Vương Hạo khinh bỉ nói:
- Các ngươi ngay cả Lý đoàn trưởng cũng không biết, thực sự là hai tên nhà quê!
Vận Mệnh Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ nhìn nhau một cái, vẫn không có nghe qua danh hào của Lý đoàn trưởng.
Thiên Khung Thần Chủ nhịn không được hỏi:
- Lý đoàn trưởng này là người nơi nào?
Vẻ mặt Vương Hạo nhớ lại nói:
- Lý đoàn trưởng là anh hùng cái thế, hắn cuối cùng cũng có một ngày sẽ kéo pháo Italy hắn yêu dấu đến oanh ta, phi, là vì cứu vớt dân chúng mà hi sinh người yêu mình.
Vận Mệnh Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ cau mày, hoàn toàn nghe không hiểu Vương Hạo đang nói cái gì.
- Xem xét hẳn không phải là đồng bào cách mạng!
Vương Hạo cho 2 người một cái ánh mắt khi dễ, sau đó suy nghĩ nhân sinh, tất nhiên đạo cụ tổ cũng đúng chỗ, vậy hắn có cần phải tới diễn dịch một đoạn kinh điển, tìm vàng cho cuộc đời mình hay không?
Đối diện.
Sáng Thế thần cùng Tử Vong Thần Chủ kề vai đứng thẳng, phía sau là xếp thành một hàng hơn 100 đại pháo.
Vẻ mặt Tử Vong Thần Chủ ngoài ý muốn nói:
- Tu vi Vương của Hạo đột phá đến Thần Vương thượng cấp, hắn thực là bị chộp tới làm con tin sao?
Sáng Thế thần cười nói:
- Đối với loại tai họa này mà nói, đây là thao tác bình thường, mặc kệ hoàn cảnh có bao nhiêu ác liệt, hắn cũng có thể sống rất thoải mái.
- Tai họa?
Tử Vong Thần Chủ vụng trộm nhìn Sáng Thế thần, cảm thấy Sáng Thế thần chắc cũng là tai họa.
Đúng lúc này, thanh âm của Vận Mệnh Thần Chủ vang lên.
- Sáng Thế thần, ta mang Vương Hạo đến, bây giờ có thể đàm phán hay không?
Tử Vong Thần Chủ nhịn không được hỏi:
- Chủ nhân, ngươi thật muốn cùng bọn hắn đàm phán sao?
Sáng Thế thần nhếch miệng nói:
- Ta không có thời gian đàm phán với bọn hắn!
Tử Vong Thần Chủ muốn nói lại thôi:
- Vậy ngươi đây là…
Sáng Thế thần thở dài nói:
- Hiện tại chúng ta là đang cùng thời gian thi chạy, nếu như Vương Hạo một mực bị đám người Vận Mệnh Thần Chủ bắt lấy, vậy không cách nào lấy được lịch luyện, từ đó nhanh chóng trưởng thành, cho nên tìm bọn hắn đàm phán chính là chế tạo cơ hội trốn chạy cho tiểu tử thúi kia.
Tử Vong Thần Chủ giật mình gật đầu, lại hỏi:
- Vậy chúng ta phải làm sao mới chế tạo được cơ hội?
Sáng Thế thần cười nói:
- Còn có thể làm sao, trực tiếp nã pháo oanh, để tiểu tử thúi kia thừa dịp loạn chạy trốn.
- Nã pháo oanh?
Tử Vong Thần Chủ hơi sững sờ, hoài nghi mình nghe lầm.
Phải biết, trăm ổ đại pháo này đều là Thần khí cấp 8, hơn nữa mỗi một cái đều tồn trữ rất nhiều năng lượng, mỗi một pháo uy lực đều tương đương với một đòn của Thần Chủ.
Mà Vương Hạo mới Thần Vương thượng cấp, thật có thể ở dưới hơn 100 ổ đại pháo oanh kích thành công chạy trốn sao?
Sáng Thế thần cười nói:
- Không cần lo lắng tiểu tử thúi kia, hắn là yêu quái chết một vạn lần còn có thể đầy máu sống lại, chút hỏa lực ấy còn không cách nào lấy mạng của hắn.
- Phục sinh một vạn lần?
Tử Vong Thần Chủ kinh hô một tiếng, cảm giác đầu óc của mình có chút mơ hồ, trên đời này thật sự có loại yêu quái bất tử này sao?
- Bắn!
Sáng Thế thần vung chỉ quyết, điểm về phía 100 ổ đại pháo.
- Vù vù…
Một giây sau, âm thanh xé gió dồn dập thông thiên, từng đạo từng đạo năng lượng kinh khủng từ trong ống pháo đen nhánh phát xạ ra, khiến cho thiên địa hư không chấn động kịch liệt lên.
Vận Mệnh Thần Chủ lạnh lùng quát:
- Sáng Thế thần, ngươi làm cái gì vậy, chẳng lẽ ngươi muốn buộc chúng ta giết con tin sao?
- Mả mẹ nó, lão tử còn chưa đọc lời kịch, ngươi làm sao lại nổ súng? Ngươi làm như vậy là tuyệt đối lấy không được Tiểu Kim Nhân!
Vương Hạo tức giận nói tục, sau đó bắt đầu nhìn quanh bốn phía tìm kiếm cơ hội trốn chạy, miễn cho bị Vận Mệnh Thần Chủ tức giận giết con tin.
