Uống…
Vương Hạo ôm Sinh Mệnh Thần Chủ hét lớn một tiếng, Chúa Tể kiếm lóe ra kiếm quang chói mắt, kiếm khí bén nhọn tựa như núi lửa bộc phát ra, lấy tư thái quét ngang thập phương cấp tốc phóng tới Quang Minh Thần Chủ.
Sinh Mệnh Thần Chủ ngẩng đầu nhìn Vương Hạo, phát hiện Vương Hạo này mặc dù vô cùng khó ưa, nhưng lại để cho người ta có loại cảm giác an toàn.
Về phần tại sao Vương Hạo cho người một loại cảm giác an toàn, đây là tự tin đến từ ánh mắt hắn, phảng phất như thiên đại sự tình hắn cũng nhẹ nhõm giải quyết.
Mà nam nhân có loại tự tin này, đặc biệt hấp dẫn ánh mắt nữ nhân.
Bất quá…
Nàng nhớ tới dáng vẻ lúc Vương Hạo chơi tiện, thì có loại xúc động cho hỗn đản này một kiếm.
- Điều đó không có khả năng!
Con ngươi của Quang Minh Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, cảm giác mình nhất định là đang nằm mơ.
Phải biết, tu vi của nàng đạt đến cấp bậc Chủ Thần, hơn nữa bây giờ còn mở ra cấm thuật tăng lên nghìn lần chiến lực, có thể quét ngang tất cả Chủ Thần mới đúng.
Nhưng hiện tại một Thần Chủ thế mà cùng với nàng chiến đấu ngang hàng, cái này * xác định không phải đang đùa nàng?
- Có thể hay không ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết?
Hai con ngươi của Vương Hạo mở to, trong nháy mắt vọt tới trước mặt Quang Minh Thần Chủ, Chúa Tể kiếm cũng nhanh chóng chém xuống.
- Không cần biết ngươi là quái vật gì, ta cũng không thể thua, cũng thua không nổi!
Trong hai con ngươi của Quang Minh Thần Chủ có vẻ điên cuồng, kim kiếm đâm ra, cùng Vương Hạo gào thét đến ầm vang chạm vào nhau.
- Ầm ầm…
Trong điện quang hỏa thạch, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc không ngừng vang lên, năng lượng kinh khủng nhanh chóng phân tán bốn phía.
Trong lòng đệ tử Băng Cung Pphía dưới bỗng nhiên xiết chặt, cảm giác tình cảnh hiện tại của bọn họ cực kỳ nguy hiểm, hơi không cẩn thận sẽ bị miểu sát không biết bao nhiêu lần.
- Thực phiền phức!
Vương Hạo nhướng mày, trong cơ thể bỗng nhiên bộc phát ra năng lượng kinh khủng, ngăn lại toàn bộ gợn sóng năng lượng.
Đệ tử Băng Cung nhìn nhau, cảm thấy mình không thể làm người vong ân phụ nghĩa, nên hảo hảo báo đáp ân cứu mạng của Vương Hạo Đại Ma Vương.
Thế là… đệ tử Băng Cung lập tức dùng ánh mắt cực kỳ sùng bái nhìn về phía Vương Hạo, hơn nữa căng giọng kêu to lên.
- Vương Hạo đại anh hùng, làm chết gia hỏa này!
- Vương Hạo đại anh hùng ta yêu ngươi, ta muốn sinh Hầu Tử cho ngươi!
- Vương Hạo đại anh hùng, ngươi là tuyệt nhất!
- Cứu vớt thế giới còn cần nhìn Vương Hạo đại anh hùng, siêu anh hùng khác đều là tồn tại đánh xì dầu!
- Ngươi là anh hùng trong anh hùng, không người có thể thay thế vị trí của ngươi.
- Vương Hạo đại anh hùng vừa xuất mã, từ đó thế giới lại không bi kịch!
- …
Khóe mắt của Sinh Mệnh Thần Chủ co giật, rốt cuộc minh bạch cái gì gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn.
Vương Hạo này không biết tiết tháo là vật gì, ai còn có thể trông cậy vào những đệ tử Băng Cung này có tiết tháo?
- Cái này tuyệt đối không có khả năng, ta làm sao sẽ bại bởi một Thần Chủ!
Sắc mặt Quang Minh Thần Chủ dữ tợn hét lớn một tiếng, một cỗ năng lượng càng thêm cuồng bạo từ trong cơ thể phun ra ngoài, khiến cho khí tức tăng cường gấp bội.
- Mả mẹ nó, lão tử muốn tố cáo ngươi, ngươi bật hack quá công khai!
Vương Hạo nhịn không được nói tục, cảm giác Quang Minh Thần Chủ thực quá không biết xấu hổ, đẳng cấp cao hơn hắn còn chưa tính, lại còn lần lượt bật hack đề cao tổn thương, còn có một chút đạo đức hay không?
Đệ tử Băng Cung ở phía dưới cho Vương Hạo một cái ánh mắt ghét bỏ, bản thân mình chính là một quái thai, lại còn có mặt đi khinh bỉ người khác bật hack, thực sự là quá không biết xấu hổ!
- Đi chết đi!
