẩn bị chứ?
Nguyệt Thiên cười lạnh, trong tay hắn xuất hiện một thanh đao màu đen, phía trên còn có hàn khí âm lãnh đến cực điểm.
- Đó là Thần Binh cấp chín!
Sắc mặt Sinh Mệnh Thần Chủ chấn kinh, nàng có cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Phải biết rằng, trên đời này ngoài Huyết Sát Kiếm của sư phụ ra, thì không có thanh Thần Binh cấp chín thứ hai nào nữa, cho dù là Thiên Tru Thần Kiếm của nàng cũng chỉ là Thần Binh cấp Tám đỉnh phong.
Nhưng bây giờ Nguyệt Thiên lại lấy một thanh Thần Binh cấp chín ra, thanh Thần Binh này ở đâu ra vậy?
Nguyệt Thiên ngửa mặt lên trời cười to nói.
- Sợ chưa? Ta nói cho ngươi biết, đây chính là thần binh cấp chín mà Thiên Chủ đại nhân ban cho ta, Thánh Đao Thần Du, ngươi đừng tưởng rằng ngươi có Sáng Thế Thần làm chỗ dựa thì… A….
Nguyệt Thiên còn chưa dứt lời đã hét lên một tiếng thật thê thảm.
- Hit hazz…
Tất cả mọi người hít sâu một hơi, chỉ thấy Sinh Mệnh Thần Chủ bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Nguyệt Thiên, hơn nữa còn dùng một kiếm đâm trúng trứng trứng của Nguyệt thiên, làm cho máu bắn tung tóe.
- Nếu ngươi thích lải nhải như đàn bà, vậy thì bà đây sẽ giúp ngươi một tay, mà thanh đao này chính là tiền giải phẫu., mà cái này thanh đao liền khi tiền giải phẫu."
Sinh Mệnh Thần Chủ ngạo kiều liếc Nguyệt Thiên một cái, sau đó đắc ý vác Thánh Đao Thần Du lên vai, giống như đại tướng quân đắc thắng quay về.
Mí mắt Vương Hạo giật giật, cuối cùng cũng hiểu vì sao mọi người lại gọi nàng là Tiểu Ma Nữ rồi…
Chương 1151 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]