Thiên Khung Thần Chủ đen mặt hỏi:
- Vận Mệnh Thần Chủ, ngươi không phải nói đàm phán sao? Làm sao trực tiếp khai hỏa?
- Xem ra không cho tiểu tử này một chút nhan sắc nhìn xem, Sáng Thế thần sẽ không đàm phán với chúng ta!
Hai con ngươi của Vận Mệnh Thần Chủ lóe ra một đạo hàn quang, một cỗ khí tức kinh khủng trong nháy mắt từ trong cơ thể bạo phát ra.
- Cẩn thận!
Thiên Khung Thần Chủ quát to một tiếng, nhanh chóng chống lên tấm chắn năng lượng chống đối hỏa lực.
- Ầm ầm…
Một giây sau, tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời.
- Hỏa lực thật mãnh liệt!
Thiên Khung Thần Chủ, Vận Mệnh Thần Chủ kinh hô một tiếng, chỉ cảm thấy thân thể bị một cổ sóng khí thổi ngã trái ngã phải.
- Cơ hội tốt!
Hai con ngươi của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, một cỗ khí tức khủng bố giống như nước thủy triều từ trong cơ thể cuộn trào ra, thanh thế to lớn, hết sức doạ người.
Thậm chí từng đạo từng đạo gợn sóng không có dấu hiệu nào nhấc lên, giảo động tầng mây trên bầu trời.
- Đây là…
Thiên Khung Thần Chủ biến sắc, chỉ thấy trên ngón tay Vương Hạo xuất hiện một chiếc nhẫn màu vàng óng, một cỗ năng lượng kinh khủng truyền vào trong cơ thể Vương Hạo, khiến cho tu vi của Vương Hạo trong nháy mắt đột phá đến Thần Đế thượng cấp.
Mà chiếc nhẫn này chính là phong ấn giới chỉ, là lão mụ của hắn trước khi chết giao cho hắn di vật.
- Rống…
Vương Hạo ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, khí tức vô cùng hùng hậu vờn quanh người, một hư ảnh Huyền Vũ vô cùng to lớn xuất hiện ở sau lưng, lực lượng chấn động đáng sợ từ trên người Huyền Vũ điên cuồng khuếch tán ra.
- Tiểu tử thúi còn dám phản kháng!
Sắc mặt Vận Mệnh Thần Chủ âm trầm, đưa tay chuẩn bị phế tu vi của Vương Hạo đi, miễn cho dẫn ra phiền toái không cần thiết.
- Xem kiếm!
Vương Hạo hét lớn một tiếng, nhanh chóng lấy Chúa Tể kiếm ra, sau đó giống như sao băng rơi thẳng xuống, phá mở tất cả cách trở đâm về phía Thiên Khung Thần Chủ, Vận Mệnh Thần Chủ.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Gian Trảm!
- Đây là kiếm chiêu gì?
Con ngươi của Vận Mệnh Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy kiếm trong tay Vương Hạo nhấp nháy quang mang kinh diễm, khiến cho cả phiến thiên địa lộ ra ảm đạm phai mờ.
Đồng thời, hắn cũng từ một kiếm này của Vương Hạo cảm nhận được nguy cơ trước đó chưa từng có, giống như chỉ cần trúng kiếm hẳn phải chết.
- Mau tránh ra!
Thiên Khung Thần Chủ quát to một tiếng, nhanh chóng lôi kéo Vận Mệnh Thần Chủ lui lại.
Hiển nhiên hắn không có quên, một kiếm kia của Vương Hạo không cách nào ngăn cản, chỉ có né tránh mới có thể bảo mệnh.
- Đáng tiếc!
Trong ánh mắt Vương Hạo lộ ra vẻ thất vọng, hắn vốn cho rằng đột nhiên xuất thủ có thể diệt một Thần Chủ.
Nhưng đáng tiếc, Thần Chủ chính là Thần Chủ, căn bản không phải hắn hiện tại có thể giết chết.
- Tiểu tử thúi, ngươi chọc giận bản tọa!
Sắc mặt của Vận Mệnh Thần Chủ âm trầm, một cỗ uy áp kinh khủng trong nháy mắt đánh tới.
Vương Hạo nhíu mày, phát hiện phía trước là hỏa lực không ngớt, nếu hắn chạy tới là đi mất mạng, chỉ có chạy về phía Tiên Giới mới có thể sống sót.
Nghĩ tới đây, Vương Hạo không chút do dự vọt vào Tiên Giới, quyết định cùng Vận Mệnh Thần Chủ và Thiên Khung Thần Chủ chơi một chút.
Vận Mệnh Thần Chủ gấp giọng kêu lên:
- Ngươi đi bắt hắn lại, ta muốn đóng cửa Tiên Giới, miễn cho tiểu tử kia đi ra ngoài.
- Tốt!
Thiên Khung Thần Chủ gật đầu, cũng không dài dòng trực tiếp đuổi theo.
Thời gian không dài, đại môn Tiên Giới đóng lại.
- Amen!
Sáng Thế thần ở trước người vẽ một Thập Tự Giá, xem như sớm siêu độ cho Vận Mệnh Thần Chủ cùng Thiên Khung Thần Chủ…
Chương 1157 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]