“Thiên Khung Thần Chủ, ngươi có ý gì?”
Sắc mặt Vận Mệnh Thần Chủ lập tức trở nên âm trầm, tỏ vẻ tâm tình nàng đang cực kỳ khó chịu.
Làm mất Thánh Đao Thần Du của hắn thì thôi đi, bây giờ còn ngăn cản hắn báo thù cho con gái, tên này đang khiêu chiến sự nhẫn nại của hắn sao?
- Cái này…
Não của Thiên Khung Thần Chủ nhanh chóng vận chuyển, muốn tìm lý do lừa gạt cho qua.
Đúng lúc này, một giọng nói từ trên cao vọng xuống.
- Không có gì cả, mà là ta đã đến!
- Ngươi là…
Cả người Thiên Khung Thần Chủ run lên, hắn thấy Sáng Thế Thần lạnh mặt xuất hiện trước mặt Tử Vong Thần Chủ.
- Phù…
Tử Vong Thần Chủ thở phào nhẹ nhõm, hắn thấy lần này đã không có việc gì nữa rồi.
- Sáng Thế Thần!
Vận Mệnh Thần Chủ kinh hãi, nhanh chóng kéo Thiên Khung Thần Chủ vọt vào cánh cửa Tiên Giới, hơn nữa còn đóng chặt cửa lại.
- Chủ nhân, ngài…
Tử Vong Thần Chủ ngây người, không biết vì sao Sáng Thế Thần đã đến tận chỗ này, vẫn trơ mắt nhìn Vương Hạo bị bắt vào Tiên Giới.
Sáng Thế Thần cười nói.
- Ta không đến để cứu thằng nhóc thúi kia, ta chỉ đến cho hai tên ngu xuẩn kia chút áp lực, để cho bọn chúng không dám ra tay giết con tin thôi.
- Giết con tin?
Tử Vong Thần Chủ hơi sững sờ, lập tức hiểu được là Sáng Thế Thần đang rèn luyện Vương Hạo.
Nhưng một Thần Vương trung cấp như Vương Hạo, có thể chạy thoát khỏi tay hai vị Thần Chủ được sao?
…
Tiên Giới.
Thiên Khung Thần Chủ và Vận Mệnh Thần Chủ cùng nhau xuất hiện.
Vận Mệnh Thần Chủ cau mày hỏi.
- Chuyện gì vậy? Sao Sáng Thế Thần lại không ra tay chứ?
Thiên Khung Thần Chủ hít sâu mấy hơi rồi nói.
- Còn vì cái gì nữa, chắc chắn là Sáng Thế Thần sợ ném chuột vỡ bình, vì vậy ngươi nên nghe ta, tạm thời không thể giết Vương Hạo được.
- Có lẽ là vậy.
Vận Mệnh Thần Chủ gật đầu, hắn cảm thấy Thiên Khung Thần Chủ nói rất có lý.
Chỉ cần Vương Hạo còn sống, vậy thì Sáng Thế Thần sẽ kiêng kị mà không ra tay, vậy thì bọn họ có thể cố giữ được cái mạng nhỏ đợi Thiên Chủ Đại Nhân giáng lâm.
Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng hắn luôn có một cỗ dự cảm không tốt, giống như mình đã dẫn sói vào nhà vậy!
cái kia Sáng Thế thần xuất thủ liền sẽ có chỗ cố kỵ, dạng này bọn họ cũng liền có thể bảo trụ
Thiên Khung Thần Chủ nhịn không được hỏi.
- Bây giờ chúng ta phải làm gì? Ngay cả Sáng Thế Thần cũng tự mình đi ra rồi, cho dù chúng ta bắt được Vương Hạo làm con tin, vậy thì cũng không trụ được quá lâu đâu.
Vận Mệnh Thần Chủ cau mày nói.
- Chuyện này thì ngươi cứ yên tâm, vừa rồi chỉ là phân thân của Sáng Thế Thần, mà cánh cửa Tiên Giới của ta cũng được Thiên Chủ Đại Nhân sửa chữa qua, dù có là Sáng Thế Thần cũng không thể mở ra trong thời gian ngắn được, có lẽ đợi đến lúc Thiên Chủ đại nhân giáng lâm cũng không có vấn đề.
Thiên Khung Thần Chủ thở dài nói.
- Cũng chỉ có thể như vậy!
Vận Mệnh Thần Chủ liếc Vương Hạo đang hôn mê trong tay Thiên Khung Thần Chủ, trong lòng hắn hận không thể tự tay giết chết Vương Hạo, báo thù cho con gái bảo bối của hắn.
Nhưng hắn không thể chọc giận Sáng Thế Thần, nên Vận Mệnh Thần Chủ chỉ có thể đợi Thiên Chủ Đại Nhân xuống đây rồi tính tiếp.
- Tránh cho Vương Hạo bị người khác cứu đi, cứ để cho ta tự mình giam hắn lại.
Thiên Khung Thần Chủ dùng vẻ mặt chân thành nhìn Vận Mệnh Thần Chủ, nghĩ thầm, như vậy thì hắn mới có thể ép hỏi Vương Hạo về Quỳ Hoa Bảo Điển được.
- Tự mình giam hắn lại?
Vận Mệnh Thần Chủ hơi sững sờ, thật sự hắn không ngờ Thiên Khung Thần Chủ mà cũng có tính tự giác như vậy.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, tiếng nổ lớn liên miên vang lên ở phía bên ngoài.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Thiên Khung Thần Chủ kêu lên một tiếng, chỉ thấy cánh cửa Tiên Giới sau lưng bọn họ đang kịch liệt lắc lư.
