“Thiên Chủ âm mưu?”
Thiên Khung Thần Chủ lập tức cảnh giác, cảm thấy mình nên tìm cho mình một đường lui mới được.
Nếu không những thần tiên này đánh nhau, gặp họa nhất định là bọn họ.
Quang Minh Thần Chủ ôm quyền nói:
- Thiên Ma đại nhân, ta chỉ là phụng mệnh tới giúp ngươi phá phong, về phần tại sao Thiên Chủ đại nhân muốn cứu ngươi, ngươi có thể ngay mặt hỏi hắn.
Thiên Ma trầm mặc một hồi, mới nói:
- Nếu như một mực bị phong ấn ở nơi này, vậy ta sẽ không có lực hoàn thủ, đã như vậy ta liền ra ngoài cùng Thiên Chủ đấu một trận, xem hắn có âm mưu gì.
Khố Lạp, Lý Vân Dương nhìn nhau một cái, từ trong mắt đối phương thấy được chấn kinh.
Bọn họ thực không thể tin được, loại cường giả giống như Quang Minh Thần Chủ cũng phải cung cung kính kính với Thiên Ma, vậy Thiên Chủ để cho Thiên Ma kiêng kị ba phần, lại là dạng tồn tại gì đây?
- Tốt, vậy hiện tại ta liền cứu Thiên Ma đại nhân ra!
Quang Minh Thần Chủ gật đầu một cái, nhanh chóng ngưng tụ ra phù văn màu vàng.
- Ta nên làm cái gì?
Trong lòng Khố Lạp dâng lên cảm giác vô lực, thật chẳng lẽ trơ mắt nhìn Thiên Ma phá phong ra, hạnh phúc hắn thật vất vả trông mong hủy diệt?
- Ngươi không thể thả Viễn Cổ Thiên Ma ra!
Lý Vân Dương quật cường, muốn đứng dậy ngăn cản Quang Minh Thần Chủ.
- Vân Dương ca ca!
Hai mắt Khố Lạp lấp lóe lấy tiểu tinh tinh, phát hiện Lý Vân Dương không sợ cường quyền đẹp trai nhất.
- Một con kiến hôi cũng dám gọi bậy, ta xem ngươi là chán sống!
Trên mặt Thiên Khung Thần Chủ nổi lên vẻ khinh miệt, đưa tay chuẩn bị tiêu diệt Lý Vân Dương cùng Khố Lạp, miễn cho vũ nhục ánh mắt của hắn.
- Phải chết sao?
Trong lòng Lý Vân Dương bỗng nhiên nhảy một cái, quay đầu cho Khố Lạp một cái ánh mắt áy náy, hắn cuối cùng vẫn không có thực hiện lời hứa của mình, cho nữ nhân chờ hắn cả đời này một kết cục hạnh phúc.
Khố Lạp không nói gì, chỉ là mặt mỉm cười nắm chặt tay Lý Vân Dương, biểu thị mặc kệ sinh tử đều sẽ cùng đi đối mặt.
- Nhanh đi chết đi!
Vẻ mặt Thiên Khung Thần Chủ buồn nôn, cảm giác nổi da gà rơi đầy đất.
Đúng lúc này, thanh âm lạnh như băng của Thiên Ma vang lên.
- Nếu như ai dám động đến tiểu tử này, vậy chờ ta phá phong ra nhất định để hắn muốn sống không được muốn chết không xong.
- Ông trời ơi!
Thiên Khung Thần Chủ dọa đến hai chân như nhũn ra, kém chút trực tiếp té quỵ trên đất.
- Cái gì?
Lý Vân Dương hơi sững sờ, không hiểu rõ vì sao Thiên Ma lại mở miệng bảo vệ hắn, nhưng hắn vẫn biết rõ Thiên Ma bảo vệ hắn tuyệt đối không hảo tâm gì.
- Hô…
Khố Lạp nhẹ nhàng thở ra, có loại cảm giác từ quỷ môn quan chạy qua một vòng.
- Thiên Ma đại nhân đây là ý gì?
Quang Minh Thần Chủ nhíu mày, thực không nhìn ra Lý Vân Dương có chỗ đặc thù gì, nhưng tại sao Thiên Ma muốn bảo vệ hắn?
Thiên Ma nhàn nhạt nói:
- Cái này không quan hệ gì với ngươi, nhanh giải phong!
- Vâng!
Quang Minh Thần Chủ nhìn Lý Vân Dương một cái, sau đó đưa tay chuẩn bị đánh ra phù văn màu vàng.
- Muốn giải phong sao!?
Toàn trường sợ đến vỡ mật, thực không dám tưởng tượng sau khi Thiên Ma phá phong, thế giới lại là hình ảnh như thế nào.
- Hưu…
Đúng lúc này, hai âm thanh xé gió vang lên.
Thiên Khung Thần Chủ ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tử Vong Thần Chủ, Sinh Mệnh Thần Chủ hóa thành hai đạo lưu tinh cấp tốc đánh tới, trường kiếm trong tay lấp lóe lấy hàn quang gai mắt.
- Không tốt, bọn họ đuổi tới!
