Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1192: CHƯƠNG 1191: PHÌ NHIÊU CHI ĐỊA

Băng Cung.

Thiên địa thất sắc, ánh tà tối tăm.

Năng lượng cuồng bạo giống như hồng thủy ngập trời, từ không trung lấy tư thế thái sơn áp đỉnh ép xuống.

Sắc mặt Vương Hạo bình tĩnh thả Tiểu Bạch trên bờ vai, dự định thử thần thông cấp tám Thượng Đế Chi Thủ.

Phải biết, Thượng Đế Chi Thủ cấp tám này có thể tước đoạt thiên địa pháp tắc, cho nên tước đoạt cỗ phong bạo tản mát ở trong thiên địa kia, đó nhất định là chút lòng thành.

Nghĩ tới đây, quanh người Vương Hạo lập tức hiện ra vòng sáng kim sắc, phía trên phủ đầy từng đạo từng đạo thần văn huyền ảo.

- Lộc cộc…

Đệ tử Băng Cung nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, trong lòng cầu nguyện Vương Hạo nhất định phải ngăn được cỗ năng lượng phong bạo này, thậm chí bọn họ đã làm tốt chuẩn bị, chờ Vương Hạo ngăn lại cỗ năng lượng phong bạo kia xong, cùng hô to Vương Hạo anh hùng!

- Vương Hạo lại biến thái!

Trên mặt Khố Lạp nổi lên vẻ khiếp sợ, thực sự không cách nào tưởng tượng thiếu niên từ ngân hà tinh hệ đi ra, thế mà có thể ở trong 100 năm ngắn ngủi trưởng thành đến loại trình độ này, đây quả thực quá dọa người!

Ánh mắt Lý Vân Dương lấp lóe nói:

- Thật mạnh, tương lai ta nhất định phải trở thành cường giả mạnh như vậy!

- Cái gì?

Khố Lạp giật mình, cảm giác ý nghĩ này của Lý Vân Dương rất nguy hiểm.

Phải biết, sở dĩ hiện tại Vương Hạo không đến tìm bọn hắn gây chuyện, hoàn toàn là bởi vì song phương thực lực quá cách xa, nên khi dễ không có cảm giác thành tựu gì.

Nhưng nếu Lý Vân Dương thực đạt tới loại tu vi như Vương Hạo, đoán chừng Vương Hạo sẽ lần nữa sinh ra hứng thú nồng hậu, cho nên hắn nhất định phải bóp chết ý nghĩ đáng sợ kia của Lý Vân Dương từ trong trứng nước.

Lúc này…

Vương Hạo nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết, điểm về phía phong bạo.

- Ầm ầm…

Trong điện quang hỏa thạch, một tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng hư không.

Đệ tử Băng Cung nheo mắt, chỉ thấy một cái lỗ đen thật lớn từ trong hư không nổ bể ra, hơn nữa cái lỗ đen này còn bộc phát ra một cỗ hấp lực cường đại, giống như ngân hà chảy thẳng xuống.

Có người khiếp sợ kêu lên:

- Cái này tựa như là Thượng Đế Chi Thủ? Nhưng hấp lực cũng quá khoa trương đi?

Vừa dứt lời, toàn trường sôi trào.

- Quản hắn có phải Thượng Đế Chi Thủ hay không, ta chỉ biết rõ Vương Hạo đại anh hùng!

- Coi như đây là Thượng Đế Chi Thủ, cũng là không người có thể đạt tới độ cao, Vương Hạo đại anh hùng ngưu bức!

- Thượng Đế Chi Thủ chúng ta đều gặp, nhưng có thể lĩnh ngộ nó đến trình độ như vậy, có thể thấy được Vương Hạo đại anh hùng ngưu bức!

- Anh hùng chính là anh hùng, vừa ra tay liền không tầm thường, Vương Hạo đại anh hùng ngưu bức!

- Vương Hạo đại anh hùng ngưu bức…

- …

Vẻ mặt Tiểu Bạch hâm mộ nhìn Vương Hạo, cũng rất muốn người cùng kêu lên, Tiểu Bạch ngưu bức!

- Cỗ năng lượng này thật đúng là rác rưởi!

Vương Hạo ghét bỏ nhếch miệng, phát hiện những năng lượng hấp thu qua cực kỳ không tinh khiết, so với từ chỗ Vô Tướng thần thụ hấp thu lực lượng bản nguyên tinh khiết căn bản là không có cách nào so sánh.

Bất quá cũng may hắn có Bản Nguyên thần thể, có khả năng chiết xuất năng lượng thành lực lượng bản nguyên.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một tiếng oanh minh nổ tung.

Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Quang Minh Thần Chủ thả ra kiếm ảnh tựa như núi cao sừng sững không ngã, mà kiếm ảnh của Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ bị va chạm ầm vang tán loạn.

Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:

- Nữ nhân này dùng cấm thuật gì, cũng quá mạnh đi?

- So với trước đó cường đại hơn mấy trăm lần!

