Sáng Thế Thần giới.
Vương Hạo xuyên qua vòng sáng kim sắc, đi tới một không gian khác.
Nơi này có một cây đại thụ che trời, ở đỉnh cây còn có một trái cây đỏ rực, nó không chỉ tản mát ra mùi thơm mê người, còn phóng xuất điểm điểm tinh quang, làm toàn bộ không gian cực kỳ mộng ảo.
- Đây chính là Vô Tướng thần quả?
Khóe miệng Vương Hạo chảy nước miếng, có xúc động một ngụm nuốt Vô Tướng thần quả xuống.
Đúng lúc này, một thanh âm từ tính vang lên.
- Chắc hẳn ngươi chính là đệ đệ của Sáng Thế Thần, Vương Hạo?
- Ai?
Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng mờ xuất hiện ở phía sau hắn.
Hư ảnh này là một nam tử hắc y phong thần anh tuấn, trên người còn lộ ra cao quý bẩm sinh, để cho người ta có loại cảm giác cao không thể chạm.
Nam tử hắc y ôn hòa cười nói:
- Tự giới thiệu mình một chút, ta gọi Dạ Thiên, là thủ hộ giả của Vô Tướng thần quả.
- Thủ hộ giả của Vô Tướng thần quả?
Vương Hạo tò mò đánh giá Dạ Thiên, không hiểu rõ một hư ảnh làm sao thủ hộ Vô Tướng thần quả, chẳng lẽ đó là phân thân?
Dạ Thiên mỉm cười nói:
- Ta không phải phân thân, ngươi thấy hư ảnh chính là bản thể của ta.
- Làm sao ngươi biết suy nghĩ trong lòng ta?
Vương Hạo biến sắc, lập tức cảnh giác đề phòng.
Dạ Thiên cười to nói:
- Ngươi không cần khẩn trương như vậy, ta không có năng lực nhìn trộm tư tưởng của ngươi, đây đều là Vô Tướng thần thụ nói cho ta biết.
- Vô Tướng thần thụ?
Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cành lá đại thụ run rẩy mấy lần, tựa như chào hỏi hắn.
Dạ Thiên cười nói:
- Vô Tướng thần thụ nói ngươi cùng Sáng Thế Thần không hổ là huynh đệ, xem một chút tin tức của các ngươi cũng phải tiêu hao rất nhiều năng lượng, nếu như muốn nhìn thấu, sẽ hao hết toàn bộ năng lượng, sau đó trở thành mầm cây sinh trưởng lần nữa.
Vẻ mặt Vương Hạo vô cùng nghi hoặc nói:
- Nó có nói sao? Vì sao ta không nghe được?
Dạ Thiên thở dài nói:
- Nếu như ngươi cùng Vô Tướng thần thụ chung sống vô số tuế nguyệt, vậy ngươi cũng có thể nghe được nó nói chuyện.
Vương Hạo hơi sững sờ nói:
- Cùng nó chung sống vô số tuế nguyệt? Ngươi không phải đắc tội lão ca Sáng Thế Thần, cho nên bị giam chứ?
Dạ Thiên lắc đầu, vẻ mặt phiền muộn nói:
- Cái này không quan hệ tới Sáng Thế Thần, sở dĩ ta ở lại chỗ này, là bởi vì ta chỉ có thể dựa vào Vô Tướng thần thụ sinh tồn.
- Dựa vào Vô Tướng thần thụ sinh tồn?
Vương Hạo cẩn thận quan sát Dạ Thiên, lúc này mới phát hiện mi tâm Dạ Thiên có một sợi dây rất nhỏ, mà cái này chính là nguyên thần của Dạ Thiên, ngay cả một phần vạn của Thần Vương phổ thông cũng chưa tới.
Dạ Thiên nhớ lại nói:
- Năm đó Sáng Thế Thần cùng Viễn Cổ Thiên Ma khai chiến, ta bị Viễn Cổ Thiên Ma giết chết, chỉ còn lại có một tia nguyên thần bất diệt, mà Sáng Thế Thần mặc dù có pháp lực vô thượng, cũng không cách nào cứu sống ta, cuối cùng ta chỉ có thể sống nhờ ở trên Vô Tướng thần thụ, dựa vào hấp thu năng lượng của Vô Tướng thần thụ để sinh tồn.
Vương Hạo cau mày nói:
- Ta nghe Đậu Đậu nói qua, năm đó lão ca Sáng Thế Thần mang theo tám vị Chủ Thần, 72 vị Thần Chủ đi nghênh chiến Viễn Cổ Thiên Ma, cuối cùng chỉ có bốn vị Chủ Thần, còn có hai Thần Chủ là Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung sống tiếp, mà ta vẫn cho là bốn vị Chủ Thần này là Sinh Mệnh Chủ Thần, Tử Vong Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ, Vận Mệnh Thần Chủ, nhưng hiện tại xem ra Vận Mệnh Thần Chủ hiển nhiên sẽ không giúp lão ca Sáng Thế Thần, chẳng lẽ ngươi chính vị Thần Chủ thứ tư kia?