Quang Minh Thần Chủ biến sắc, nhanh chóng bắn ra phù văn màu vàng trong tay.
- Có ta ở đây, ngươi đừng mơ tưởng giải phong Thiên Ma!
Hai con ngươi của Tử Vong Thần Chủ lóe ra một đạo hàn quang, trường vạch ra một đạo kiếm quang sáng chói, trong nháy mắt chém vỡ phù văn màu vàng kia.
- Hỗn đản đáng chết!
Quang Minh Thần Chủ tức giận đến sắc mặt tái xanh, lấy ra kim kiếm, sau đó hai chân đạp xuống đất, giống như biển động phóng tới Tử Vong Thần Chủ.
- Thiên Khung Thần Chủ giao cho ta, ta muốn cho hắn biết kết quả đánh lén ta!
Sinh Mệnh Thần Chủ khẽ kêu một tiếng, Thiên Tru thần kiếm bộc phát ra kiếm quang u lãnh, giống như ngân hà không ngừng lao nhanh, lấy thế không thể đỡ chém về phía Thiên Khung Thần Chủ.
- Không có biện pháp, chỉ có thể liều!
Thiên Khung Thần Chủ hét lớn một tiếng, lấy ra trường kiếm của mình nhanh chóng đón nhận Sinh Mệnh Thần Chủ.
Mặc dù hắn biết mình không phải đối thủ của Sinh Mệnh Thần Chủ, nhưng vì tương lai có thể lưu cái ấn tượng tốt cho Thiên Chủ, còn có vỗ mông ngựa Thiên Ma, hắn chỉ có thể nhắm mắt liều.
- Ầm ầm…
Trong phút chốc, tiếng oanh minh kinh thiên vang lên, một dòng lũ cuồng bạo lấy thế bài sơn đảo hải quét sạch toàn bộ Bàn Cổ vũ trụ.
…
Cực Lạc tịnh thổ.
Năng lượng phong bạo kết thúc, chỉ còn lại một mảnh đại địa hỗn độn.
Hỗn Độn Thần Chủ toàn thân máu tươi nằm ở trên phế tích, trong lòng tràn đầy vui sướng sống sót sau tai nạn.
- Không được, ta phải mau chóng rời đi mới được!
Hỗn Độn Thần Chủ chịu đựng đau nhức kịch liệt trên người đứng dậy, chuẩn bị đi tìm một chỗ chữa thương trước.
Đúng lúc này, một âm thanh vang lên.
- Đi vội vã như vậy làm gì? Có phải chủ nhà chiêu đãi không chu đáo hay không!?
- Thanh âm này là… Vương Hạo?
Con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, có loại cảm giác ban ngày nhìn thấy quỷ.
Đột nhiên…
Một bóng người vững vàng rơi vào trước mặt Hỗn Độn Thần Chủ, đây không phải Vương Hạo còn có thể là ai!
- Không có khả năng, ngươi không phải đã chết rồi sao?
Hai mắt Hỗn Độn Thần Chủ trợn tròn, thực sự không thể tin được trước mắt thấy tất cả.
Phải biết, vừa rồi hắn tự tay giết Vương Hạo, còn tận mắt thấy thi thể Vương Hạo lọt vào trong cơn bão năng lượng, có thể nói Vương Hạo có thể lưu lại toàn thây cũng là may mắn.
Nhưng bây giờ Vương Hạo không chỉ sống lại, khí tức còn đang khôi phục trạng thái đỉnh phong, đây có phải có chút quá ma quỷ hay không?
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời, cực độ trang bức nói:
- Đối với vấn đề này của ngươi ta thực không biết nên trả lời thế nào, có người nói bởi vì ta quá đẹp rồi, cho nên lão thiên gia không nỡ ta chết, cũng có người nói ta là kẻ gây họa, ở trong ngàn năm ta là tồn tại vô địch, cũng có người nói ta là trang bức…
Hỗn Độn Thần Chủ sững sờ ngay tại chỗ, biểu thị bản thân một câu cũng nghe không hiểu.
Cái quá soái này có vẻ như không qua hệ gì tới Vương Hạo a, tai họa vì sao có thể vô địch ngàn năm, còn có trang bức là cái gì?
- Ta nói cặn kẽ như thế ngươi cũng không hiểu, xem ra ngươi nhất định là tồn tại đánh xì dầu rồi!
Vương Hạo thở dài, lật tay lấy ra Chúa Tể Kiếm.
- Ta cho ngươi biết, ngươi dám giết ta, Thiên Chủ đại nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Vẻ mặt Hỗn Độn Thần Chủ cảnh giác nhìn Vương Hạo, thân thể theo bản năng lùi về sau mấy bước.
- Ngươi yên tâm, ta là tiểu vương tử lấy ơn báo oán, không những sẽ không muốn mạng của ngươi, sẽ còn dạy ngươi thiên hạ đệ nhất thần công.
Khóe miệng Vương Hạo nổi lên nụ cười giống như ác ma, sau đó từng bước từng bước đi về phía Hỗn Độn Thần Chủ…
Chương 1187 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]