Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1191: CHƯƠNG 1190: THÀNH TÍN KÊU GỌI

Băng Cung.

Trong hoa viên.

Vương Hạo nằm ở trên ghế, nhàn nhã uống nước, nhìn xem tuần san thời thượng.

Về phần tại sao không đi ngăn cản đám người Quang Minh Thần Chủ, hắn cảm thấy có Tiểu Bạch đi như vậy là đủ rồi.

Dù sao đối phương chỉ có hai Thần Chủ, mà bọn họ xuất động ba cái đã rất cho mặt mũi.

Hơn nữa đối phó loại tiểu nhân vật như Quang Minh Thần Chủ, Thiên Khung Thần Chủ, nơi nào cần hắn ra sân, cái này thật sự là quá khi dễ.

Đúng lúc này, từng tiếng gọi tê tâm liệt phế vang lên.

- Vương Hạo đại anh hùng cứu mạng!

- Vương Hạo đại anh hùng cứu khổ cứu nạn ngươi ở nơi nào? Chúng ta cần ngươi, thế giới cần ngươi!

- Trên đời anh hùng ngàn ngàn vạn, nhưng chỉ có Vương Hạo mới là chân anh hùng, cứu mạng a!

- Chính nghĩa hóa thân, Vương Hạo đại anh hùng ngươi ở nơi nào!

- Mỗi khi thế giới bị bóng tối bao trùm, tất có một vị anh hùng xuất thế, ta tin tưởng đó nhất định là ngươi, Vương Hạo đại anh hùng!

- Vương Hạo đại anh hùng mời ngươi mau xuất hiện, chúng ta cần ngươi…

- …

Vương Hạo bỗng nhiên ngồi dậy, cảm thấy mình không thể ở trong này lãng phí sinh mệnh, hắn nên đi làm chút sự tình có ý nghĩa, tỉ như dạy bảo người đời viết tự truyện về mình như thế nào.

Về phần vì sao viết, đây hoàn toàn là bởi vì bọn hắn có một idol cực độ sùng bái, hắn là thanh niên kiệt xuất, vĩ nhân ảnh hưởng thời đại, chúa cứu thế lưu danh bách thế… Vương Hạo đại anh hùng!

Nghĩ tới đây, Vương Hạo lập tức biến mất ở trên ghế nằm.

Lúc này…

Đệ tử Băng Cung còn đang tê tâm liệt phế hò hét, hy vọng có thể kêu Vương Hạo qua.

Khóe mắt của Sinh Mệnh Thần Chủ co giật, thực rất muốn hỏi một câu, những đệ tử Băng Cung này, che giấu lương tâm nói chuyện như thế sẽ không đau sao?

- Vương Hạo!

Sắc mặt của Quang Minh Thần Chủ nghiêm túc, cảm giác cục diện của hiện trường đã mất khống chế.

Không nói Vương Hạo có thể xuất hiện hay không, chỉ nói con thỏ kia tu vi đạt tới Thần Chủ, đã làm cho các nàng rất bị động, thậm chí còn có nguy hiểm tính mạng.

Đúng lúc này, Thiên Ma truyền âm cho Quang Minh Thần Chủ.

- Ta có một chiêu cấm thuật có thể khiến cho chiến lực tăng lên nghìn lần, miễn là ngươi sử dụng chiêu cấm thuật này, tin tưởng đánh bại mấy Thần Chủ không thành vấn đề.

Quang Minh Thần Chủ nhíu mày nói:

- Cấm thuật tăng lên nghìn lần chiến lực, ta nghĩ cái giá nhất định không nhỏ?

Thiên Ma cười nói:

- Chỉ cần sử dụng cấm thuật, vậy khẳng định phải bỏ ra cái giá tương ứng, bất quá miễn là ngươi có thể cứu ta ra ngoài, bằng vào thực lực của ta, cam đoan ngươi rất nhanh liền có thể khôi phục lại.

- Cái này…

Biểu tình của Quang Minh Thần Chủ chần chờ, không biết có nên tin tên ma đầu này hay không.

Đúng lúc này…

Trên bầu trời bộc phát ra quang mang mãnh liệt, giống như một vòng mặt trời màu vàng sưởi ấm nhân gian.

- Đây là…

Trong ánh mắt đệ tử Băng Cung bắn ra ánh sáng hy vọng, chỉ thấy ở trong kim quang bao vây lấy một người, đây không phải Vương Hạo còn có thể là ai?

Hơn nữa từ bộ dáng bình tĩnh thong dong, tràn đầy tự tin của Vương Hạo không khó coi ra, hắn không để bốn vị Thần Chủ ở trong mắt, hiển nhiên có thực lực siêu cường bảo hộ.

- Tên biến thái này tới thật!

Con ngươi của Quang Minh Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, cảm giác Hỗn Độn Thần Chủ đã xong.

Thiên Ma tiếp tục truyền âm nói:

- Quyết định nhanh một chút có học cấm thuật của ta hay không, bằng không đợi chút không chỉ ta ra không được, ngay cả chính ngươi cũng sẽ có nguy hiểm tính mạng!

- Ta cũng sẽ có nguy hiểm tính mạng?

Ánh mắt của Quang Minh Thần Chủ đột nhiên lạnh lẽo, quyết định không thèm đếm xỉa liều một lần.

Nếu như có thể thành công hỗ trợ Thiên Ma phá phong xuất thế, nàng không chỉ có thể bảo vệ mạng nhỏ của mình, hoàn thành nhiệm vụ của Thiên Chủ, còn có thể để Thiên Ma thiếu một món nợ ân tình.

Nhưng nếu không thành công, vậy coi như sớm đi báo cáo, dù sao người bên Sáng Thế Thần sẽ không bỏ qua nàng, chết sớm chết muộn đều như thế.

