“Thiên Ma đại nhân, mang ta đi chung đi…”
Quang Minh Thần Chủ vội vàng nhìn Thiên Ma quát to một tiếng, sau đó lung la lung lay từ dưới đất bò dậy.
Tiếng cười khàn khàn của Thiên Ma vang lên.
- Ngươi thật đúng là ngu ngốc, chẳng lẽ ngươi thực cho là ta sẽ đi cứu thủ hạ của Thiên Chủ đến tìm phiền toái cho mình sao? Ngươi vẫn là hảo hảo hưởng thụ di chứng về sau đi!
- Di chứng!
Quang Minh Thần Chủ hoảng sợ nhìn hai tay mình, phát hiện làn da trên tay lại khô ráp, rất nhanh biến thành một vỏ cây xù xì.
Hơn nữa sinh mệnh lực vô hạn của nàng cũng đang cấp tốc trôi qua, nhiều nhất mấy phút sẽ để nàng đi vào tử vong.
Đệ tử Băng Cung mặt không thay đổi nhìn về phía Quang Minh Thần Chủ, không có người cảm thấy nàng đáng thương, tất cả đều cho rằng đây là kết quả nàng nên được.
Đồng thời, trong lòng đệ tử Băng Cung cũng đang khuyên bảo bản thân, về sau nhất định không thể cùng ác ma giao dịch, nếu không nhất định không có kết quả tốt.
Đương nhiên ngoại trừ Vương Hạo Đại Ma Vương, bởi vì hắn là Ma Vương, không phải ác ma, một cái có cảm tình, một cái lãnh khốc vô tình.
Tiếng cười khàn khàn của Thiên Ma vang lên lần nữa.
- Vương Hạo, chờ ta khôi phục toàn bộ thực lực tới tìm ngươi, đến lúc đó ta nghĩ ngươi nhất định sẽ cho ta một kinh hỉ.
- Kinh hỉ?
Vương Hạo cau mày, trong lòng chẳng biết tại sao có loại dự cảm bất tường.
- Đừng nghe hắn dài dòng, chúng ta nhanh truy!
Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày, kéo Vương Hạo chuẩn bị đi đuổi theo Thiên Ma.
Vương Hạo lắc đầu nói:
- Nếu Thiên Ma dự định trước khôi phục thực lực, vậy coi như chúng ta thành công đuổi tới hắn, hắn cũng sẽ không cùng chúng ta dây dưa, chỉ sẽ tìm cơ hội bỏ chúng ta.
Sinh Mệnh Thần Chủ gấp giọng hỏi:
- Vậy làm sao bây giờ? Nếu như không thể thừa dịp Thiên Ma suy yếu phong ấn, vậy về sau chúng ta càng không có cơ hội a?
- Về sau có cơ hội hay không ta không biết, nhưng ta nghĩ ta biết Thiên Ma nói kinh hỉ là cái gì!
Hai mắt Vương Hạo đột nhiên trợn tròn, chỉ cảm thấy một cỗ năng lượng không rõ tán loạn ở trong cơ thể hắn, những nơi đi qua đau nhức kịch liệt giống như thủy triều càn quét toàn thân.
Đồng thời, làn da của Vương Hạo cũng bắt đầu biến thành màu đen, một cỗ khí tức vô cùng âm lãnh từ trong cơ thể chậm rãi tràn ra ngoài.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Vương Hạo, ngươi làm sao vậy? Ngươi không phải mới vừa nói không có chuyện gì sao?
- Không tốt, đây là Hư Vô chi lực của Thiên Ma!
Con ngươi của Sinh Mệnh Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, nhanh chóng ngưng tụ ra một chữ “Phong”, sau đó không chút do dự điểm vào mi tâm Vương Hạo.
Thân thể Vương Hạo run lên bần bật, hắc sắc trên da bắt đầu hội tụ về phía chữ "Phong", quanh người tản mát ra khí tức âm lãnh cũng từ từ tiêu tán.
Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:
- Cái gì là Hư Vô chi lực?
Sinh Mệnh Thần Chủ hồi đáp:
- Hư Vô chi lực là một loại năng lượng trong tay Thiên Ma, nó có thể đồng hóa tất cả sinh vật thế gian, cuối cùng trở thành thủ hạ của mình.
- Như vậy Vương Hạo sẽ có sự tình gì hay không?
Tiểu Bạch bối rối, trong đầu hiện lên tràng cảnh mấy năm trước Vương Hạo cùng Thiên Ma phân thân đại chiến, trong đó có rất nhiều người bị Thiên Ma đồng hóa thành quái vật.
Sắc mặt Sinh Mệnh Thần Chủ nghiêm túc nói:
- Bằng vào thực lực của ta còn không cách nào trục xuất Hư Vô chi lực ở trong cơ thể Vương Hạo, cho nên chỉ có thể tạm thời phong ấn Hư Vô chi lực tính cả tu vi của Vương Hạo.
- Tạm thời?
Tiểu Bạch khẩn trương hỏi:
- Nói cách khác Vương Hạo vẫn sẽ có nguy hiểm tính mạng?
