Trong hư không.
Đao kiếm tung hoành, sát cơ lành lạnh.
Đệ tử Băng Cung ở phía dưới đều biểu lộ thê lương, cảm giác lần này mình là thực xong đời.
Mặc dù bọn họ biết thiên phú của Vương Hạo Đại Ma Vương rất khủng bố, nhưng muốn cùng lão ma đầu sống vô số năm kia đấu, cái này không cần nghĩ cũng biết là chuyện không thể nào.
Trừ khi Vương Hạo Đại Ma Vương có thể sống lâu mấy năm, thế nhưng Thiên Ma sẽ cho phép sao?
Thời gian không dài…
Năng lượng phong bạo kết thúc, mà hư không đã triệt để phá toái, lộ ra một hắc động thật lớn, bốn phía tất cả bị hút vào trong đó.
Mà Vương Hạo cùng Thiên Ma lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không nhìn xung quanh.
Thấy một màn như vậy, đệ tử Băng Cung trợn tròn mắt, cái này không phải nói Vương Hạo Đại Ma Vương bị treo lên đánh sao? Nhưng bây giờ hoàn hảo không chút tổn hại là có ý gì? Đánh mặt sao?
- Đùa giỡn? Vương Hạo Đại Ma Vương cứng rắn tiếp được!
- Thực quá biến thái, lúc trước hắn cùng nữ nhân kia chiến đấu thế mà không dùng toàn lực!
- Nào chỉ không dùng toàn lực, nhất định chính là qua loa cho xong chuyện!
- Vương Hạo Đại Ma Vương chính là Vương Hạo Đại Ma Vương, mãi mãi là hắn khi dễ người khác, không ai có thể khi dễ hắn.
- Hiện tại ta chỉ muốn biết, hắn là làm sao ở trong một năm trưởng thành đến loại trình độ này?
- Thế giới yêu nghiệt chúng ta không hiểu, nhất là thế giới của Vương Hạo Đại Ma Vương, càng không có người có thể hiểu!
- Hắn trời sinh chính là tồn tại bị người ngưỡng vọng, cũng là một truyền kỳ!
- Không hổ được người xưng là đệ nhất kỳ tích, hắn mỗi giờ mỗi khắc đều đang sáng tạo kỳ tích!
- Không sai, Vương Hạo Đại Ma Vương chính là một truyền kỳ, chúng ta vẫn là thành thành thật thật hô 666 a!
- …
Vẻ mặt Sinh Mệnh Thần Chủ khẩn trương nhìn về phía Vương Hạo, trong lòng cũng đang không ngừng cầu nguyện, hi vọng Vương Hạo có thể thừa dịp Thiên Ma suy yếu phong ấn đối phương lần nữa, như vậy bọn họ liền có thể chờ Sáng Thế Thần trở về.
Nhưng nếu Vương Hạo không thể nắm cơ hội tốt lần này, như vậy thế giới thật sẽ đi hướng diệt vong.
Lúc này Thiên Ma cau mày nói:
- Không nghĩ tới ngươi lĩnh ngộ Thượng Đế Chi Thủ cấp tám, ngược lại là ta có chút xem thường ngươi!
Vương Hạo nhíu mày nói:
- Ta cũng xem thường ngươi, không nghĩ tới ngươi vừa mới hấp thu xong năng lượng trong cơ thể Thiên Khung Thần Chủ, liền lập tức dung nhập cỗ lực lượng này vào bản thân, hơn nữa còn sử dụng ra.
Thiên Ma nhàn nhạt nói:
- Ta có được Hư Vô chi lực, có thể đồng hóa tất cả trên đời, hấp thu một Thần Chủ căn bản không cần lãng phí thời gian.
- Hư Vô chi lực?
Vương Hạo nhíu mày, nghĩ thầm, đây chính là hệ thống nói Thiên Ma từ vũ trụ tàn thứ phẩm lấy được lực lượng thần bí, cũng là năng lượng mạnh lớn lực lượng thế giới của Sáng Thế Thần một chút sao.
Thiên Ma tựa như tự nhủ:
- Ngươi sử dụng Thượng Đế Chi Thủ cấp tám tước đoạt thế giới pháp tắc, từ đó nắm trong tay lực lượng thế giới đặc hữu của Sáng Thế Thần, nếu như hiện tại ta hấp thu năng lượng trong cơ thể ngươi, như vậy ta hẳn có thể khôi phục lại rất nhanh.
- Bằng ngươi? Chỉ sợ không có bản sự này!
Hai con ngươi của Vương Hạo lóe ra hàn quang, Chúa Tể kiếm nhanh chóng giơ lên, bộc phát ra hào quang sáng chói.
- Vậy ta liền để ngươi xem một chút, ta có bản sự này hay không!
Trong ánh mắt đỏ thắm của Thiên Ma lộ ra hung quang, cự đao huyết sắc trong tay bộc phát ra từng quang nhận, mang theo năng lượng đáng sợ chém về phía Vương Hạo.
