Tiên Giới.
Vương Hạo không ngừng sử dụng Không Gian thần thông đào mệnh, phía sau là Thiên Khung Thần Chủ đuổi sát không buông.
- Tiểu tử này thế mà lĩnh ngộ Không Gian thần thông cấp 6!
Thiên Khung Thần Chủ cau mày, một cỗ khí tức hùng hậu cấp tốc từ trong cơ thể bạo phát ra, khiến cho tốc độ lần nữa tăng lên một cấp bậc.
- Mả mẹ nó, còn không dứt có phải hay không!
Vương Hạo nói tục, nhanh chóng tự hỏi làm thế nào từ trong tay Thiên Khung Thần Chủ đào mệnh.
Thiên Khung Thần Chủ lạnh lùng nói:
- Vương Hạo, ngươi nhanh thúc thủ chịu trói, ngươi một Thần Vương thượng cấp tuyệt đối trốn không thoát lòng bàn tay của Thần Chủ.
- Thật coi ăn chắc ta sao?
Vương Hạo nhíu mày, sau đó nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm về phía sau lưng.
Trong phút chốc, một đạo khí tức quỷ dị diện tích hơn 10 dặm bao phủ, khiến cho hư không diện tích hơn 10 dặm xuất hiện vặn vẹo biến hình nghiêm trọng.
Hơn nữa còn có một cỗ lực lượng không gian khó có thể tưởng tượng, lực lượng thời gian ở trong hư không đan vào một chỗ.
- Đây là không gian cùng thời gian kết hợp?
Lông mày Thiên Khung Thần Chủ nhíu lại, cảm giác mình vẫn là xem thường thiên phú của Vương Hạo rồi, người có thể được Sáng Thế thần nhận làm đệ đệ, tuyệt đối không thể xem thường.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời, khiến cho đại địa đung đưa kịch liệt, một cái hang lớn xuất hiện ở trong hư không.
- Đây là có chuyện gì?
Vương Hạo hơi sững sờ, hắn còn chưa bắt đầu dẫn bạo thời không vĩnh hằng, làm sao dẫn nổ trước nhỉ?
- Ngao…
Một giây sau, một tiếng long ngâm hung bạo từ trong hang lớn truyền ra ngoài.
- Không thể nào?
Vương Hạo cau mày, nghĩ tới Thiên Long Thần Chủ lúc trước bị hắn đánh vào thời không vĩnh hằng, chẳng lẽ thời gian và không gian kết hợp có thể liên hệ thế giới kia?
Mà tựa như xác minh ý nghĩ của Vương Hạo, chỉ thấy một đầu rồng dữ tợn to lớn từ trong lỗ đen chậm rãi ló ra.
Cặp mắt sáng lấp lóa, hàm răng khủng bố, trên long thân lấp lánh lớp vảy màu vàng óng, âm u lạnh lẽo, trên bụng rồng có bốn cái long trảo cường tráng thoạt nhìn mạnh mà hữu lực.
Nhất là toàn thân tản mát ra uy áp khiến cho mặt đất bao la run rẩy, từng vết rách dữ tợn không ngừng lan tràn ra.
- Thiên Long Thần Chủ?
Thiên Khung Thần Chủ hơi sững sờ, không hiểu rõ Thiên Long Thần Chủ vì sao lại từ trong thế giới thời gian không gian giao nhau đi ra, chẳng lẽ đây là Sáng Thế thần giúp Vương Hạo chuẩn bị át chủ bài?
Thiên Long Thần Chủ ngửa mặt lên trời cười to nói:
- Ha ha, bản tọa rốt cục đi ra!
- Vương Hạo, ngươi cho rằng bằng một Thần Chủ liền có thể cứu ngươi sao?
Thiên Khung Thần Chủ châm chọc cười một tiếng, một thanh kim kiếm ngưng tụ thành, còn phát ra trận trận kiếm minh.
Tiếng cười của Thiên Long Thần Chủ im bặt mà dừng, cảm giác địa phương mình đi ra giống như không thích hợp.
Tam đại Thần Chủ hắn đều gặp qua, nhưng bây giờ vị Thần Chủ này là ai? Hơn nữa ánh mắt vị Thần Chủ này nhìn về phía nó vì sao không hữu hảo như vậy?
- Cứu ta?
Vương Hạo hơi sững sờ, cảm giác cái Ô Long này có chút lớn.
- Vương Hạo, ngươi hôm nay tuyệt đối trốn không thoát, tốt nhất là ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi!
Thiên Khung Thần Chủ hừ lạnh một tiếng, một đạo kiếm mang dài hơn vạn trượng xuất hiện ở trong thiên địa, kiếm khí xuyên vân, phong mang loá mắt, trong kiếm minh bộc lộ ra khí tức tử vong.
