Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1156: CHƯƠNG 1155: THIÊN PHÚ KHÔNG CAO, CHỈ CÓ THỂ CHĂM CHỈ BÙ VÀO

“Không phải đều giống nhau sao?”

Thiên Khung Thần Chủ cau mày, thật sự không hiểu chuyện người khác vung đao và tự mình vung đao khác nhau chỗ nào.

Vương Hạo hỏi ngược lại.

- Chẳng phải là ngươi tự mình ra tay và người khác ra tay thì có tâm trạng không giống nhau sao?

- Tâm trạng không giống nhau?

Thiên Khung Thần Chủ nhíu mày suy nghĩ, hắn cảm giác hai bên đúng là có sự khác biện, một cái là do bị ngộ thương, còn một cái là tự mình thể hiện.

Vương Hạo tiếp tục nói.

- Suy nghĩ khác nhau, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến chuyện ngươi có thể tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển được không rồi.

Thiên Khung Thần Chủ cau mày nói.

- Sao tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển lại phiền phức như vậy chứ?

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Đúng ra rất phiền phức!

Thiên Khung Thần Chủ lạnh lùng nói.

- Nói bậy bạ, vậy thì vì sao Vấn Thiên Chủ Thần tự mình vung đao, nhưng vẫn không cảm ngộ ra được phương pháp tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, cái này thì ngươi giải thích thế nào?

- Vấn Thiên Chủ Thần?

Vương Hạo sửng sốt, lập tức hiểu rõ vì sao Thiên Khung Thần Chủ lại biết rõ Đông Phương Bất Bại và Quỳ Hoa Bảo Điển rồi, chắc chắn là Vấn Thiên Chủ Thần tiết lộ tin tức.

Nghĩ đến đây, Vương Hạo lập tức có cảm giác không vui, hắn thấy lòng dạ của Vấn Thiên Chủ Thần đúng là quá hẹp hòi.

Không phải là chỉ có một chút hiểu nhầm thôi sao? Vậy mà còn chơi trò mượn đao giết người, có thể có thêm chút tiền đồ nữa được không?

Thiên Khung Thần Chủ nhắm hai mắt lại, nói.

- Thằng nhóc nhà ngươi đang nói láo với ta à?

- Sao có thể?

Vương Hạo vô tội hét lớn.

- Vấn Thiên Chủ Thần không cảm ngộ được, vậy thì chỉ có thể trách thiên phú của hắn không cao, ngươi nghĩ ai cũng tu luyện được thần công đệ nhất thiên hạ à?

- Thiên phú không cao?

Thiên Khung Thần Chủ gãi cằm, cản thấy Vương Hạo nói rất có lý.

Nếu như ai cũng tu luyện được thần công đệ nhất thiên hạ, vậy thì cái từ đệ nhất thiên hạ này cũng rẻ quá đi mất.

Vương Hạo yếu ớt nói.

- Nếu như ta nói cho ngươi biết cách tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, vậy ngươi có thể cho ta thoải mái hơn khi ở trong phòng giam không?

Thiên Khung Thần Chủ nhắm hai mắt nói.

- Vậy phải xem cách của ngươi có tác dụng không đã?

Vương Hạo gật đầu liên tục, nói.

- Chắc chắn là có tác dụng, chính là do lão ca Sáng Thế Thần nói ra, nếu như thiên phú không đủ, vậy thì chỉ có thể chăm chỉ bù vào.

- Chăm chỉ bù vào?

Thiên Khung Chủ Thần hơi sững sờ, có chút không hiểu chuyện này thì chăm chỉ thế quái nào?

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Lão ca Sáng Thế Thần đã nói, chỉ cần vung đao nhiều lần, chắc chắn có thể cảm ngộ được tinh túy trong đó.

- Vung đao nhiều lần?

Sắc mặt của Thiên Khung Thần Chủ biến thành màu đen, trong lòng nổi lên ba chữ con mẹ nó thật bự.

Một lần vung đao thôi là đã có bóng ma tâm lý cả đời rồi, bây giờ còn muốn hắn vung đao nhiều lần, thằng này không lừa hắn chứ?

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Nếu như ngươi không tin, ngươi có thể đi hỏi lão ca Sáng Thế Thần đó, tất cả là do hắn nói cho ta biết.

- Thật ra không cần tìm Sáng Thế Thần làm gì cho phiền phức!

Thiên Khung Thần Chủ mở mắt ra, sau đó hóa thành từng luồng tàn ảnh vọt đến trước mặt Vương Hạo.

- Ngươi muốn làm gì?

Hai mắt Vương Hạo co rụt lại, Thiên Khung Chủ Thần đã đè tay lên ót hắn.

- Chỉ cần nhìn trí nhớ của ngươi một lần, vậy thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Thiên Khung Thần Chủ cười lạnh, một cỗ linh hồn cuồng bạo nhanh chóng tràn vào đầu Vương Hạo.

Cả người Vương Hạo run lên bần bật, mất đi ý thức trong nháy mắt.

Ngay khi Vương Hạo khôi phục lại thần trí, hắn phát hiện mình bị giam trong một cái trứng màu vàng, mà dưới cái trứng chính là biển rộng màu vàng óng, đây chính là biển ý thức của hắn.