Dạ Thiên thở dài nói:
- Cảnh còn người mất, còn nói chuyện năm đó làm gì!
Vương Hạo xạm mặt lại, cái này * giả trang thâm trầm cái gì, có vẻ như tất cả những thứ này đều là chính ngươi nhắc tới a?
Dạ Thiên đột nhiên hỏi:
- Ta nghe Vô Tướng thần thụ nói, Thiên Chủ đã giáng lâm, hơn nữa còn cùng Sáng Thế Thần đại chiến?
Vương Hạo gật đầu nói:
- Ta dùng Lục Nhâm thần thuật tính toán một cái, kết quả là cái này không sai.
Dạ Thiên lẩm bẩm nói:
- Hi vọng Tử Vong Thần Chủ có thể bình an vượt qua một kiếp này, không muốn bước theo gót của ta!
- Tử Vong Thần Chủ?
Vương Hạo hơi sững sờ, trong đầu lập tức bắt đầu suy nghĩ miên man.
Thiên Chủ đánh tới, hắn thế mà không quan tâm lão ca Sáng Thế Thần sẽ thắng lợi hay không, mà quan tâm vấn đề an toàn của Tử Vong Thần Chủ, chẳng lẽ giữa bọn hắn có cơ tình?
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên.
- Chuyện gì xảy ra?
Vương Hạo nhíu mày, chỉ cảm thấy không gian này bắt đầu đung đưa kịch liệt.
Sắc mặt Dạ Thiên nghiêm túc nói:
- Vô Tướng thần thụ để ta cho ngươi biết, bây giờ tình huống bên ngoài rất nguy hiểm, hi vọng ngươi nhanh đi hỗ trợ, nếu không thế giới liền muốn diệt vong.
Vương Hạo cả kinh kêu lên:
- Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ lão ca Sáng Thế Thần bại nhanh như vậy?
Dạ Thiên lắc đầu nói:
- Tình huống cụ thể như thế nào ta không biết, cần chính ngươi đi ra xem một chút.
- Không có biện pháp, chỉ có thể đi ra trước xem một chút!
Vương Hạo không muốn quay đầu nhìn thoáng qua Vô Tướng thần quả, biết rõ hôm nay là không có cơ hội ăn nó, nhưng hắn tin tưởng còn nhiều thời gian, Vô Tướng thần quả này nhất định là món ăn trong mâm của hắn.
…
Cực Lạc tịnh thổ.
Đại địa hỗn độn, vô số vết rách không ngừng lan tràn ra.
Tử Vong Thần Chủ, Sinh Mệnh Chủ Thần đang cùng Hỗn Độn Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ tiến hành một trận chiến đấu không chết không thôi.
Sinh Mệnh Chủ Thần có chút bực bội nói:
- Đây là có chuyện gì? Chiến lực của chúng ta không phải có đại đạo gia trì sao? Vì sao đánh không chết bọn họ?
Tử Vong Thần Chủ cau mày nói:
- Chủ nhân là dùng đại đạo gia trì chiến lực cho chúng ta, nhưng ngươi không được quên, phía sau bọn họ còn có một Thiên Chủ.
- Hừ…
Sinh Mệnh Chủ Thần mất hứng hừ một tiếng, sau đó nâng Thiên Tru thần kiếm tiếp tục đánh tới Quang Minh Thần Chủ.
- Hưu…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
- Không tốt!
Lông tơ toàn thân Sinh Mệnh Chủ Thần bỗng nhiên dựng thẳng lên, khóe mắt quét nhìn sau lưng, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ tay cầm một thanh trường kiếm đâm về phía trái tim của nàng.
- Là hắn!
Hai con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ bỗng nhiên sáng lên, không nghĩ tới Vận Mệnh Thần Chủ chết rồi, nhưng hắn lôi kéo Thiên Khung Thần Chủ lại còn sống, hơn nữa còn đến kịp thời như thế.
- Sinh Mệnh Chủ Thần đi chết đi!
Hai con ngươi của Thiên Khung Thần Chủ lóe ra vẻ kích động, lần này hắn có thể thù mới hận cũ tính một lượt, hơn nữa còn có thể lấy đầu Sinh Mệnh Chủ Thần đi tìm Thiên Chủ tranh công.
- Ngươi dám!
Tử Vong Thần Chủ nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm trong tay bộc phát ra kiếm khí vô tận, sau đó mang theo khí thế cường đại đâm tới Thiên Khung Thần Chủ.
- Ngươi chú ý tốt chính mình đi!
Sắc mặt Hỗn Độn Thần Chủ dữ tợn cười một tiếng, sau đó cùng Quang Minh Thần Chủ nhanh chóng ngăn Tử Vong Thần Chủ lại.
- Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ vận may của ta dùng hết rồi?
Sinh Mệnh Chủ Thần nhìn mũi kiếm của Thiên Khung Thần Chủ sắp đâm vào trái tim của nàng, trong lòng nhịn không được phát lời thề, nếu như bây giờ có người nào tới cứu nàng, nàng liền trực tiếp gả…
Chương 1181 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]