Tiểu Bạch nghiêng cái đầu nhỏ nhìn Vương Hạo một chút, sau đó cho Sinh Mệnh Thần Chủ một cái ánh mắt đồng tình.
Căn cứ kinh nghiệm nhiều năm của nó tổng kết, Sinh Mệnh Thần Chủ sắp bị Vương Hạo Đại Ma Vương ăn.
Về phần sau đó Vương Hạo Đại Ma Vương có thể nhận nợ hay không, cái này cần nhìn Sinh Mệnh Thần Chủ có bao nhiêu tài sản, có thể để cho Vương Hạo Đại Ma Vương có cảm giác an toàn không cần cố gắng cũng có cơm ăn hay không.
Dù sao Vương Hạo Đại Ma Vương gia đại nghiệp đại, người một nhà đều dựa vào hắn nuôi sống.
- A…
Đúng lúc này, một tiếng kêu thê thảm vang lên.
Đám người Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt của Quang Minh Thần Chủ dữ tợn ôm đầu tru lên, hơn nữa tóc của nàng đã trắng, thân thể khô cạn, sinh mệnh lực càng cấp tốc trôi qua.
Sinh Mệnh Thần Chủ thở dài nói:
- Sớm biết hôm nay, sao lúc trước còn như thế!
Vương Hạo cực kỳ tức giận nói:
- Ngươi không cần đồng tình loại người này, nàng đây là trừng phạt đúng tội, ta nhất định sẽ ghi nàng vào trong sử sách, để người đời phỉ nhổ bại hoại như vậy!
Sinh Mệnh Thần Chủ hơi sững sờ, không hiểu vì sao Vương Hạo tức giận như thế, chẳng lẽ hắn đóng vai anh hùng triệt để nhập vai? Hay nói trong này có bí mật gì không muốn người biết? Tỉ như lần nữa giấu diếm chân tướng lịch sử?
- Hưu…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tử Vong Thần Chủ lại lần chật vật trở về.
Tử Vong Thần Chủ gấp giọng hỏi:
- Thiên Ma đâu?
Vẻ mặt Sinh Mệnh Thần Chủ bất đắc dĩ nói:
- Thiên Ma đi, dự định trước khôi phục thực lực, sau đó lại đến thu thập chúng ta, ta đoán chừng đến lúc đó Thiên Ma sẽ mang đại quân đến đây, đây cũng là một trận diệt thế chiến a!
- Diệt thế chiến!
Vương Hạo cau mày, lập tức nghĩ tới Hư Vô chi lực của Thiên Ma.
Nếu như Thiên Ma dùng Hư Vô chi lực khắp nơi đồng hóa sinh mệnh khác, vậy cuộc chiến đấu này đích xác sẽ đánh rất khổ.
Đồng thời, Vương Hạo cũng rốt cuộc hiểu rõ, vì sao lão ca Sáng Thế Thần lại chuẩn bị 20 triệu Thần Chủ, chín đại Chủ Thần, nguyên lai cái này cũng là vì ứng phó sự kiện đột phát.
- Năm đó có chủ nhân kiềm chế Thiên Ma, nhưng hiện tại chúng ta đi nơi nào tìm người kiềm chế Thiên Ma?
Vẻ mặt Tử Vong Thần Chủ chán chường, cảm giác mình thật sự là thẹn với Sáng Thế Thần phó thác, nếu như hắn có thể ngăn cản Thiên Ma phá phong xuất thế, vậy sẽ không lần phát sinh diệt thế chiến.
- Thực thất bại sao?
Tiểu Bạch nhanh chóng cắn mấy củ cà rốt, trong lòng cấp tốc tự hỏi, có muốn móc ra toàn bộ tiểu kim khố, sau đó chế tạo một phần mộ xa hoa cho mình hay không.
Như vậy cho dù nó cùng Vương Hạo chết, cũng không thành cô hồn dã quỷ không nhà để về a!
- Ai…
Sinh Mệnh Thần Chủ thở dài, cũng cảm giác được lần này cơ hội thắng lợi hết sức xa vời.
- Khụ khụ…
Vương Hạo tằng hắng một cái, sau đó vẻ mặt chính khí nói:
- Các vị không cần tiêu cực như vậy, phải biết anh hùng bình thường đều là ở một khắc cuối cùng mới có thể cứu vớt thế giới, loại vẻ mặt này của các ngươi hiển nhiên là không có lòng tin gì với ta a?
Hai con ngươi của Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên lóe ra ánh sáng hy vọng, lúc này mới nhớ tới còn có Vương Hạo.
Chỉ cần Vương Hạo có thể mau chóng trưởng thành, như vậy ngăn chặn Thiên Ma chờ Sáng Thế Thần trở về không phải là không có khả năng.
Sinh Mệnh Thần Chủ trợn trắng mắt nói:
- Ngươi cũng không cần đùa giỡn, bằng vào ta hiểu rõ Thiên Ma, hắn nhiều nhất 10 ngày liền có thể khôi phục toàn bộ thực lực, ngươi cảm thấy ngươi ở trong mười ngày thời gian có thể làm gì? Đoán chừng ngươi ngay cả Hư Vô chi lực trong cơ thể cũng trừ không được?