Vận Mệnh Thần Chủ cau mày nói.
- Xem ra Sáng Thế Thần đã nổ súng bắn cửa Tiên Giới rồi, ta phải quay về tìm thêm người đến đây gia cố thêm cho cánh cửa, tranh thủ thời gian cho chúng ta.
Thiên Khung Thần Chủ vỗ ngực nói.
- Ngươi cứ đi tìm người đi, ta đảm bảo sẽ giam Vương Hạo thật kỹ.
- Vậy thì tốt, chúng ta chia nhau ra hành động.
Vận Mệnh Thần Chủ gật gật đầu, sau đó biến mất ngay tại chỗ.
- Mong là thằng nhóc này biết điều một chút, nếu không đừng trách ta tính thù mới nợ cũ luôn một lượt.
Thiên Khung Thần Chủ liếc nhìn Vương Hạo đang hôn mê, sau đó hóa thành một ánh sáng đỏ biến mất.
Không lâu sau, Vương Hạo bị Thiên Khung Thần Chủ ném vào một chỗ trong phòng giam.
- Tỉnh lại đi!
Thiên Khung Thần Chủ bấm một chỉ quyết, nhẹ nhàng chỉ vào Vương Hạo ở trong phòng giam.
- Con mẹ nó… Ta đang ở đâu vậy?
Bỗng nhiên Vương Hạo bừng tỉnh, hắn phát hiện ra mình đang bị giam trong một cái phòng nhỏ, mà Thiên Khung Thần Chủ thì đứng bên ngoài nhà giam, lạnh lùng nhìn hắn.
Thiên Khung Thần Chủ lạnh lùng nói.
- Đây chính là nhà tù cao cấp nhất của Tiên Giới, nếu như ngươi không muốn bị tra tấn thì phải ngoan ngoãn phối hợp với ta!
- Ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết, ta là trai nhà lành, không chơi gay!
Vương Hạo bị dọa đến mức nhảy dựng lên, sau đó ôm ngực chui vào trong góc phòng.
Sắc mặt Thiên Khung Thần Chủ biến thành màu đen.
- Đừng nói lung tung, ta hỏi ngươi, Đông Phương Bất Bại là ai?
- Sao ngươi biết Đông Phương Bất Bại? Chẳng lẽ ngươi cũng tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển?\
Vương Hạo tò mò đánh giá Thiên Khung Thần Chủ, sau đó hắn lập tức nhớ đến lúc ở Thiên Giới, Thiên Khung Thần Chủ bị Sinh Mệnh Thần Chủ dùng một kiếm đâm nát trứng, có thể từ đó mà tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cũng nên.
Nhưng Vương Hạo lại không hiểu được, Thiên Khung Thần Chủ biết được chuyện Quỳ Hoa Bảo Điển từ đâu chứ?
Đôi mắt của Thiên Khung Thần Chủ bỗng nhiên sáng lên, nói.
- Quả nhiên ngươi biết chuyện về Đông Phương Bất Bại, nói nhanh đi, Đông Phương Bất Bại kia là ai?
Vương Hạo thử hỏi.
- Ngươi thật sự muốn biết chuyện của Đông Phương Bất Bại?
- Nói nhanh một chút, nếu không đừng trách ta không khách khí!
Thiên Khung Thần Chủ lạnh lùng nói, trong bàn tay hắn ngưng tụ ra một luồng năng lượng kinh khủng.
- Hazz…
Vương Hạo phối hợp thở dài bất đắc dĩ, nếu như ngươi đã nói như thế, vậy thì ta chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp với ngươi thôi.
Thế là trong một giờ sau, Vương Hạo chém ra toàn bộ kiến thức mà hắn học bù được, nổ đến mức Thiên Khung Chủ Thần cũng phải sửng sốt.
- Chuyện liên quan đến Đông Phương Bất Bại, ta chỉ biết được chừng đó thôi, nếu ngươi muốn tìm hiểu thêm, vậy thì đến tìm đại ca ta đi!
Vương Hạo thở dài một hơi, nghĩ thầm, dù sao hắn cũng từng học chín năm giáo dục bắt buộc, còn là học sinh xuất sắc, tự biên một câu chuyện về Đông Phương Bất Bại cũng không sao đâu nhỉ? Dù sao hắn cũng cạn từ luôn rồi!
Thiên Khung Thần Chủ cau mày, cảm thấy những lời mà Vương Hạo kể về Đông Phương Bất Bại cũng không khác lắm với trí nhớ của Vấn Thiên Chủ Thần, chắc là không phải giả rồi.
Tất nhiên, nguyên nhân làm cho hắn tin tưởng chính là bây giờ còn có một người mạnh hơn cả Sáng Thế Thần, chính là Thiên Chủ Đại Nhân, thêm một Đông Phương Bất Bại nữa cũng không khó tiếp nhận.
Bỗng nhiên Vương Hạo nói.
- nếu ngươi muốn tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, ta đề nghị ngươi tự mình vung đao đi.
Thiên Khung Thần Chủ nhíu mày hỏi.
- Vì sao?
- Chỉ có mình tự tay vung đao, mới có thể cảm ngộ được!
Vương Hạo nghiêm túc nhìn Thiên Khung Thần Chủ, nhưng trong lòng đang nói thầm, còn vì sao nữa, nếu như cái kia bị Sinh Mệnh Thần Chủ đâm nát, vậy thì hắn sẽ không có lời, nên chỉ có thể nhắc cho Thiên Khung Thần Chủ vung đao lần thứ hai, nếu hắn muốn kiếm tiền, vậy thì lần vung đao thứ hai là không thể tránh được…
Chương 1154 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]