Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1187: CHƯƠNG 1186: ÂM MƯU KHÔNG THỂ CHO NGƯỜI BIẾT

“Hỏng bét!”

Trong lòng Vương Hạo giật mình, một cảm giác nguy cơ trong nháy mắt dâng lên trong lòng.

Không kịp nghĩ nhiều, Vương Hạo vội vàng điều động lực lượng bản nguyên còn lại trong cơ thể, trước người ngưng tụ ra một hộ thuẫn, hi vọng có thể vì mình tranh thủ một ít thời gian, tiết kiệm một cái kim tệ phục sinh.

Đương nhiên nếu ngăn cản không nổi, vậy hắn cũng sẽ không có thất vọng quá lớn.

Bởi vì hắn từ vừa mới bắt đầu đã cược Hỗn Độn Thần Chủ không dám ở lúc này lấy mạng của hắn, nhưng cuối cùng hắn vẫn xem thường quyết tâm của Hỗn Độn Thần Chủ.

Hắn tình nguyện không phòng ngự cũng muốn lấy mạng mình, đây tuyệt đối là một ngoan nhân.

- Ngươi quả nhiên tiêu hao nghiêm trọng!

Hai con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ bỗng nhiên sáng lên, phát hiện trước người Vương Hạo ngưng tụ hộ thuẫn cũng không mạnh.

Tối đa có thể cản Thần Chủ công kích một lần, nhưng nếu muốn chống đối hắn công kích, đó nhất định là người si nói mộng.

- Ai…

Trong lòng Vương Hạo nhịn không được thở dài, biết rõ một mai kim tệ phục sinh là không bớt được rồi.

- Tiểu tử đáng chết, đi chết đi cho ta!

Trên mặt Hỗn Độn Thần Chủ nổi lên vẻ hưng phấn, nhịp tim càng không tự chủ được nhảy lên.

Dù sao có thể tự tay diệt đi loại thiên tài cấp bậc này, đây tuyệt đối là một sự tình đáng giá tự hào, dù cái này sẽ để cho hắn thân ở trong nguy hiểm, nhưng hắn vẫn sẽ lựa chọn làm như vậy.

Trong phút chốc…

Nắm tay phải của Hỗn Độn Thần Chủ như cự long lao nhanh, mang theo thiên uy đánh nát hộ thuẫn trước người Vương Hạo, hung hăng đập vào ngực Vương Hạo.

- Phốc…

Vương Hạo phun ra một ngụm máu tươi, chỉ cảm giác buồng tim của mình bị chấn nát, một cỗ đau đớn khó có thể dùng lời nói diễn tả được trong nháy mắt quét sạch toàn thân.

- Đi chết đi!

Hai con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ lóe ra vẻ tàn nhẫn, nắm đấm lần nữa bộc phát ra năng lượng hủy thiên diệt địa, cuối cùng dùng sức đẩy về phía trước.

- A…

Vương Hạo phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể giống như diều đứt giây té bay ra ngoài, khí tức cũng trong nháy mắt tiêu tán.

- Vương Hạo, mặc dù thiên phú của ngươi vô song lại như thế nào? Cuối cùng còn không phải chết ở trong tay của ta!

Hỗn Độn Thần Chủ không nhịn được ngửa mặt lên trời cười ha hả, lúc trước bị Vương Hạo dùng con thỏ gõ biệt khuất trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là một cảm giác vô cùng thoải mái.

Đột nhiên…

Phong bạo đánh tới, thế không thể đỡ.

- Không tốt!

Con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ co rụt lại, chỉ thấy năng lượng cuồng bạo trong nháy mắt từ bốn phương tám hướng đánh tới, trực tiếp cuốn hắn cùng Vương Hạo lên trời.

Trong điện quang hỏa thạch…

Hỗn Độn Thần Chủ cảm giác thân thể bị vô số đạo năng lượng tứ tán đánh trúng, khiến cho khí tức trong người uể oải xuống, không cách nào ngưng tụ ra hộ thuẫn đến bảo vệ nhục thân mình.

- A…

Hỗn Độn Thần Chủ ngửa mặt lên trời kêu thê thảm, trong lòng cầu nguyện Thiên Chủ đại nhân có thể phù hộ hắn sống sót.

Bàn Cổ vũ trụ.

Băng Cung.

Khắp nơi giăng đèn kết hoa, một mảnh vui mừng.

Lý Vân Dương mỉm cười đứng ở trên một đài cao, người mặc một bộ âu phục anh tuấn, tay nâng một chùm hoa tươi trắng tinh.

Bởi vì hôm nay là ngày đại hỉ của hắn, mà nhà gái chính là nữ thần hắn ngày đêm mong nhớ, Băng Cung cung chủ, Khố Lạp.

Lúc này…

Dưới đài cao, đệ tử Băng Cung phát ra tiếng bàn luận xôn xao.

- Tiểu tử Lý Vân Dương này thật lợi hại, thế mà cưới được Khố Lạp cung chủ.

- Không phải Lý Vân Dương quá lợi hại, mà là Khố Lạp cung chủ thật lợi hại.

- Cũng không phải, Khố Lạp cung chủ đây là điển hình tự sản tự dùng, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài!

- Ngươi biết cái gì, nghe nói Lý Vân Dương đời trước cùng Khố Lạp cung chủ chính là quan hệ tình nhân, chỉ là về sau chết rồi, cho nên Khố Lạp cung chủ chờ hắn một đời.