- Nơi này là…

Vương Hạo cau mày, lập tức nhớ đến chuyện trước kia mình tu luyện, thần cách và nguyên thần đã dung hợp thành một cái trứng vàng, chẳng lẽ lúc này hắn đang đứng trong cái trứng vàng đó?

Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng của Thiên Khung Thần Chủ vang lên.

- Quả trứng vàng này là gì vậy? Chẳng lẽ nguyên thần của thằng nhóc Vương Hạo kia đang trốn ở bên trong?

Vương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ đang đứng trước quả trứng màu vàng, đang tò mò đánh giá nó, tất nhiên là không thấy Vương Hạo ở bên trong.

- Tìm nửa ngày cũng không thấy nguyên thần của Vương Hạo, vậy thì ta cứ mở quả trứng này ra rồi tính sau.

Thiên Khung Thần Chủ nhắm hai mắt lại, một cỗ lực lượng linh hồn kinh khủng bao bọc lấy quả trứng vàng.

Trong phút chốc, Vương Hạo đã cảm nhận được sự đau đớn đến từ linh hồn mình, ý thức của hắn cùng ngày càng mờ đi, hắn có cảm giác như mình hoàn toàn bại lộ trước mặt kẻ khác.

- Tên khốn đáng chết, ngươi nghĩ lão tử dễ ức hiếp phải không!

Vương Hạo cực kỳ thống khổ, hắn điều động tất cả sức lực để ngăn cản lực lượng linh hồn bị xâm lấn.

- Vương Hạo, quả nhiên ngươi trốn trong cái trứng vàng này, dù ngươi có phản kháng cũng vô ích, hôm nay chắc chắn ta phải xem được ký ức của ngươi!

Thiên Khung Thần Chủ cười ha hả đầy đắc ý, sau đó gia tăng xâm lấn linh hồn.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, nhiều tiếng nổ lớn cuồng bạo vang lên.

- Chuyện gì vậy?

Thiên Khung Thần Chủ cau mày, chỉ thấy biển ý thức của Vương Hạo bỗng nhiên điên cuồng lắc lư.

- Vù vù…

Một giây sau, từng tiếng xé gió dồn dập vang lên.

- Đây là…

Thiên Khung Thần Chủ nhíu lông mày lại, hắn thấy vô số ánh kim sắc đang xông ra khỏi biển ý thức của Vương Hạo, hơn nữa mỗi ánh kim sắc còn chứa khí tức chấn động kinh khủng, đây chính là lực lượng bản nguyên trong truyền thuyết.

- Aaaaa…

Vương Hạo ngửa mặt lên gào to một tiếng, hắn khống chế những ánh lực lược bản nguyên kia vọt về phía Thiên Khung Thần Chủ.

- Không tốt!

Thiên Khung Thần Chủ bị dọa đến mức trực tiếp bỏ chạy, không thèm quan tâm đến trí nhớ của Vương Hạo nữa.

Nên hiểu rằng, Lực Bản Nguyên chính là năng lượng kinh khủng nhất thế gian, mà bây giờ hắn chỉ tồn tại ở trạng thái linh hồn, nếu bị đánh trúng thì không chết cũng tàn tật.

- Muốn chạy, sao có thể dễ như vậy!

Vương Hạo nhắm hai mắt lại, ngưng tụ một chút ký ức bắn về phía Thiên Khung Thần Chủ.

- Tìm được một điểm ký ức!

Hai mắt của Thiên Khung Thần Chủ bỗng nhiên sáng lên, lập tức bắt đầu mở xem ký ức của Vương Hạo.

Hắn phát hiện trong đoạn trí nhớ này của Vương Hạo, có liên quan đến những việc tốt không để lại tên mà hắn làm từ lúc còn ở trên Địa Cầu, được người đời sùng bái, được ghi vào sách giáo khoa để dạy cho đời kế tiếp.

Vương Hạo còn được xưng danh là đệ nhất soái ca của hệ ngân hà, sau đó bị toàn bộ gái trong hệ ngân hà điên cuồng theo đuổi.

Vương Hạo tinh thông cầm kỳ thư họa, đại chiến một tháng với toàn bộ tài tử đa nguyên vũ trụ, chưa từng thua lần nào.

Còn có chuyện Vương Hạo dựa vào sức một mình hắn, cứu vớt đa nguyên vũ trụ, được người đời gọi là anh hùng tuyệt thế.

Vương Hạo còn mở ra Thông Thiên Lộ, dựa vào mị lực cá nhân để chinh phục Sáng Thế Thần, cuối cùng bị Sáng Thế Thần nhận là đệ đệ.

Còn có chuyện Vương Hạo cảm giác mình quá hoàn mỹ, nên quyết định đến Cực Nhạc Tịnh Thổ làm người xấu.

. . .

Ngay lúc này, Thiên Khung Thần Chủ tỏ vẻ mình cực kỳ ghen ghét Vương Hạo, trên đời này sao có thể có người hoàn mỹ như vậy chứ?

Cho dù hắn đi làm người xấu, vậy thì cũng quá thành công đi, hắn có định cho người khác con đường sống nữa không chứ?

Tất nhiên, trong trí nhớ của Vương Hạo, còn có liên quan đến những gì Sáng Thế Thần đã nói, nếu như thiên phú không cao, chỉ có thể chăm chỉ bù vào…

Chương 1155 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!