- Chờ chút… Hiểu lầm!
Thiên Long Thần Chủ khóc không ra nước mắt, nó đây là trêu ai ghẹo ai? Không phải là đi ra cao hứng hét to mấy tiếng, cái này không đến mức bị phán tội chết a?
- Đi chết đi!
Thiên Khung Thần Chủ tựa như tia chớp vọt tới trước mặt Thiên Long Thần Chủ, sau đó dụng lực bổ ra một đạo kiếm khí lăng lệ sáng chói, lưu lại từng đạo tàn ảnh.
- Mả mẹ nó!
Thiên Long Thần Chủ nói tục, biết rõ tránh không khỏi, muốn bảo mệnh chỉ có thể liều mạng gánh một kiếm này.
- Ầm ầm…
Hai người chạm vào nhau, tiếng nổ thật to vang vọng đất trời, một cỗ lực lượng chấn động như sóng biển quét sạch toàn bộ thiên địa, khiến cho năng lượng ba động tràn đầy ở mỗi một tấc không gian.
Vương Hạo cảm nhận được áp bách ngạt thở, như Thái Sơn áp đỉnh, ép tới hắn sắp không thở nổi.
- Trảm…
Thiên Khung Thần Chủ hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay bộc phát ra một đoàn hào quang còn chói mắt hơn mặt trời, kiếm khí như trưởng hồng kinh hiện giữa thiên địa.
- Ngao…
Thiên Long Thần Chủ phát ra long khiếu thê thảm, huyết thủy nóng bỏng từ không trung phun xuống.
- Cơ hội tốt, thời không vĩnh hằng, bạo cho ta!
Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, hai tay bỗng nhiên chắp trước ngực.
- Ầm ầm…
Một giây sau, hang lớn phát ra tiếng nổ to, một cỗ hấp lực trong nháy mắt bừng lên, cả vùng đất bị thôn phệ.
- Không tốt!
Thiên Khung Thần Chủ biến sắc, người còn chưa kịp phản ứng liền bị hang lớn cắn nuốt mất.
- Ngao…
Thiên Long Thần Chủ phát ra tiếng long ngâm không cam tâm, sau đó cũng bị hang lớn nuốt chửng.
Lúc này, trong lòng Thiên Long Thần Chủ có thể nói là có vạn con kiến lao nhanh qua, không nói trước kém chút bị Thiên Khung Thần Chủ một kiếm lấy mạng nhỏ.
Nhưng cuối cùng còn phải lần nữa tiến vào thế giới quỷ quái kia, cái này * xác định không phải lão thiên gia trêu chọc nó chứ?
- Hô hô…
Vương Hạo thở hổn hển, vội vàng lấy ra tinh giới mà Thanh Thanh cho đến khôi phục thể lực, sau đó cũng không ngừng nghỉ sử dụng Không Gian thần thông rời đi nơi này.
Vương Hạo đi rồi, bốn phía cũng chầm chậm khôi phục bình tĩnh.
Thế nhưng hiện trường lại trở nên hỗn độn, đại địa lưu lại dấu vết bị năng lượng trùng kích qua, khắp nơi đều là hố to mấp mô.
- Kẽo kẹt…
Đúng lúc này, trong hư không truyền đến âm thanh xé rách, một vết nứt giống như mạng nhện lan tràn ra.
- Ầm ầm…
Một giây sau, một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên, toàn bộ hư không vỡ vụn, một cái hang lớn màu đen xuất hiện.
- Vương Hạo, ngươi chờ ta, ta nhất định phải chém ngươi thành muôn mảnh!
Sắc mặt của Thiên Khung Thần Chủ âm trầm từ trong lỗ đen đi ra, phát hiện mình đã không cảm ứng được khí tức của Vương Hạo.
Điều này cũng ý nghĩa, một Thần Vương thượng cấp từ trong tay Thần Chủ như hắn chạy mất.
Hơn nữa Thần Chủ cao cao tại thượng, còn bị Vương Hạo khốn trụ mấy phút, đây quả thực là chỗ bẩn trong đời a!
…
Trong một cánh rừng lớn.
- Hô hô…
Vương Hạo tựa ở trên một cây đại thụ thở hổn hển, cảm giác mình xem như chạy ra khỏi tử cục.
- Nếu có Tiểu Bạch ở đây, ta sẽ không chật vật như vậy.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời một cái, hơi nhớ vật nhỏ kia, cũng không biết hiện tại nó thế nào, hẳn là mỗi đêm nhớ hắn đều sẽ khóc ướt mấy cái gối a?
- Không thèm quan tâm con thỏ, ta muốn bắt đầu thu lợi tức!
Vương Hạo đứng dậy, hoạt động thân thể một chút, sau đó biến mất ngay tại chỗ…
Chương 1158 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]