“Thiên hạ đệ nhất thần công?”
Hỗn Độn Thần Chủ hơi sững sờ, không hiểu rõ Vương Hạo ở trong hồ lô bán thuốc gì.
Bất quá tình cảnh hiện tại của hắn rất không ổn, chỉ có thể cùng Vương Hạo bằng mặt không bằng lòng, hi vọng Thiên Chủ đại nhân có thể mau chóng đánh bại Sáng Thế Thần, hoặc là Quang Minh Thần Chủ thả ra Thiên Ma, vậy hắn coi như là được cứu.
Nghĩ tới đây, Hỗn Độn Thần Chủ cười theo nói:
- Tạ Vương Hạo đại nhân vun trồng, tiểu nhân rất nguyện ý học tập thiên hạ đệ nhất thần công này!
Vương Hạo híp mắt cười nói:
- Tiểu tử ngươi rất không tệ, ngươi muốn học, vậy ta trước dạy ngươi thức thứ nhất của thiên hạ đệ nhất thần công, dưới khố sinh phong!
- Dưới khố sinh phong?
Hỗn Độn Thần Chủ hơi sững sờ, một dự cảm bất tường trong nháy mắt dâng lên.
Nhất là nụ cười thô bỉ ở khóe miệng Vương Hạo, càng để hắn cảm thấy thiên hạ đệ nhất thần công này không đơn giản như vậy.
- Nhớ kỹ, chỉ có dưới khố sinh phong, mới có thể mỗi giờ mỗi khắc không vênh váo!
Khóe miệng Vương Hạo nổi lên nụ cười giống như ác ma, Chúa Tể kiếm cấp tốc càn quét ra, một đạo kiếm khí bén nhọn nhắm thẳng vào dưới khố của Hỗn Độn Thần Chủ.
- Không tốt!
Con ngươi của Hỗn Độn Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, liều mạng ưỡn ẹo thân thể muốn tránh thoát một kiếm này của Vương Hạo.
Nhưng trạng thái đầy máu hắn cũng không tiếp nổi một đòn của Vương Hạo, bây giờ hắn bị trọng thương lại làm sao có thể tránh thoát một kiếm này? Cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn kiếm của Vương Hạo tới gần.
Trong phút chốc…
Hai mắt Hỗn Độn Thần Chủ trợn tròn, cảm giác được một cỗ đau đớn khó có thể dùng lời nói diễn tả được từ dưới khố xông lên đầu.
Vương Hạo thu hồi Chúa Tể kiếm, vẻ mặt thành thật nói:
- Hài tử, ngươi phải nhớ kỹ năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nhiều, sau khi ngươi học thức thứ nhất, vậy cần gánh vác trách nhiệm giữ gìn hòa bình thế giới.
Sắc mặt Hỗn Độn Thần Chủ biến thành màu đen, trong lòng điên cuồng thét lên, gánh con em ngươi hòa bình thế giới a! Ngươi có thấy ai vung đao cứu vớt thế giới không?
Đột nhiên Vương Hạo nghiêm khắc nói:
- Luyện công không thể lười biếng, nếu học xong thức thứ nhất, vậy chúng ta liền tranh thủ thời gian học thức thứ hai, dung hội quán thông!
- Hả?
Hỗn Độn Thần Chủ bị dọa đến sắc mặt trong nháy mắt không thấy máu, cảm giác cuộc đời còn lại của mình sẽ bị hắc ám bao phủ.
Phải biết, vừa rồi hắn là tự tay giết Vương Hạo, cho nên Vương Hạo chắc chắn sẽ không tuỳ tiện buông tha hắn, tiếp xuống hẳn còn sẽ có thức thứ ba, thức thứ tư… Đang chờ hắn.
Hơn nữa thức thứ nhất đã biến thái như thế, như vậy chiêu thức phía sau không cần nghĩ cũng biết làm cho người giận sôi bao nhiêu, bị tra tấn như vậy, hắn tình nguyện lựa chọn cái chết.
Nghĩ tới đây, Hỗn Độn Thần Chủ vội vàng cầu khẩn nói:
- Vương Hạo đại nhân tha mạng! Thực sự không được, ngươi cho ta một cái thống khoái đi!
- Thống khoái?
Vương Hạo hơi sững sờ, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Tất nhiên ngươi sẽ thống khoái, vậy chúng ta liền thống thống khoái khoái luyện tập chín chín tám mươi mốt thức của thiên hạ đệ nhất thần công một lần!
- Chín chín tám mươi mốt thức!
Hỗn Độn Thần Chủ trợn mắt hốc mồm, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ bàn chân chạy đến đỉnh đầu.
- Không sai, chính là chín chín tám mươi mốt thức!
Khóe miệng Vương Hạo gảy nhẹ, Chúa Tể kiếm lấp lóe lấy trận trận hàn quang.
- Không được qua đây…
Hỗn Độn Thần Chủ dọa đến liên tục lui về phía sau, tựa như một tiểu cô nương gặp người xấu, bất lực, sợ hãi…
- Ong ong…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh vang lên.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Chung Cực Thiên Ma hào xuất hiện ở trên đỉnh đầu hắn, mà Đậu Đậu cùng Ngọc Linh Lung thì đang nhanh chóng bay tới.
