“Bánh từ trên trời rớt xuống?”
Vẻ mặt Lý Vân Dương nghi hoặc, không hiểu đĩa bánh ở đâu tới.
Lại nói, hiện tại Thiên Ma phá phong xuất thế, bọn họ có thể còn sống hay không cũng là một ẩn số, coi như có đĩa bánh đập trúng bọn họ lại có thể thế nào đây?
Nụ cười trên mặt Khố Lạp dần dần biến mất, hiển nhiên cũng nghĩ tới tình cảnh bây giờ.
Nếu như bọn họ ngay cả sống sót cũng làm không được, vậy muốn thiên hạ đệ nhất thần công thì có ích lợi gì đây?
Lúc này…
Đao hải cùng kiếm ảnh va chạm kịch liệt, tiếng leng keng đinh tai nhức óc vang vọng hư không.
Đệ tử Băng Cung tâm thần chấn động mãnh liệt, chỉ thấy hư không xuất hiện vạn kiếm, đao hải bốc lên, mỗi một ánh đao kiếm ảnh đều ẩn chứa năng lượng đáng sợ.
Nếu như để bọn hắn đối mặt loại thế công này, đoán chừng còn chưa bắt đầu liền đã bị dọa chết tươi.
- Uống…
Ánh mắt Vương Hạo lạnh thấu xương hét lớn một tiếng, Chúa Tể kiếm phát ra tiếng kiếm reo, sau đó hóa thành kiếm khí tàn phá bừa bãi.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Quang Trảm!
- Một kiếm thật là khủng khiếp!
Toàn trường sợ mất mật, chỉ thấy kiếm ý đáng sợ tung hoành ở trong hư không, từng đạo kiếm ảnh phong mang tất lộ, tựa như từng thanh hung kiếm giáng lâm giữa trần thế.
Hơn nữa còn có một cỗ kiếm khí lăng lệ tràn đầy giữa thiên địa, để cho người ta có loại cảm giác lúc nào cũng sẽ bị phong mang vô hình cắt chém.
- Không biết tự lượng sức mình!
Thiên Ma hừ lạnh một tiếng, từng đạo đao quang mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa, như lũ quét cuốn tới, sau đó trùng trùng điệp điệp nuốt hết Vương Hạo.
Thấy một màn như vậy, toàn trường kinh hãi, nếu như Vương Hạo thực sự bại ở trong tay Thiên Ma, như vậy đợi bọn hắn chính là tử vong.
- Ong ong…
Đúng lúc này, tiếng kiếm reo giống như biển động vang vọng hư không, một đạo kiếm quang giống như viễn cổ cự long xuất thế, mang theo khí thế khuấy động thiên địa bắn ra, sau đó cùng đao hải hung hăng đụng vào nhau.
Giờ khắc này…
Toàn trường trong nháy mắt quên đi hô hấp, trong lòng không ngừng cầu nguyện Vương Hạo tất thắng, Thiên Ma tất bại!
- Ầm ầm…
Trong phút chốc, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang lên, một đạo năng lượng đáng sợ trong nháy mắt phân tán bốn phía, kiếm khí bắn ra, đao khí như hồng, những nơi đi qua hư không sụp đổ.
- Thuẫn!
Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày, nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết, củng cố hộ thuẫn trước người.
Đệ tử Băng Cung cảm động đến hai mắt nổi lên giọt nước, quyết định từ hôm nay trở đi bọn họ là tín đồ trung thực của vị nữ thần này, về phần Vương Hạo Đại Ma Vương, nào có tốt như nữ thần tỷ tỷ!
Đúng lúc này…
Một thân ảnh có chút chật vật từ trong cơn bão năng lượng bắn ngược ra, lui ra phía sau vài trăm mét mới ngừng được.
- Là Vương Hạo!
Sắc mặt mọi người kịch biến, chỉ thấy thân ảnh chật vật kia không phải Thiên Ma mà bọn họ kỳ vọng, mà là Vương Hạo, hơn nữa chỗ ngực Vương Hạo xuất hiện một lỗ máu, máu tươi tựa như không cần tiền phun ra ngoài.
- Phốc…
Sắc mặt Vương Hạo tái nhợt phun ra một ngụm máu tươi, một cỗ đau nhức kịch liệt giống như thủy triều càn quét toàn thân.
- Bại sao?
Đệ tử Băng Cung mặt xám như tro, cảm giác lần này là thực không thể cứu được.
Nhưng khi ánh mắt mọi người rơi vào trên người Thiên Ma, hi vọng lại bị đốt lên lần nữa.
Bởi vì Thiên Ma cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, cự đao huyết sắc đã biến mất, chỉ còn lại có một cái chuôi đao, toàn thân phủ đầy vết kiếm, máu tươi đang không ngừng phun ra ngoài.
- Vương Hạo, ngươi không sao chứ!
Tiểu Bạch kinh hô một tiếng, không còn gõ đầu Quang Minh Thần Chủ, trực tiếp sử dụng Không Gian thần thông xuất hiện ở trước mặt Vương Hạo, giúp hắn cầm máu chữa thương.