Sắc mặt Quang Minh Thần Chủ dữ tợn hét lớn một tiếng, kim kiếm trong tay bộc phát ra năng lượng càng thêm cuồng bạo, sau đó điên cuồng ép về phía Vương Hạo.
- Hỗn đản đáng chết!
Vương Hạo cắn chặt răng, cảm giác mình thật sự có chút không chống nổi.
Dù sao tu vi của hắn chỉ có cấp bậc Thần Chủ, nhiều nhất coi như là một người chơi khắc kim, có thể cùng loại đẳng cấp cao hơn hắn, còn bật hack đấu đến bây giờ đã rất đáng gờm rồi.
- Thực rất mạnh!
Tiểu Bạch nhanh chóng lấy Thiên Thanh Trúc ra, chuẩn bị nhìn xem có cơ hội xông lên gõ ám côn hay không.
Sinh Mệnh Thần Chủ gấp giọng nói:
- Không nên liều mạng với nàng, chỉ cần kéo dài tới khi cấm thuật của nàng hết giờ, nàng liền không có sức phản kháng.
Vương Hạo lớn tiếng khiển trách:
- Nói năng bậy bạ gì đó? Vương Hạo ta đường đường nam tử hán đại trượng phu, đối phó một nữ nhân làm sao có thể kéo dài thời gian?
- Ngươi không có ý định kéo dài thời gian?
Sinh Mệnh Thần Chủ hơi sững sờ, không hiểu rõ Vương Hạo lại đang giở trò quỷ gì, chẳng lẽ hắn còn có át chủ bài không ra?
- Đối phó nữ nhân? Chẳng lẽ là…
Trong nháy mắt tinh thần Tiểu Bạch tỉnh táo, biết rõ Vương Hạo muốn sử dụng tuyệt kỹ thành danh của hắn, mà nó cùng Vương Hạo phối hợp kinh điển cũng sẽ tái hiện nhân gian.
Đúng lúc này…
Khóe miệng Vương Hạo nhẹ nhàng giương lên, lộ ra nụ cười hèn mọn.
Nụ cười dâm trùng!
- Cái nụ cười này là chuyện gì xảy ra?
Thân thể của Quang Minh Thần Chủ bỗng nhiên run rẩy, trong cơ thể ngưng tụ khí tức khủng bố đột nhiên dừng lại, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, nụ cười thật tà ác!
Trong lòng Sinh Mệnh Thần Chủ cũng hoảng hốt, có loại xúc động lập tức tránh thoát Vương Hạo ôm ấp.
Về phần nữ đệ tử trong Băng Cung, các nàng đều trốn ở trong góc run lẩy bẩy, chỉ cần thấy được đối phương là nam nhân đều có loại cảm giác âm thầm sợ hãi.
Đương nhiên cũng có nữ đệ tử cực kì cá biệt tình huống không giống nhau, các nàng chỉ dùng ánh mắt trần truồng nhìn Vương Hạo, hận không thể xông lên lột sạch Vương Hạo, sau đó ăn.
- Cơ hội tốt!
Hai con ngươi của Tiểu Bạch bỗng nhiên sáng lên, trực tiếp sử dụng Không Gian thần thông biến mất ở trên bờ vai Vương Hạo.
- Không tốt!
Quang Minh Thần Chủ bỗng nhiên lấy lại tinh thần, khóe mắt cấp tốc đảo qua không trung, phát hiện Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện ở phía sau nàng, Thiên Thanh Trúc trong tay rơi vào đầu của nàng.
Phịch một tiếng, Quang Minh Thần Chủ mất đi ý thức, quanh người ngưng tụ khí tức khủng bố cũng trong nháy mắt sụp đổ.
- Cái này * cũng có thể?
Sinh Mệnh Thần Chủ trợn mắt hốc mồm, bị một màn hí kịch kinh động.
Đồng thời, trong lòng Sinh Mệnh Thần Chủ cũng toát ra một nghi vấn, một người một thỏ này phải phối hợp bao nhiêu lần, gõ bao nhiêu nữ nhân, mới có thể tính thời gian chuẩn xác như vậy?
Lúc này…
Thiên Khung Thần Chủ bị Tiểu Bạch đánh thành đầu heo, từ trong mê muội thanh tỉnh lại.
- Quang Minh Thần Chủ cũng bại sao?
Nhịp tim của Thiên Khung Thần Chủ bỗng nhiên hoảng hốt, có loại lập tức rời đi nơi thị phi này xúc động.
Đúng lúc này, một đạo trầm thấp khàn khàn tiếng ở bên tai hắn vang lên.
- Thừa dịp lực chú ý của mọi người đều ở trên người Quang Minh Thần Chủ, mau lại đây cứu ta!
- Thiên Ma!
Hai mắt của Thiên Khung Thần Chủ tỏa sáng, lúc này mới phát hiện cơ hội của mình đến.
Hiện tại Tử Vong Thần Chủ không biết bay đi nơi nào, mà Vương Hạo cùng Sinh Mệnh Thần Chủ đang liếc mắt đưa tình, về phần Tiểu Bạch thì gõ mõ, căn bản không có người ngăn cản hắn phóng thích Thiên Ma…
Chương 1192 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]