“Tránh ra cho ta!”
Tử Vong Thần Chủ hét lớn một tiếng, năng lượng trong cơ thể giống như núi lửa phun ra ngoài, trường kiếm trong tay càng mang theo một cỗ kiếm khí kinh người bắn mạnh tới Hỗn Độn Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ.
- Ta nói qua, ngươi cứu không được nàng!
Hai con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ lóe ra ác liệt, trên song quyền nhảy lên lực lượng cuồng bạo, sau đó không chút do dự đón nhận Tử Vong Thần Chủ.
- Ngươi không chỉ không cứu được nàng, ngươi lập tức cũng phải chết!
Khóe miệng Quang Minh Thần Chủ mỉm cười đắc ý, kim kiếm trong tay phát ra kiếm ngâm thanh thúy, sau đó một đạo kiếm quang hủy thiên diệt địa trong nháy mắt giáng lâm nhân gian.
- Ầm ầm…
Hai người chạm vào nhau, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang vọng đất trời, một cỗ năng lượng đáng sợ từ giữa không trung khuếch tán ra, khiến cho đại địa tàn phá xuất hiện tổn thương.
- Phốc…
Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, căn bản không có cách xông phá hai vị Thần Chủ chặn đường, thậm chí ngay cả hắn có thể giữ mạng hay không cũng là vấn đề.
- Thực không cứu nổi sao?
Sinh Mệnh Thần Chủ chấp nhận nhắm mắt lại, thực sự không nguyện ý nhìn hình ảnh mũi kiếm của Thiên Khung Thần Chủ đâm vào trái tim nàng.
- Ta nên làm cái gì?
Sắc mặt của Tử Vong Thần Chủ hết sức ngưng trọng, trong lòng càng nóng nảy.
Nếu như Sinh Mệnh Thần Chủ thực bị Thiên Khung Thần Chủ giết, vậy hắn làm sao bàn giao với Sáng Thế Thần?
Hơn nữa hiện tại chín đại Thần Chủ còn không có đột phá đến Chủ Thần, điều này cũng ý nghĩa Sinh Mệnh Thần Chủ bị giết, vậy hắn chỉ có thể một mình ngăn cản ba vị Chủ Thần giải phong viễn cổ Thiên Ma.
Nhưng ba đối một, hắn thực tình làm không được.
Đúng lúc này, một thanh âm quang minh lẫm liệt vang lên.
- Mỗi khi thế giới đứng trước hủy diệt, tất có một vị chúa cứu thế xuất thế, hắn không chỉ có tài văn chương phi phàm, hơn nữa phong lưu phóng khoáng, mấu chốt nhất là, hắn soái, soái đến không có thuốc chữa…
- Đây là…
Ánh mắt của Tử Vong Thần Chủ nổi lên vẻ mừng rỡ, cái này không cần nhìn cũng biết người đến là Vương Hạo.
- Hưu…
Lời còn chưa dứt, một âm thanh xé gió vang lên.
- Cái gì?
Toàn thân Thiên Khung Thần Chủ lông tơ dựng đứng, khóe mắt quét nhìn một vật thể cấp tốc đập tới mặt của hắn.
- Được cứu!
Sinh Mệnh Thần Chủ ngạc nhiên mở to mắt, nhưng trong nháy mắt cảm giác không xong.
Bởi vì vật thể cấp tốc đánh tới mặt Thiên Khung Thần Chủ, lại là Tiểu Bạch vẫn còn ngủ say, chỉ nghe ầm một tiếng, cái đầu nhỏ của Tiểu Bạch trong nháy mắt trúng quai hàm của Thiên Khung Thần Chủ.
- A…
Thiên Khung Thần Chủ phát ra một tiếng kêu thảm thiết, trong miệng còn bay ra hai cái răng, sau đó liền bị đập bay ra ngoài.
- Tiểu Bạch!
Trong lòng Sinh Mệnh Thần Chủ giật mình, vội vàng tiến lên tiếp được Tiểu Bạch.
- Đầu làm sao đau như vậy?
Tiểu Bạch mơ hồ xoa cái đầu nhỏ, sau đó trở mình tiếp tục ngủ.
Sinh Mệnh Thần Chủ dở khóc dở cười, thực không biết nên nói Tiểu Bạch là không tim không phổi, hay nên nói chủ nhân Vương Hạo quá không ra gì.
Hắn thế mà lấy con thỏ làm ám khí, thực thua thiệt hắn có thể nghĩ ra.
- Người nào?
Hỗn Độn Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một hoàng kim cự long cưỡi gió mà đến, mà ở trên đầu cự long còn đứng một thiếu niên, khóe miệng của hắn mang theo mỉm cười, cho người ta một loại cảm giác xấu xa.
Đây chính là Vương Hạo từ Sáng Thế Thần giới chạy đến trợ giúp, mà hoàng kim cự long chính là Chúa Tể Kiếm biến thành Tổ Long.
- Ta là người như thế nào, toàn thế giới đều biết!
Vương Hạo ngay cả mắt cũng không nhìn Hỗn Độn Thần Chủ một lần, chỉ đưa tay ở trong hư không búng một cái.