Sinh Mệnh Thần Chủ quay đầu liếc Quang Minh Thần Chủ một cái, phát hiện nàng đã thanh tỉnh, chỉ là làn da toàn thân khô cạn, tóc cũng từ từ biến trắng, hiển nhiên đây chính là di chứng sử dụng cấm thuật.
Bất quá, hiện tại nàng cũng không công phu đi quản một người nhất định tàn phế, mà hóa thành một đạo bạch quang đi tới trước mặt Vương Hạo.
Vương Hạo miễn cưỡng cười nói:
- Yên tâm, hiện tại Thiên Ma còn rất yếu ớt, muốn giết ta không dễ dàng như vậy.
- Vậy là tốt rồi, vừa rồi thật đúng là hù chết bản Bảo Bảo!
Tiểu Bạch vỗ ngực, nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy câu tai họa lưu ngàn năm này nói vẫn rất có đạo lý.
- Kiếm của ngươi…
Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày, phát hiện trên Chúa Tể kiếm của Vương Hạo phủ đầy vết rách, phảng phất như lúc nào cũng có thể đứt gãy.
- Hỗn đản!
Sắc mặt Vương Hạo lập tức phẫn nộ, hận không thể hiện tại liền tự sát, sau đó tại chỗ đầy máu phục sinh xông lên cùng Thiên Ma đại chiến một trận.
Nhưng đáng tiếc Chúa Tể kiếm của hắn đã vỡ vụn, dẫn đến chiến lực bản thân đại giảm, mà Thiên Ma nhìn như bị trọng thương, nhưng còn có lực đánh một trận.
Cho nên nếu lúc này hắn xông lên, kia là tiết tấu tặng đầu người.
Đồng thời Vương Hạo cũng cảm thấy mình nhất định phải nhanh lĩnh ngộ kiếm thứ tám mới được, bởi vì kiếm thứ bảy trước kia có thể thần cản giết thần phật cản giết phật đã quá hạn, hiện tại chỉ cần là cao thủ liền có thể phá kiếm thứ bảy của hắn, cho nên lĩnh ngộ kiếm thứ tám lửa sém lông mày.
Đương nhiên nếu hệ thống có thể hối đoái kiếm thứ tám mà nói, vậy hắn một chút cũng không để ý dùng nhiều điểm Thần Ma, dù sao hiện tại Thiên Ma phá phong xuất thế, hắn mỗi ngày đều có 300 ức điểm Thần Ma vào túi, căn bản sẽ không quan tâm một chút tiền nhỏ kia.
Hệ thống mở miệng nói:
- Phá Thiên Cự Kiếm quyết tổng cộng chỉ có bảy kiếm, nếu như kí chủ muốn lĩnh ngộ kiếm thứ tám, như vậy hệ thống có thể giúp ngươi thôi diễn.
- Trợ giúp ta thôi diễn?
Vương Hạo hơi sững sờ, nghe không hiểu đây là cái thao tác gì.
Hệ thống hồi đáp:
- Chỉ cần kí chủ mỗi phút đồng hồ thanh toán 1000 vạn điểm Thần Ma, như vậy hệ thống liền có thể tăng thiên phú của kí chủ lên gấp 50 lần.
- Thiên phú tăng lên gấp 50 lần!
Hai con ngươi của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, cảm giác chức năng này thực không tệ, có thể giúp hắn tăng lên một lần ngưu bức.
Lúc này…
Hai mắt Thiên Ma như đuốc nhìn về phía Vương Hạo, từ trên người Vương Hạo cảm nhận được một cỗ uy hiếp.
Nhưng hắn không có xúc động lập tức giết chết Vương Hạo, mà quyết định để Vương Hạo sống lâu vài ngày.
Bởi vì Vương Hạo không phải là đèn đã cạn dầu, nếu như tiếp tục cùng Vương Hạo dây dưa, sẽ cho Sáng Thế Thần, Thiên Chủ cơ hội làm ngư ông.
Cho nên hiện tại chuyện thứ nhất hắn muốn làm, là mau chóng khôi phục thực lực, như vậy hắn mới có lực lượng đi đối mặt một chút sự kiện đột phát.
Hơn nữa hắn cũng không tin, chỉ mấy ngày thời gian, Vương Hạo còn có thể vểnh cái đuôi lên trời được?
Nghĩ tới đây, Thiên Ma hóa thành một đạo hắc quang xông về phía Lý Vân Dương, sau đó không đợi Lý Vân Dương kịp phản ứng, liền bắt được Lý Vân Dương biến mất ngay tại chỗ.
- Ngươi bắt Vân Dương ca ca làm gì? Nhanh trả hắn lại cho ta!
Sắc mặt Khố Lạp kinh hoảng kêu to lên, thực không cách nào tưởng tượng thời gian không có Lý Vân Dương sẽ trôi qua như thế nào.
Vẻ mặt Vương Hạo vô cùng nghi hoặc, không hiểu rõ Thiên Ma bắt Lý Vân Dương làm gì? Chẳng lẽ hắn muốn sớm để Lý Vân Dương cảm thụ cuộc sống vui vẻ sau khi kết hôn…
Chương 1197 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]