- Thật hay giả? Đây cũng quá si tình ah?

- Không cần nói, Khố Lạp cung chủ đi ra!

- …

Đệ tử Băng Cung vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía đài cao, chỉ thấy Khố Lạp mặc áo cưới trắng noãn, ở thị nữ cùng đi, vẻ mặt hạnh phúc đi đến đài cao.

Lý Vân Dương si ngốc nhìn về phía Khố Lạp, phát hiện hôm nay Khố Lạp thật đẹp!

Khố Lạp thẹn thùng liếc Lý Vân Dương một cái, cảm giác mình chính là ‘nữ nhân’ hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Đột nhiên…

Trên bầu trời lôi đình vô tận chiếm cứ, một cỗ uy áp bàng bạc đột nhiên rơi xuống, tựa như 10 vạn ngọn núi lớn từ trên chín tầng trời giáng lâm nhân gian.

- Phốc…

Đệ tử Băng Cung bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, bị ép ngã trên mặt đất.

Khố Lạp, Lý Vân Dương cũng không chịu nổi cỗ uy áp này, bị vô tình áp đảo ở trên đài cao.

Lúc này…

Một nam một nữ giống như thần linh giáng lâm thế gian, toàn thân bọn họ lấp lóe kim quang từ không trung bay xuống, đây chính là Quang Minh Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ đến cứu vớt Viễn Cổ Thiên Ma.

Khố Lạp miễn cưỡng ngẩng đầu hỏi:

- Các ngươi là ai?

Quang Minh Thần Chủ nhàn nhạt nói:

- Chúng ta tới giải phong Thiên Ma đại nhân, nếu như ngươi không muốn nơi này máu chảy thành sông, vậy thì nhanh giao vật phong ấn Thiên Ma đại nhân ra đi!

- Thiên Ma? Viễn Cổ Thiên Ma!

Con ngươi của Khố Lạp bỗng nhiên co rụt lại, cảm giác có đại phiền toái.

Phải biết, thời điểm hắn tiếp nhận vị trí Băng Cung cung chủ, Lâm Thi Kỳ đã trịnh trọng nói với hắn, để hắn hảo hảo thủ hộ Thiên Ma quan.

Bởi vì một khi Viễn Cổ Thiên Ma phá phong ra, như vậy không chỉ Bàn Cổ vũ trụ xong đời, ngay cả đa nguyên vũ trụ cũng đi theo xong đời.

Thiên Khung Thần Chủ không nói gì, chỉ tò mò đánh giá Khố Lạp.

Lấy kinh nghiệm vung đao mấy chục lần của hắn, lại tăng thêm Thần Chủ cảm ứng đặc hữu, hắn dám khẳng định người trước mắt này tuyệt đối không phải nữ nhân, mà là một nam nhân.

- Hỗn đản!

Lý Vân Dương lộ ra vẻ tức giận, thân thể run rẩy bò tới bên người Khố Lạp, sau đó ôm Khố Lạp vào trong ngực, miễn cho bị Thiên Khung Thần Chủ nhớ thương.

Trong lòng Thiên Khung Thần Chủ run lên bần bật, phát hiện tình yêu ở vũ trụ này thật đúng là khẩu vị nặng!

Quang Minh Thần Chủ hừ lạnh một tiếng nói:

- Ngươi nhìn cái gì? Bây giờ là thời điểm cân nhắc nửa người dưới của ngươi sao? Chúng ta nhất định phải nhanh cứu Thiên Ma đại nhân ra.

Thiên Khung Thần Chủ xạm mặt lại, cảm giác mình thật sự là quá oan uổng.

Mặc dù hắn vung đao số lần tương đối nhiều, nhưng cũng không có nghĩa là hắn có thể tiếp nhận khẩu vị nặng như vậy a?

Đúng lúc này, một thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên.

- Thiên Chủ lại có thể nghĩ đến tới cứu ta? Chỉ sợ hắn cũng bị thua thiệt ở trong tay Sáng Thế Thần a?

Thiên Khung Thần Chủ vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa, một cung điện bị từng đạo phù văn màu vàng bao vây lại, bên trong phun trào hắc khí âm lãnh.

Quang Minh Thần Chủ vội vàng ôm quyền nói:

- Hồi bẩm Thiên Ma đại nhân, Thiên Chủ đại nhân cũng không có ăn thiệt thòi ở trong tay Sáng Thế Thần, hắn chỉ là cần ngươi, cho nên phái ta tới cứu ngươi ra ngoài.

Tiếng cười to của Thiên Ma vang lên.

- Ngươi thật biết nói năng bậy bạ, Thiên Chủ đức hạnh gì chẳng lẽ ta còn không rõ ràng lắm sao? Hắn nhất định là đang tính toán âm mưu gì không thể cho người biết.

- Âm mưu không thể cho người biết?

Quang Minh Thần Chủ nhíu mày, trong lòng cũng cảm giác hết sức kỳ quái.

Phải biết, năm đó Thiên Chủ rõ ràng có thể diệt Sáng Thế Thần chấm dứt hậu hoạn, nhưng hắn vẫn lựa chọn buông tha Sáng Thế Thần, hiện tại lại chuyên môn đến giải phong cho Thiên Ma, này rõ ràng chính là tìm phiền toái cho mình, căn bản không giống phong cách làm việc của Thiên Chủ…

Chương 1186 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!