Sinh Mệnh Thần Chủ muốn nói lại thôi:
- Nếu như sư phụ có thể kịp thời chạy về, vậy liền có thể nhẹ nhõm rút ra Hư Vô chi lực trong cơ thể Vương Hạo, nhưng nếu sư phụ không thể kịp thời chạy về, vậy…
- Phải làm sao mới ổn đây!
Tiểu Bạch cấp bách đi đi lại lại, hận không thể hiện tại đi trói Sáng Thế Thần về.
Nhưng bây giờ Sáng Thế Thần cùng Thiên Chủ không biết đi chỗ nào chiến đấu, coi như hắn muốn đi trói người cũng tìm không thấy địa phương a!
Đồng thời, Tiểu Bạch rốt cục cũng minh bạch, vì sao Thiên Ma lại đi tiêu sái như vậy, nguyên lai hắn đã sớm cho Vương Hạo một cái bẫy.
Vương Hạo sờ lên đầu thỏ, cười an ủi:
- Không cần khẩn trương như vậy, coi như lão ca Sáng Thế Thần không thể kịp thời chạy về, ta cũng có biện pháp đối phó Hư Vô chi lực của Thiên Ma.
Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày nói:
- Vương Hạo, ngươi thật có nắm chắc thanh trừ Hư Vô chi lực trong cơ thể?
Vương Hạo gật đầu một cái, nghĩ thầm, dựa theo ý tứ của hệ thống, khi Bản Nguyên thần thể của hắn hoàn toàn tiến hóa, hẳn là có thể nắm vững một loại năng lượng sánh ngang lực lượng thế giới, ngang cấp với Hư Vô chi lực.
Kể từ đó, hắn muốn thanh trừ Hư Vô chi lực trong cơ thể, đó nhất định là sự tình dễ dàng.
- Ta tin tưởng ngươi!
Sinh Mệnh Thần Chủ nhìn Vương Hạo một cái, quyết định cho Vương Hạo thời gian để hắn thanh trừ Hư Vô chi lực trong cơ thể.
Kỳ thật dựa theo ý tứ nguyên bản của nàng, hẳn là sớm tiêu diệt Vương Hạo, miễn cho tương lai bên Thiên Ma thêm ra một cao thủ biến thái.
Nhưng nàng vừa nghĩ tới muốn giết chết Vương Hạo, trong lòng liền tuôn ra cảm xúc không nỡ, giống như nợ oan gia này rất nhiều thứ còn chưa trả.
Tiểu Bạch thầm nói:
- Nữ nhân ngốc này thế mà tin tưởng Vương Hạo nói, thực sự là gặp quỷ sống.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Con thỏ, ngươi không phải gặp quỷ sống, mà là nữ nhân trong yêu đương đều như vậy, các nàng nguyện ý tin tưởng mỗi một câu nói của đối phương.
- Ngươi nói năng bậy bạ gì đó?
Sinh Mệnh Thần Chủ hung hăng trợn mắt nhìn Vương Hạo một dạng, cảm thấy mình không nên phong ấn tu vi của Vương Hạo, mà là phong ấn cái miệng của hắn.
Vương Hạo rụt đầu, không dám nói nhiều một câu.
Dù sao hiện tại tu vi của hắn hoàn toàn không có, thực không có vốn liếng cùng Sinh Mệnh Thần Chủ mạnh miệng.
Vì lẽ đó tạm thời chịu thua, là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng khi tu vi hắn khôi phục, hắn nhất định phải nông dân xoay người ca hát.
- Tính ngươi thức thời!
Sinh Mệnh Thần Chủ ngạo kiều giơ lên cái đầu nhỏ, cảm giác mình chính là Nữ Vương đại nhân trong truyền thuyết, bất luận kẻ nào nhìn thấy nàng đều phải chịu thua, bao quát Vương Hạo Đại Ma Vương cũng không được.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Ta không phải thức thời, mà là vừa rồi ngươi đã cứu ta một mạng, cái này khiến ta thực không biết nên làm sao báo đáp ân cứu mạng của ngươi, cho nên chỉ có thể kiếp sau làm trâu ngựa cho ngươi.
- Làm trâu làm ngựa?
Khóe miệng Sinh Mệnh Thần Chủ hiện lên vẻ mỉm cười, trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu vui vẻ, dù sao có thể khiến Vương Hạo vuốt mông ngựa, loại đãi ngộ này cũng không phải ai cũng có thể hưởng thụ.
Vương Hạo đột nhiên nói:
- Nhưng ngươi phải cho ta cỏ!
- Yên tâm, nếu như kiếp sau ngươi thực làm trâu làm ngựa cho ta, ta nhất định dùng cỏ tốt nhất cho ngươi ăn, cam đoan nuôi ngươi trắng trắng mập mập.
Sinh Mệnh Thần Chủ cười toe toét vỗ vỗ bả vai Vương Hạo, một bộ tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.
Vương Hạo liếc Sinh Mệnh Thần Chủ một cái, nghĩ thầm, ai muốn ngươi cho ăn cỏ! Hắn nói cỏ rõ ràng là tiếng thứ tư, đồng âm thao (*thảo), không phải tiểu thảo tiếng thứ ba có được hay không…
Chương 1198 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]