Trong phút chốc, từng bóng người nhanh chóng vọt ra, bọn họ điên cuồng hét rầm lên.
- Mau nhìn, anh dũng Vương Hạo chúa cứu thế đi ra!
- Ta nhìn thấy cái gì, thần quang nhức mắt, chẳng lẽ hắn là Chân Thần sao?
- Hắn không phải Chân Thần, hắn là chúa cứu thế, mà đó cũng không phải thần quang, là ánh sáng hy vọng.
- Trời ạ, hắn bề ngoài soái không có thuốc chữa, nội tâm soái thuần khiết ngây thơ, thực sự quá vĩ đại!
- Ta phát hiện ta đã không có thuốc nào cứu được nữa yêu hắn, chúa cứu thế mời cứu vớt con cừu non lạc đường như ta!
- …
Khóe mắt Tử Vong Thần Chủ, Sinh Mệnh Thần Chủ co giật, phát hiện mình vẫn quá coi thường độ dày da mặt của Vương Hạo.
Cái này * vì tẩy trắng cho xú danh của mình, hắn thậm chí ngay cả diễn viên quần chúng cũng tìm đến.
Nhưng bọn họ không thể không bội phục tinh thần chuyên nghiệp của những diễn viên quần chúng này, rõ ràng hai chân đều đang run lẩy bẩy, nhưng vẫn biểu diễn chân thật như vậy, thật giống như thực gặp được chúa cứu thế.
Trong lòng diễn viên quần chúng điên cuồng hò hét, đây không phải chuyên nghiệp, đây là vì một nhà già trẻ không bị Vương Hạo Đại Ma Vương tai họa, cho nên bọn họ không thể không bốc lên nguy hiểm tính mạng, hơn nữa còn không có cát-sê diễn xuất tuồng vui này.
- Hiện tại biết rõ ta là ai chưa?
Vương Hạo tao khí lắc đầu, sau đó nhìn các diễn viên quần chúng khoát tay áo, ra hiệu bọn họ có thể đi.
- Vương Hạo đại anh hùng, chúng ta tin tưởng ngươi!
Diễn viên quần chúng cho Vương Hạo một cái thủ thế cố lên, sau đó giống như được đại xá, vung chân nhanh chóng ly khai địa phương nguy hiểm này.
- Ta chẳng cần biết ngươi là ai, một Thần Chủ cũng dám nói khoác mà không biết ngượng cứu vớt thế giới!
Hỗn Độn Thần Chủ hừ lạnh một tiếng, trên song quyền nhảy lên lực lượng cuồng bạo, sau đó cấp tốc phóng về phía Vương Hạo.
Thiên Khung Thần Chủ lớn tiếng kêu lên:
- Cẩn thận, tiểu tử này không phải Thần Chủ bình thường!
- Trong mắt ta Thần Chủ đều như thế, tùy tiện giết!
Hỗn Độn Thần Chủ bĩu môi khinh thường, trong nháy mắt vọt tới trước mặt Vương Hạo.
- Xong đời!
Thiên Khung Thần Chủ che mắt không đành lòng nhìn, cảm giác Hỗn Độn Thần Chủ lập tức lìa đời.
- Rất khéo, Thần Chủ trong mắt ta cũng giống vậy, cũng là tùy tiện giết!
Vương Hạo cho Hỗn Độn Thần Chủ một cái ánh mắt khi dễ, không có ý nghĩa tránh Hỗn Độn Thần Chủ, trực tiếp hóa thành từng đạo tàn ảnh nghênh đón.
- Ngao…
Tổ Long phát ra một tiếng long ngâm, sau đó hóa thành Chúa Tể Kiếm vững vàng rơi vào trong tay Vương Hạo.
- Tiểu tử làm càn!
Trong hai con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ lấp lóe tức giận, nâng lên nắm đấm, mang theo khí tức hủy thiên diệt địa cấp tốc đập tới đầu Vương Hạo.
- Ta xem ngươi là làm càn!
Vương Hạo nhíu mày, Chúa Tể Kiếm bộc phát ra một đạo kiếm quang chói mắt, trong đó còn ẩn chứa một cỗ kiếm ý, sau đó nhanh chóng đón nhận Hỗn Độn Thần Chủ.
- Ầm ầm…
Hai người trong phút chốc chạm vào nhau, tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời, lực lượng điên cuồng tàn phá bừa bãi.
- Phốc…
Hỗn Độn Thần Chủ bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài.
- Tên biến thái này!
Sinh Mệnh Thần Chủ nuốt ngụm nước miếng, phát hiện thực lực của Vương Hạo so với trước đó lại mạnh hơn mấy trăm lần, hiện tại diệt sát Thần Chủ quả thực như giết chó a!
Đồng thời, nhịp tim của Sinh Mệnh Thần Chủ cũng đột nhiên gia tốc nhảy lên, trong nháy mắt nhớ tới vừa rồi phát lời thề, chẳng lẽ Vương Hạo thực sự là nam nhân số mệnh an bài cho nàng…
Chương 1182 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]