Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1190: CHƯƠNG 1189: TÊ TÂM LIỆT PHẾ KÊU GỌI

Băng Cung.

Bốn vị Thần Chủ ở trong hư không chiến đấu, tiếng oanh minh cuồng bạo không ngừng nổ vang.

Cái này khiến đệ tử Băng Cung ở phía dưới nơm nớp lo sợ, sợ một cái dư ba rơi xuống tiêu diệt toàn bộ bọn hắn.

- Uống…

Quang Minh Thần Chủ khẽ kêu một tiếng, kim kiếm trong tay bộc phát ra kiếm quang u lãnh, sau đó nhanh chóng càn quét về phía Tử Vong Thần Chủ.

- Thật khủng khiếp!

Đệ tử Băng Cung hoảng sợ nhìn bầu trời, có thể rõ ràng cảm ứng được một kiếm này của Quang Minh Thần Chủ ẩn chứa năng lượng kinh khủng, dù chỉ là một phần ngàn tỉ năng lượng cũng có thể giết chết bọn hắn vô số lần.

- Hừ…

Tử Vong Thần Chủ mặt không thay đổi hừ một tiếng, trường kiếm trong tay vạch ra một đạo kiếm quang sáng chói, mang theo khí thế cuồn cuộn nghênh tiếp Quang Minh Thần Chủ.

Trong phút chốc…

Bên tai tiếng oanh minh vang lên không dứt, một đạo kiếm khí phong bạo lấy hai người làm trung tâm điên cuồng tàn phá bừa bãi.

Trái tim của đệ tử Băng Cung nhảy lên cổ họng, trong lòng không ngừng cầu nguyện phong bạo không muốn lan đến gần bọn họ, nếu thật bị ảnh hưởng đến, vậy bọn hắn liền lập tức bái bai thế giới này.

- Phốc…

Quang Minh Thần Chủ phun ra một ngụm máu tươi, thân thể không khống chế được té bay ra ngoài.

Tử Vong Thần Chủ nhàn nhạt nói:

- Ta khuyên ngươi tranh thủ thời gian đầu hàng, các ngươi căn bản không có khả năng thắng!

- Ngớ ngẩn, ngươi thật sự cho rằng chiến thắng ta sao? Ta đây là lấy lui làm tiến!

Khóe miệng Quang Minh Thần Chủ nổi lên nụ cười châm chọc, sau đó vuốt máu tươi trên khóe miệng, tựa như hỏa sơn bộc phát cấp tốc bắn mạnh tới Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Không tốt!

Tử Vong Thần Chủ biến sắc, lúc này mới phát hiện sở dĩ Quang Minh Thần Chủ bị hắn đánh bay, căn bản không phải thực lực không bằng hắn.

Mà là Quang Minh Thần Chủ muốn cùng hắn bảo trì một khoảng cách, sau đó đi cùng Thiên Khung Thần Chủ liên thủ công phá phòng tuyến của Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Mấy tên khốn kiếp này!

Sinh Mệnh Thần Chủ trong nháy mắt liền mất hứng, cả đám đều đến đánh lén nàng, là nhìn nàng dáng dấp đáng yêu không có lực sát thương, dễ khi dễ có phải hay không?

- Xem kiếm!!

Quang Minh Thần Chủ khẽ kêu một tiếng, từng đạo quang nhận từ kim kiếm trong tay lan tràn ra, giăng khắp nơi giống như một tấm kiếm võng, trực tiếp bao phủ về phía Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Còn có ta!

Hai con ngươi của Thiên Khung Thần Chủ bỗng nhiên sáng lên, trường kiếm trong tay mang theo thế công cuồng bạo, nhanh chóng đâm về phía Sinh Mệnh Thần Chủ, dự định cùng Quang Minh Thần Chủ tiền hậu giáp kích.

Dù giết không chết Sinh Mệnh Thần Chủ, cũng có thể kích thương nàng, vì bọn họ giải phong Thiên Ma tranh thủ thời gian quý giá.

- Đáng chết!

Vẻ mặt Tử Vong Thần Chủ lo lắng, trường kiếm trong tay như sao chổi xẹt qua bầu trời, mang theo kiếm quang sáng chói cấp tốc tới cứu viện Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Tử Vong Thần Chủ, ngươi tới trễ, chúng ta thắng!

Khóe miệng Quang Minh Thần Chủ nổi lên mỉm cười vui vẻ, kim kiếm trong tay nhẹ nhàng lắc một cái, kiếm võng giăng khắp nơi nhanh chóng bắn về phía Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Hai hỗn đản đáng chết, hiện tại cô nãi nãi rất tức giận!

Sinh Mệnh Thần Chủ kiều nộ quát một tiếng, Thiên Tru thần kiếm bộc phát ra tiếng kiếm reo giống như biển động, sau đó từng đạo kiếm quang nhanh như tia chớp nghênh tiếp Quang Minh Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ công kích.

- Thật khủng khiếp!

Đệ tử Băng Cung bị dọa ôm thành một đoàn, có loại cảm giác con kiến sinh tồn ở dưới chân cự nhân, nói không chừng một giây sau bọn họ liền không còn.

Trong điện quang hỏa thạch…

Một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên, còn kèm theo một cỗ năng lượng cuồng bạo.

- Phốc…

Sinh Mệnh Thần Chủ phun ra một ngụm máu tươi, khí huyết sôi trào.

- Cơ hội tốt!

Sắc mặt Thiên Khung Thần Chủ nổi lên vẻ mừng rỡ, sau đó hóa thành một đạo kim quang nhanh chóng phóng về phía cung điện phong ấn Thiên Ma.

- Ngươi đừng vội!

