Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1154: CHƯƠNG 1153: TIẾNG REO HÒ CUỐI CÙNG

“Sư phụ!”

Sinh Mệnh Thần Chủ ngạc nhiên nhìn xung quanh, đáng tiếc là không thấy được Sáng Thế Thần.

- Sau vài ngày sẽ hối hận?

Tinh Linh Chủ Thần hơi sững sờ, bỗng nhiên nàng cảm thấy Sáng Thế Thần nói rất có lý, nhưng chẳng lẽ Sáng Thế Thần không sợ Vương Hạo gặp chuyện ngoài ý muốn sao?

Nghĩ đến đây, Tinh Linh Chủ Thần nói lớn.

- Sáng Thế Thần, lỡ may Vương Hạo gặp chuyện ngoài ý muốn thì sao? Đến lúc đó chúng ta sẽ trở tay không kịp mất.

Giọng nói của Sáng Thế Thần lại vang lên.

- Ngươi nói rất đúng, vậy thì ta phải cho bọn chúng ít áp lực, để bọn chúng không dám động đến con tin.

- Sáng Thế Thần!

Tất cả mọi người đều cảm thấy cực kỳ khiếp sợ, ai có thể ngờ được tên tiểu bạch kiểm lấy ăn bám làm vinh quang kia lại là đệ đệ của Sáng Thế Thần chứ?

Đồng thời, tất cả mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà cánh cửa Thiên Giới không mở ra được, nếu không lúc trước bọn họ đã chạy đến Cực Nhạc Tịnh Thổ tìm Vương Hạo cướp thần cách rồi.

Sinh Mệnh Thần chủ phồng má, nói thầm.

- Ngay cả việc đứng ra người cũng không chịu, chẳng lẽ Sáng Thế Thần như ngài mà cũng tiếc chút bảo bối kia sao?

Tất cả mọi người hơi sững sờ, hình như bọn họ đã hiểu được vì sao Sáng Thế Thần muốn nhanh chóng gả Sinh Mệnh Thần Chủ ra ngoài rồi, một đứa phá của kinh khủng như vậy ai mà nuôi nổi chứ?

Sinh Mệnh Thần Chủ tức giận đi đến chỗ Tiểu Bạch đang ngủ say, nhặt nó khỏi mặt đất, sau đó khiêng Thánh Đao Thần Du lên vai đi về phía cung điện mình.

Tinh Linh Chủ Thần cho Tiểu Bạch một ánh mắt thương hại, cũng không biết Tiểu Ma Nữ Sinh Mệnh Thần Chủ này sẽ tra tấn Tiểu Bạch thế nào đây.

Trên bầu trời.

Sáng Thế Thần và Huyết Sát Kiếm đều đứng yên ở chỗ này.

Huyết Sát Kiếm hỏi.

- Sao ngươi lại để cho Thiên Khung Thần Chủ bắt Vương Hạo đi? Chẳng lẽ ngươi không sợ Thiên Chủ bỗng nhiên giáng lâm, sau đó tóm Vương Hạo đi tế cờ sao?

Sáng Thế Thần hỏi ngược lại.

- Ngươi cảm thấy với thực lực bây giờ của chúng ta, nếu đấu với Thiên Chủ thì có mấy phần thắng?

Huyết Sát Kiếm im lặng một lúc, sau đó nói.

- Ta đoán là có bốn mươi phần trăm chiến thắng.

Sáng Thế Thần lắc đầu nói.

- Ngươi nói sai rồi, thật ra ta còn chưa có đủ mười phần trăm thắng được Thiên Chủ đâu.

Huyết Sát Kiếm cả kinh kêu lên.

- Không được mười phần trăm? Ngươi đùa với ta à?

- Thật sự ta không có chút cơ hội nào nữa rồi!

Bỗng nhiên Sáng Thế Thần mở hai mắt ra, nghiêm túc nói.

- Nhưng nếu như Vương Hạo có thể trưởng thành, thì ta có đủ một trăm phần trăm sự tự tin luôn.

Huyết Sát Kiếm thử thăm dò.

- Vì vậy nên ngươi mới thử đánh cược một lần, ép hết tiềm lực của Vương Hạo ra?

Sáng Thế Thần gật đầu nói.

- Đây là một trận sống chết, nếu sống thì chúng ta có thể tồn tại mãi mãi, nếu chết thì toàn thế giới bị hủy diệt, tổ chim mà đã bị phá, trứng còn nguyên vẹn được sao? Chi thà để cho Vương Hạo tự mình quyết định vận mệnh của hắn, còn có vận mệnh của cả thế giới này.

Huyết Sát Kiếm tò mò hỏi.

- Không phải là ngươi rất thích nắm vận mệnh trong tay mình sao? Vậy tại sao hôm nay lại giao vận mệnh vào tay Vương Hạo chứ?

Sáng Thế Thần suy nghĩ một chút nói.

- Có lẽ là đã trưởng thành, có một số việc không thể ép buộc được nữa, thôi cứ để cho người trẻ tuổi cơ hội đi!

Huyết Sát Kiếm nói thầm.

- Vì sao ta cứ có cảm giác là thời đại thuộc về ngươi đã kết thúc, mà Vương Hạo chính là nhân vật chính của thời đại này chứ?

Sáng Thế Thần giận đến mức nổi trận lôi đình.

- Kết thúc cái rắm, thằng nhóc thối đó mà là nhân vật chính cái gì? Nhân vật phản diện thì có, ngươi nhớ kỹ cho ta, cho dù thời đại có thay đổi thế nào đi nữa, ta mãi mãi chính là nhân vật chính trong lòng mọi người.