- Ngươi nói cái gì? Vương Hạo trúng Hư Vô chi lực?
Tử Vong Thần Chủ cả kinh, vội vàng quay đầu đánh giá Vương Hạo.
Nhưng lần này nhìn, hắn lập tức có loại cảm giác uống tuyết bích, tâm cuốn lên, lạnh xuyên tim.
Hắn vốn cho rằng có thể lấy ma trị ma, nhưng ai biết Vương Hạo Đại Ma Vương lại trúng Hư Vô chi lực của Thiên Ma, cái này có thể trở thành địch nhân hay không còn khó nói, cho nên trông cậy vào hắn đi cứu vớt thế giới, cái suy nghĩ này một chút cũng không quá thực tế!
Vẻ mặt Vương Hạo mất hứng nói:
- Các ngươi thế mà thực không tin ta, đến lúc đó đừng tới cầu ta cứu vớt thế giới!
- Yên tâm, tiểu đệ đệ, chúng ta cam đoan sẽ không đi cầu ngươi, ngươi mau về nhà tìm mụ mụ đi!
Khóe miệng Sinh Mệnh Thần Chủ nổi lên nụ cười ngọt ngào, còn duỗi tay nhỏ vỗ đầu Vương Hạo, hoàn toàn là biểu lộ đại tỷ tỷ sủng ái tiểu đệ đệ.
- Ngươi chờ ta!
Vương Hạo bạo tạc, phát thệ khẩu khí này tương lai nhất định phải cả gốc lẫn lãi đòi lại.
Tiểu Bạch liếc Vương Hạo một cái, cảm giác sự tình tạo mộ trước tiên có thể buông xuống.
Bởi vì căn cứ nhiều năm quan sát tổng kết của nó phát hiện, mặc dù Vương Hạo Đại Ma Vương nhìn như không có quy củ, nhưng hắn chưa bao giờ nói mạnh miệng, nói có thể đánh bại Thiên Ma cứu vớt thế giới, vậy hắn nhất định có thể có nắm chắc.
Cho nên hiện tại nó hẳn là đi thu thập cà rốt, sau đó ngồi đợi Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ mặt dạn mày dày tới cửa cầu Vương Hạo Đại Ma Vương xuất thủ.
- Rống…
Đúng lúc này, Quang Minh Thần Chủ đột nhiên ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, một viên cầu màu vàng nhanh chóng từ trong miệng bắn ra.
- Nàng muốn làm gì?
Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày, trong lòng chẳng biết tại sao có loại dự cảm xấu.
- Không tốt, nàng đang gửi đi tín hiệu!
Sắc mặt Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên biến đổi, trường kiếm trong tay vạch ra một đạo kiếm quang sáng chói, tựa như sóng dữ ngập trời, mang theo khí thế cuồn cuộn chém tới viên cầu màu vàng.
- Ầm ầm…
Kiếm quang chưa tới, viên cầu màu vàng ở trong hư không đột nhiên nổ ra, sau đó hóa thành điểm điểm tinh quang tứ tán về bốn phương tám hướng, cuối cùng biến mất ở trong vũ trụ mịt mờ.
- Ngươi đã quá muộn, ta đã thành công phát tín hiệu ra ngoài, ta tin tưởng quân đội của Thiên Chủ đại nhân chẳng mấy chốc sẽ giáng lâm, đến lúc đó Thiên Ma chết, các ngươi cũng phải chết…
Sắc mặt Quang Minh Thần Chủ điên cuồng cười ha hả, nhưng đột nhiên biểu lộ trên mặt nàng ngưng kết, khí tức cũng đang trong nháy mắt biến mất không thấy, hiển nhiên tính mạng của nàng đã đi đến cuối con đường.
- Đáng chết!
Sinh Mệnh Thần Chủ tức giận đến sắc mặt tái xanh, hận không thể một kiếm chém thi thể của Quang Minh Thần Chủ.
Hiện tại sự tình Thiên Ma còn chưa giải quyết, lại tới quân đội của Thiên Chủ, đây thật là một lớp chưa bằng, một lớp khác lại lên!
Vương Hạo lẩm bẩm nói:
- Quân đội của Thiên Chủ cũng tới sao? Xem ra chúng ta cần về Già Lam vực một chuyến!
Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:
- Chúng ta về Già Lam vực làm gì?
- Chờ người tới cửa cầu chúng ta!
Vương Hạo vuốt vuốt đầu thỏ, trong lòng bắt đầu tự hỏi phải như thế nào mới có thể ra khẩu khí này.
- Vậy chúng ta trở về Già Lam vực!
Tiểu Bạch hưng phấn quát to một tiếng, sau đó thân thể nhanh chóng biến lớn, chuẩn bị mang theo Vương Hạo về Già Lam vực.
- Trước khi về Già Lam vực, chúng ta còn phải đi một địa phương!
Vương Hạo xuất thần nhìn về phương xa, quyết định mang Địa Cầu đi, miễn cho về sau tiểu lão đệ tìm không thấy đường về nhà…
Chương 1199 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]