Sinh Mệnh Thần Chủ kiều nộ một tiếng, không để ý thương thế trong cơ thể nghiêm trọng đến mức nào, nhấc kiếm đánh tới Thiên Khung Thần Chủ.

Tử Vong Thần Chủ cũng không dài dòng, trường kiếm trong tay như sao chổi đâm về phía Thiên Khung Thần Chủ, muốn ngăn cản Thiên Khung Thần Chủ đi giải phong Thiên Ma.

- Các ngươi không có cơ hội!

Khóe miệng Quang Minh Thần Chủ nổi lên một nụ cười, không chút do dự tiến lên ngăn Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ lại.

Dù nàng biết rõ đợi chút nữa sẽ bị Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ đánh trọng thương, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ, bởi vì nàng lấy trọng thương làm đại giá thắng trận tranh đấu này.

- Thiên Ma đại nhân, ta tới cứu ngươi!

Thiên Khung Thần Chủ ngửa đầu quát to một tiếng, trường kiếm màu vàng trong tay bộc phát ra uy lực cường đại, hiển nhiên là định dùng phương pháp đơn giản nhất, mau lẹ nhất giải phong Thiên Ma!

- Kết thúc rồi sao?

Trong lòng đệ tử Băng Cung bỗng nhiên mát lạnh, chẳng lẽ Thiên Ma thực phá phong xuất thế sao?

Đột nhiên… một thanh âm non nớt vang lên.

- Ngươi xem các ngươi một chút, cả ngày ăn không ngồi rồi, vừa đến thời điểm then chốt còn phải bản Bảo Bảo tự mình xuất mã.

- Là thanh âm của Tiểu Bạch, Vương Hạo đến!

Sinh Mệnh Thần Chủ kinh hỉ kêu to, nhìn quanh bốn phía tìm kiếm thân ảnh Vương Hạo.

- Hưu…

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.

- Cái gì?

Toàn thân Thiên Khung Thần Chủ lông tơ dựng đứng, khóe mắt quét qua nhìn thấy Tiểu Bạch nhanh chóng vọt đến trước mặt hắn, sau đó nâng lên chân thỏ đá tới.

- Đùng đùng…

Một giây sau, một trận quyền đấm cước đá điên cuồng vang lên.

Toàn trường trợn mắt hốc mồm, chỉ thấy Tiểu Bạch hóa thân công phu thỏ, nhấc chân, ra quyền, lên gối, quét ngang… Hoàn toàn coi Thiên Khung Thần Chủ là cái cọc đến đánh.

Thấy một màn này, đệ tử Băng Cung sôi trào.

- Ta không nhìn lầm chứ? Một con thỏ có thể treo đánh loại cường giả cấp bậc này?

- Con thỏ này là thần thánh phương nào? Vì sao ta cảm giác quen thuộc như vậy!

- Cái này có thể không quen thuộc sao? Nó chính là con thỏ của Vương Hạo Đại Ma Vương, kẻ cầm đầu năm đó nạy tiểu kim khố của chúng ta!

- Ta dựa vào, thật đúng là Ma Vương thỏ, nó không phải đi Cực Nhạc tịnh thổ sao? Tại sao lại trở về?

- Ta nhớ được Ma Vương thỏ mới đi Cực Nhạc tịnh thổ hơn một năm, làm sao sẽ cường đại đến loại trình độ này?

- Không biết, không đi qua Cực Nhạc tịnh thổ!

- Bây giờ Ma Vương thỏ cũng cường đại như thế, như vậy Vương Hạo Đại Ma Vương lại mạnh mẽ đến loại tình trạng nào?

- Không biết, nhưng năm đó Vương Hạo Đại Ma Vương được xưng đa nguyên vũ trụ đệ nhất kỳ tích, ta nghĩ hắn đến Cực Nhạc tịnh thổ nhất định sẽ tiếp tục viết truyền kỳ của hắn.

- Nếu như Vương Hạo Đại Ma Vương thực bắt đầu viết truyền kỳ của hắn, đây cũng ý nghĩa Cực Nhạc tịnh thổ đã thê thảm không nỡ nhìn.

- Đồng ý, Vương Hạo Đại Ma Vương là tai họa không người có thể vượt qua!

- Ngươi muốn chết sao! Ma vương thỏ xuất hiện, Vương Hạo đại nhân khẳng định ngay ở phụ cận!

- Ta kém chút quên, theo tài liệu tương quan ghi chép, Vương Hạo đại nhân một mực cường điệu mình là anh hùng!

- Muôn ngàn lần không thể gọi đại ma vương, nếu không sẽ xảy ra chuyện!

- Mọi người nhanh la lên, mời đại anh hùng của chúng ta ra!

- Mọi người đều nhớ, nhất định phải dùng thanh âm tê tâm liệt phế la lên, nếu không Vương Hạo đại anh hùng sẽ không hiện thân.

- Còn có, chờ sau khi Vương Hạo đại anh hùng xuất hiện, mọi người nhất định phải dùng ánh mắt nhìn chúa cứu thế nhìn hắn, nếu không dễ dàng bị làm khó dễ.

- …

Tử Vong Thần Chủ nhìn đệ tử Băng Cung phía dưới, cảm giác bọn họ nhất định có một đoạn ký ức khắc cốt minh tâm.

Nếu không không có khả năng lập tức liền đoán ra, Vương Hạo sẽ tai họa Cực Nhạc tịnh thổ vô cùng thê thảm.

Còn có phân tích của bọn hắn cũng rất có đạo lý, lấy trình độ tự luyến của Vương Hạo, nếu như không có người kêu gọi hắn liền xuất hiện, vậy làm sao có thể thể hiện ra hắn hơn người…

Chương 1189 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!