Đậu Đậu gấp giọng kêu lên:
- Vương Hạo không cần chơi, Thiên Khung Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ đã tìm được vị trí Thiên Ma quan, nếu ngươi không xuất thủ, vậy sẽ xảy ra đại sự.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Tử Vong Thần Chủ, Sinh Mệnh Thần Chủ không phải đi qua sao? Chẳng lẽ bọn họ ngăn không được Thiên Khung Thần Chủ, Quang Minh Thần Chủ?
Đậu Đậu vội vàng trả lời:
- Không phải ngăn không được, mà là sợ ra tay toàn lực sẽ lan đến gần Thiên Ma quan, cho nên thời điểm bọn họ chiến đấu sợ đầu sợ đuôi, không dám sử dụng toàn lực.
- Lan đến gần Thiên Ma quan?
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen nói:
- Ngươi không phải là muốn nói cho ta biết, hiện tại bọn họ chiến đấu ở Băng Cung?
Đậu Đậu giật giật ngón tay nhỏ nói:
- Căn cứ ta diễn toán, hiện tại vị trí của bọn họ thật đúng là Băng Cung.
- Mả mẹ nó, đây là tới đập phá quán sao!
Vương Hạo nói tục, hận không thể thu sạch đám người này một trận, chẳng lẽ bọn họ không biết Băng Cung là địa bàn của hắn sao?
Trong ánh mắt của Hỗn Độn Thần Chủ lóe ra ánh sáng hy vọng, cảm thấy mình bây giờ còn không thể chết, nên cắn răng kiên trì một lần, nói không chừng lập tức liền có thể đợi được Thiên Ma phá phong.
Đột nhiên…
Một luồng khí tức kinh khủng quét sạch toàn bộ thiên địa, bầu trời ảm đạm xuống, một vòng trăng tròn chậm rãi từ trên đường chân trời dâng lên, cùng mặt trời lẫn nhau tranh huy.
- Đây là Nhật Nguyệt Đồng Thiên!
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung vội vàng nhìn về phía Vương Hạo, có thể rõ ràng cảm ứng được ở trong đó có khí tức của Tiểu Bạch, hơn nữa đã đạt đến cấp bậc Thần Chủ.
- Con thỏ nhà ta rốt cục kích hoạt được thần cách!
Hai con ngươi của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, túm Tiểu Bạch đi ra.
- Ô ô… lần này ngủ mệt mỏi quá!
Tiểu Bạch mơ hồ vuốt vuốt cái đầu nhỏ, cảm giác đầu đau dữ dội, giống như bị người dùng thiết chùy đập một cái.
Vương Hạo lớn tiếng doạ người nói:
- Ngươi xem ngươi một chút, làm gì không được, ăn không dư thừa, hiện tại ngủ một giấc còn ngại mệt mỏi, ngươi xứng đáng đầu tư của ta sao?
Khóe mắt Hỗn Độn Thần Chủ co giật, rốt cuộc minh bạch cái gì gọi là ác nhân cáo trạng trước.
Không nói Tiểu Bạch có phải ăn không ngồi rồi hay không, nhưng chỉ bằng nó da dày có thể làm nhị khúc côn, cái này tuyệt xứng đáng Vương Hạo đầu tư.
Tiểu Bạch liếc Vương Hạo một cái, sau đó bình tĩnh móc ra một củ cà rốt ăn.
Hoàn toàn chính là một bộ tùy ngươi nói thế nào, nếu bản Bảo Bảo biết rõ xấu hổ là vật gì, cái kia coi như bản Bảo Bảo thua.
Ngọc Linh Lung trợn trắng mắt, cảm thấy Tiểu Bạch ở dưới Vương Hạo tỉ mỉ bồi dưỡng rốt cục xuất sư, đồng thời, sỉ nhục của thỏ giới bọn chúng cũng ra đời.
Đậu Đậu đau đầu nói:
- Các ngươi không nên náo loạn nữa, ta có loại dự cảm mãnh liệt, Thiên Ma chẳng mấy chốc sẽ phá phong xuất thế.
- Thiên Ma chẳng mấy chốc sẽ phá phong xuất thế!
Sắc mặt của Vương Hạo trong nháy mắt ngưng trọng lên, cảm thấy mình phải đi ngăn cản Thiên Ma phá phong mới được.
Bởi vì hôm nay có Đại Ma Vương hắn là đủ rồi, nhiều thêm là đoạt bát cơm, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!
Sắc mặt của Hỗn Độn Thần Chủ nổi lên vẻ vui mừng, cảm giác mình cách an toàn lại tiến một bước.
- Thiên Ma xuất thế?
Tiểu Bạch gãi gãi cái đầu nhỏ, hoàn toàn không hiểu rõ trong đoạn thời gian nó kích hoạt thần cách này xảy ra chuyện gì.
- Ta và Tiểu Bạch đi trước, về phần Hỗn Độn Thần Chủ các ngươi cần phải giúp ta nhìn kỹ!
Vương Hạo cho Hỗn Độn Thần Chủ một cái ánh mắt ý vị thâm trường, sau đó lấy ra Vũ Trụ Tinh Đồ biến mất ngay tại chỗ.
Hỗn Độn Thần Chủ bỗng nhiên run một cái, trong lòng cầu nguyện Thiên Ma tranh thủ thời gian phá phong xuất thế, hắn thực không muốn thể nghiệm thiên hạ đệ nhất thần công của Vương Hạo…
Chương 1188 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]