Sắc mặt của Vương Hạo trong nháy mắt ngưng trọng lên, cảm thấy bây giờ Quang Minh Thần Chủ có tư cách đánh với hắn một trận.

- Phốc…

Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trong nháy mắt uể oải xuống, thân thể cấp tốc bay ra ngoài.

- Mả mẹ nó, dám đánh vợ ta!

Vương Hạo nói tục, lập tức sử dụng Không Gian thần thông xuất hiện ở sau lưng Sinh Mệnh Thần Chủ, hơn nữa ôm bờ eo thon của Sinh Mệnh Thần Chủ.

Về phần Tử Vong Thần Chủ, một đại nam nhân bay liền bay ah!

Vẻ mặt Vương Hạo lo lắng nói:

- Thê tử, ngươi có bị thương hay không?

- Ai… Ai là thê tử của ngươi!

Sinh Mệnh Thần Chủ thở phì phò trừng Vương Hạo một cái, nhưng trong lòng lại gia tốc nhảy lên, nàng không nghĩ tới Vương Hạo lại có thể quan tâm nàng như thế.

Vẻ mặt Vương Hạo thất vọng nói:

- Lại còn có thể nói chuyện, điều này biểu thị không chịu tổn thương, xem ra ta là không cách nào kế thừa gia sản khổng lồ của ngươi a.

- Ngươi… Ngươi…

Sinh Mệnh Thần Chủ tức đến ngực chập trùng kịch liệt, hận không thể đưa tay tát Vương Hạo một cái.

Vương Hạo cúi đầu xem xét nói:

- Sơn phong như thế nhất định là khối đất phì nhiêu, về sau hài tử nhà ta không sợ thua ở điểm xuất phát rồi, thậm chí còn có thể chừa cho ba hắn chút dưỡng lão.

- Cái gì sơn phong? Cái gì hài tử? Cái gì điểm xuất phát?

Sinh Mệnh Thần Chủ tò mò nhìn theo ánh mắt của Vương Hạo, lửa giận trong lòng lập tức dâng lên.

Đúng lúc này, thanh âm lạnh như băng của Quang Minh Thần Chủ vang lên.

- Các ngươi đã thích liếc mắt đưa tình, vậy ta liền đưa ngươi đi làm một đôi vợ chồng quỷ.

- Ngươi lại muốn động thủ với ta?

Vương Hạo hơi sững sờ, chỉ thấy Quang Minh Thần Chủ trong nháy mắt giết tới trước mặt hắn, nhất là con mắt màu đỏ nhìn qua hết sức âm trầm.

- Đi chết đi!

Sắc mặt của Quang Minh Thần Chủ dữ tợn hét lớn một tiếng, kim kiếm trong tay gào thét, khiến cho hư không chấn động kịch liệt, hơn nữa còn mang theo kiếm khí cuồng bạo hung hăng đánh về phía Vương Hạo cùng Sinh Mệnh Thần Chủ.

- Bằng ngươi còn chưa đủ tư cách này!

Hai con ngươi của Vương Hạo lóe ra kim quang, một cỗ khí tức khủng bố trong nháy mắt từ trong cơ thể bạo phát ra, sau đó một tay ôm eo Sinh Mệnh Thần Chủ, một tay nắm chặt Chúa Tể kiếm phóng về phía Quang Minh Thần Chủ.

- Đây chính là toàn bộ thực lực của Vương Hạo Đại Ma Vương sao?

Vẻ mặt đệ tử Băng Cung chấn kinh, phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương bộc phát ra khí tức thế mà một chút cũng không thua Quang Minh Thần Chủ.

Nhất là Chúa Tể kiếm trong tay Vương Hạo, càng bạo phát ra một đạo kiếm khí siêu cường, để bọn hắn có loại cảm giác bị kiếm khí vô tận vây quanh, thậm chí trên da còn bị cắt ra từng vết kiếm nhàn nhạt.

- Vương Hạo lại biến thái, bản Bảo Bảo lại thất nghiệp!

Tiểu Bạch ủ rũ một bộ không muốn sống.

Nó vốn cho là mình đột phá đến Chủ Thần, liền có thể lần nữa đảm nhiệm vũ khí bí mật của Vương Hạo.

Nhưng ai biết thời điểm nó nhanh chóng lớn lên, tốc độ phát triển của Vương Hạo càng biến thái, rõ ràng chỉ có tu vi Thần Chủ, nhưng lại đánh ra tổn thương để Chủ Thần cũng tuyệt vọng.

Mà đối mặt chủ nhân biến thái như thế, nó cảm giác đời này chỉ có thể làm manh sủng, lại không có hy vọng tấn cấp thành chiến sủng.

Sinh Mệnh Thần Chủ liếc Tiểu Bạch một cái, thực rất muốn ôm tiểu phôi đản này vào trong ngực an ủi, kỳ thật ngươi vẫn có chút tác dụng, nhất là khi Vương Hạo không muốn rút kiếm…

Chương 1191 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!