Lông mày của Vương Hạo bỗng nhiên nhăn lại, chỉ cảm giác mình thân ở trong một mảnh đao hải, vô số đao ảnh uy thế kinh người cùng nhau bắn đến.
Nhưng trong mắt Vương Hạo không có bất kỳ sợ hãi, mà không sợ hãi chút nào xông tới.
- Keng… Keng…
Trong phút chốc, hư không vang lên từng tiếng leng keng đinh tai nhức óc, ánh lửa càng không ngừng bay vụt bốn phía.
- Cái này…
Toàn trường mí mắt co giật, chỉ thấy Vương Hạo không ngừng vung vẩy Chúa Tể kiếm chống đối đao hải của Thiên Ma công kích, giống như một chiếc thuyền đơn độc, tùy thời có khả năng bị sóng biển lật tung.
Lúc này…
Hai con ngươi của Vương Hạo như kiếm mang sắc bén, biết rõ tiếp tục như vậy người bại nhất định sẽ là hắn.
Bởi vì Thượng Đế Chi Thủ cấp tám của hắn là có thời gian hạn chế, một khi đến giờ, tình cảnh của hắn sẽ vô cùng nguy hiểm.
Nghĩ tới đây, Vương Hạo lập tức sử dụng tất cả lực lượng trong cơ thể, sau đó thân hình hóa thành một đạo lưu tinh nhanh chóng tập sát về phía Thiên Ma.
- Dự định tốc chiến tốc thắng sao? Vậy ta liền thành toàn ngươi!
Trong mắt Thiên Ma lộ ra tàn nhẫn, một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa đột nhiên từ trong cơ thể bạo phát ra.
Trong phút chốc…
Một cỗ khí tức vô cùng kinh khủng phóng lên trời, thân thể Thiên Ma cũng bành trướng lên, từng đạo phù văn màu đen từ trên trán lan tràn đến toàn thân, phía trên tản mát ra một cỗ năng lượng chấn động đáng sợ.
Ánh mắt Vương Hạo khẽ biến, phát hiện cường giả Vô Tướng cảnh thực quá kinh khủng, cho dù bọn họ hổ lạc đồng bằng, đây cũng không phải là tồn tại ai cũng có thể khi dễ.
- Đi chết đi!
Hai con ngươi của Thiên Ma lóe ra hàn quang, đại đao bỗng nhiên hất lên, khiến cho từng đạo đao ảnh càng thêm cuồng bạo, điên cuồng lao về phía Vương Hạo.
- Ta nói qua, bằng ngươi còn chưa đủ tư cách!
Vương Hạo hét lớn một tiếng, khí tức hùng hồn từ trong cơ thể mãnh liệt cuộn trào, Chúa Tể kiếm nhanh chóng huy động, khiến cho giữa thiên địa bỗng vang lên tiếng kiếm reo chói tai.
Trong lúc nhất thời…
Đao kiếm tung hoành, xuyên thủng hư không.
Từng tiếng oanh minh cuồng bạo điên cuồng vang lên ở trong hư không, năng lượng ba động khủng bố chấn nhiếp thập phương, khiến cho hư không rung động dữ dội.
Phía dưới, đệ tử Băng Cung toàn thân run rẩy, cảm giác Tử Thần lại tới gần bọn họ.
Mà đối với đệ tử Băng Cung đứng ngồi không yên, Lý Vân Dương cùng Khố Lạp lại vô cùng bình tĩnh, bọn họ cảm thấy nhân sinh có thể gặp được một người yêu sống chết có nhau, cũng tính không lưu lại tiếc nuối gì.
Đúng lúc này, một điểm nhỏ giống như hạt gạo đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Khố Lạp, hơn nữa không đợi Khố Lạp cùng Lý Vân Dương phản ứng, điểm nhỏ liền chui vào trong mi tâm Khố Lạp.
Thân thể Khố Lạp run lên bần bật, chỉ cảm thấy trong đầu đột nhiên nhiều hơn rất nhiều tin tức, có ký ức của Thiên Khung Thần Chủ, còn có sự tình liên quan tới Cực Nhạc tịnh thổ…
Trong đó mấu chốt nhất là, ở trong trí nhớ này còn có ghi chép liên quan tới thiên hạ đệ nhất thần công.
Đồng thời, thanh âm không cam tâm của Thiên Khung Thần Chủ cũng vang lên ở trong đầu Khố Lạp.
- Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là truyền nhân của ta, ta hi vọng ngươi có thể luyện thành thiên hạ đệ nhất thần công, sau đó giúp ta báo thù!
Lý Vân Dương gấp giọng hỏi:
- Khố Lạp ngươi thế nào?
- Ta không có chuyện gì, chỉ là không nghĩ tới sẽ có một đĩa bánh lớn như vậy đập trúng chúng ta!
Thần sắc của Khố Lạp kích động, dự định cùng Lý Vân Dương chia sẻ thiên hạ đệ nhất thần công này…
Chương 1196 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]