Huyết Sát Kiếm im lặng không nói, nó nghĩ thầm, đây chính là tiếng hò hét cuối cùng của một nhân vật chính đã hết thời…

………

Cánh cửa lớn của Tiên Giới.

Tử Vong Thần Chủ ngồi xếp bằng ở bên ngoài, Vận Mệnh Thần Chủ thì âm trầm mặt mày đứng ở bên trong cửa.

Vận Mệnh Thần Chủ u ám nói.

- Tử Vong Thần Chủ, ngươi chờ đó cho ta, chỉ một thời gian nữa thôi thì ta sẽ cho ngươi đẹp mặt.

Tử Vong Thần Chủ làm ngơ, hoàn toàn không thèm để ý đến lời đe dọa của Vận Mệnh Thần Chủ.

- Sưu…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Tử Vong Thần Chủ mở choàng hai mắt ra, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ đang bay từ xa đến, trong tay còn xách Vương Hạo đang hôn mê bất tỉnh.

Vận Mệnh Thần Chủ ngửa mặt lên trời cười to.

- Ha ha, Tử Vong Thần Chủ, bản tọa nói cho ngươi biết, cho dù ngươi đứng ở chỗ này cũng chả làm được gì nữa.

- Không tốt, là Vương Hạo.

Tử Vong Thần Chủ thay đổi sắc mặt, một thanh kiếm lấp lóe ánh sáng lạnh xuất hiện trong tay hắn.

Đồng thời, thần lực giống như nước vỡ đê tràn ra bên ngoài, làm cho thân kiếm ngưng tụ ra kiếm khí có thể xé rách thương khung, chém về phía Thiên Khung Thần Chủ.

- Mả mẹ nó!

Thiên Khung Thần Chủ chửi bậy một câu, bây giờ ngay cả Tử Vong Thần Chủ cũng dám chà đạp hắn, có thèm cho hắn chút mặt mũi nào không hả? Dù sao hắn cũng là một vị Thần Chủ đấy.

- Muốn cứu Vương Hạo, không có cửa đâu!

Vận Mệnh Thần Chủ lạnh lùng nói một câu, sau đó hóa thành một luồng ánh sáng xông ra khỏi cánh cửa Tiên Giới, đi đến trước mặt Thiên Khung Thần Chủ.

- Vận mệnh Thần Chủ!

Thiên Khung Thần Chủ bị Vận Mệnh Thần Chủ làm cho cảm động trong nháy mắt, phát hiện nàng cmn tuyệt đối chính là tình yêu chân thành của đời hắn, nếu không thì sao lại nguyện ý thay hắn ngăn một kiếm này chứ?

- Đưa đao!

Vận Mệnh Thần Chủ nhếch miệng, tất nhiên là nàng không để một kiếm này của Tử Vong Thần Chủ vào trong mắt.

Thiên Khung Thần Chủ lúng túng nói.

- Không được rồi Vận Mệnh Thần Chủ, Thánh Đao Thần Du của ngươi đã bị Sinh Mệnh Thần Chủ cướp mất rồi!

- Cái gì?

Vận Mệnh Thần Chủ mộng bức, hắn cho Thiên Khung Thần chủ mượn thần binh cấp chín mà Thiên Chủ Đại Nhân ban cho để đi báo thù, nhưng bây giờ Thần Binh cũng bị cướp mất, vậy nàng làm sao chống lại được một kiếm này của Tử Vong Thần Chủ?

Thiên Khung Thần Chủ lập tức cười làm hòa.

- Thật ra cũng không thể trách ta được, ai mà biết được thực lực của Sinh Mệnh Thần Chủ bây giờ lại mạnh như vậy chứ? Cũng may là ta bắt được Vương Hạo về đây.

- Ngươi…

Vận Mệnh Thần Chủ bị chọc tức không nhẹ, một tên Vương Hạo đáng mất đồng tiền, Thần Binh cấp chín của hắn đáng giá bao nhiêu? Bắt Vương Hạo về thì có tác dụng chó gì chứ?

- Bây giờ chúng ta đánh bại Tử Vong Thần Chủ đã rồi nói sau!

Thiên Khung thần chủ quát to một tiếng, một cỗ khí tức ngất trời bạo phát ra trong nháy mắt.

- Khốn nạn!

Vận Mệnh Thần Chủ tức điên người, nhưng vẫn cố cắn răng vận chuyển toàn bộ thần lực để ngăn một kiếm này của Tử Vong Thần Chủ.

- Ầm ầm…

Một giây sau, một tiếng nổ mạnh vang vọng đất trời, một cơn bão lớn nhanh chóng được hình thanh, quét sạch tất cả mọi thứ xung quanh.

- Phốc…

Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, tất nhiên hắn một chọi hai là đã phải cố hết sức.

- Dám giết con gái bản tọa, ngay cả Sáng Thế Thần cũng không thể cứu được hắn, huống chi là ngươi!

Vận Mệnh Thần Chủ lạnh lùng nói một câu, sau đó vươn tay muốn giết Vương Hạo.

- Bây giờ ngươi không thể giết hắn!

Thiên Khung Thần Chủ vội vàng nói to, nhanh chóng bảo vệ cái mạng nhỏ của Vương Hạo.

Nên nhớ, bây giờ hắn không có trứng trứng nữa, vừa vặn thỏa mãn điều kiện tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, mà nếu theo như ký ức của Vấn Thiên Chủ Thần, Vương Hạo chính là người biết tất cả mọi thứ liên quan đến Đông Phương Bất Bại.

Nếu như Đông Phương Bất Bại là có thật, vậy thì hắn không ngại tu luyện một chút…

Chương 1153 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!