Nghĩ tới đây, Quang Minh Thần Chủ gật đầu đồng ý học tập cấm thuật của Thiên Ma.

Vẻ mặt Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Ta truy theo kêu gọi thành tín nhất trên đời mà đến, xin nhớ kỹ, ta chính là hóa thân của chính khí và anh tuấn, thiên địch của tà ác cùng tội ác, cứu vớt vạn dân ở trong thủy hỏa, chúa cứu thế Vương Hạo!

Con mắt của Tử Vong Thần Chủ co giật, trong lòng chửi mẹ!

Còn truy tìm kêu gọi thành tín nhất trên đời mà đến!

Hắn rõ ràng là nghe được âm thanh vỗ mông ngựa giống như thủy triều, cho nên rất vui vẻ chạy tới có được hay không!

Còn thiên địch của tà ác cùng tội ác!

Đây là ai cho hắn dũng khí, để hắn nói ra loại lời che giấu lương tâm này?

Sinh Mệnh Thần Chủ ghét bỏ xì một tiếng khinh miệt nói:

- Thật không biết xấu hổ, còn hóa thân của chính khí và anh tuấn, ta xem là tiện khí cùng tao khí hoàn mỹ dung hợp a!

Tử Vong Thần Chủ tán đồng gật đầu một cái, cảm thấy Sinh Mệnh Thần Chủ nói không sai, thậm chí còn thích hợp với Sáng Thế Thần, hơn nữa hắn cũng phát hiện người có thể cùng Vương Hạo chơi đến chung một chỗ, sẽ không biết tiết tháo là cái gì.

Đúng lúc này, đệ tử Băng Cung sôi trào, âm thanh kích động, tiếng hò hét, tiếng khóc… Trong nháy mắt vang lên.

- Ô ô, Vương Hạo đại anh hùng xuất hiện, chúng ta được cứu rồi!

- Vốn là được cứu rồi, nhưng khi ta nhìn thấy Vương Hạo đại anh hùng soái, ta cảm giác không có thuốc nào cứu nổi!

- Hắn soái để cho ta hối hận làm nam nhân, lòng dạ của hắn để cho ta kính nể đến cúng bái!

- Vẫn là câu nói kia, trên đời anh hùng ngàn ngàn vạn, nhưng chân anh hùng chỉ có Vương Hạo!

- Vương Hạo đại anh hùng cứu mạng, có người muốn phóng thích Viễn Cổ Thiên Ma…

- …

Vương Hạo nhìn đệ tử Băng Cung phía dưới một cái, đối với bọn hắn không sợ cường quyền, dũng cảm ăn ngay nói thật biểu thị hài lòng.

Nhưng khi Vương Hạo nhìn về phía Tiểu Bạch, lập tức không cao hứng nổi.

Bởi vì Tiểu Bạch vẫn hưng phấn huy quyền, đá cẳng chân, chiêu chiêu trúng mặt Thiên Khung Thần Chủ, đánh Thiên Khung Thần Chủ thành đầu heo, căn bản nhìn không ra có một chút nhân dạng.

- Con thỏ, có thể dừng tay!

Vương Hạo vội vàng tiến lên bắt lấy Tiểu Bạch, túm nó trở về.

Phải biết, đầu năm nay lắc lư một Thần Chủ không dễ dàng, nếu để cho Tiểu Bạch đánh Thiên Khung Thần Chủ chết tươi, vậy sau ai vung đao kiếm điểm Thần Ma cho hắn?

Tiểu Bạch phồng má, cực kỳ không cao hứng, còn không có đánh nghiện, làm sao lại kết thúc?

- Rống…

Đúng lúc này, một tiếng rống to vang vọng đất trời

- Chuyện gì xảy ra?

Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong cơ thể Quang Minh Thần Chủ bạo phát ra khí tức hủy thiên diệt địa. Khiến cho hư không nổi lên từng đạo gợn sóng, hơn nữa cỗ khí tức này còn đang không ngừng tăng cường.

- Không tốt, nàng sử dụng cấm thuật!

Tử Vong Thần Chủ kinh hô một tiếng, trường kiếm trong tay bộc phát ra kiếm khí, như Hoàng Hà cuồn cuộn trùng trùng điệp điệp chém tới Quang Minh Thần Chủ.

- Uống…

Sinh Mệnh Thần Chủ khẽ kêu một tiếng, kiếm trong tay bộc phát ra kiếm quang lạnh thấu xương, kiếm khí vô tận như dòng lũ tán ra, khiến cho toàn bộ sắc trời ảm đạm xuống.

- Hiện tại mới phát hiện đã quá muộn!

Hai con ngươi của Quang Minh Thần Chủ đỏ hồng, kim kiếm trong tay phá mở hư không, tách ra kiếm quang lạnh lẽo, ngàn vạn đạo kiếm khí giống như dòng lũ trùng trùng điệp điệp trút xuống.

- Ầm ầm…

Trong điện quang hỏa thạch, một tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời, phong bạo kinh khủng phân tán bốn phía.

- Xong đời!

Trên mặt đệ tử Băng Cung nổi lên vẻ kinh hoàng, cảm giác năng lượng kia có thể tiêu diệt bọn họ mấy chục tỉ lần.

Đúng lúc này, Vương Hạo nói.

- Bão tố sắp tới, mọi người nhanh về nhà thu quần áo!

Đệ tử Băng Cung hơi sững sờ, lúc này mới nhớ tới Vương Hạo Đại Ma Vương còn ở nơi này.

Về phần về nhà thu quần áo gì, đây bất quá là Vương Hạo Đại Ma Vương đang điên cuồng ám chỉ bọn họ, nên hô khẩu hiệu…

Chương 1190 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!