Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1201: CHƯƠNG 1200: TA HIỂU, TA HIỂU

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Bàn Cổ vũ trụ.

Lục Đạo Luân Hồi.

Trong Nhân Gian đạo.

Nơi này bầu trời âm trầm, vô số quỷ hồn du đãng ở trong đó.

Còn có một đại môn đỏ thắm đứng sừng sững ở trên mặt đất, đây chính là cửa địa ngục thông hướng nhân gian.

Lúc này…

Thiên Ma mang theo Lý Vân Dương xuất hiện ở Nhân Gian đạo, hơn nữa còn rơi vào trước cửa địa ngục.

- Ngươi bắt ta tới nơi này làm gì?

Lý Vân Dương vội vàng bày ra tư thái công kích, trong lòng đang suy tư phải làm sao bảo trụ mạng nhỏ trở về thấy Khố Lạp.

Thiên Ma ngửa mặt lên trời cười to nói:

- Bởi vì ta phát hiện trên người ngươi oán khí cực nặng, nếu như bị Hư Vô chi lực của ta đồng hóa, chắc chắn trở thành một đại ma đầu kinh thế.

- Ngươi nói năng bậy bạ gì đó, ta làm sao có thể oán khí cực nặng?

Lý Vân Dương cảnh giác nhìn Thiên Ma, trong lòng đột nhiên cảm ứng được có đồ vật gì đang kêu gọi hắn.

Thiên Ma cười nói:

- Ngươi có phải cảm ứng được có đồ vật gì đang kêu gọi ngươi hay không? Ta cho ngươi biết, đó chính là nhục thân kiếp trước của ngươi, chấp niệm chưa diệt, một mực tìm kiếm linh hồn của mình.

- Nhục thân kiếp trước?

Con ngươi của Lý Vân Dương bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy ở trên đường chân trời mờ tối, một nam tử trẻ tuổi xuất hiện, toàn thân hắn tản mát ra khí tức tử vong nồng nặc, để cho người ta cảm thấy không rét mà run.

Nhất là hình dạng của nam tử trẻ tuổi này, thế mà giống Lý Vân Dương như đúc, chỉ bất quá một cái ánh nắng lạc quan, một cái âm lãnh đến cực điểm.

Thiên Ma cười khàn khàn nói:

- Nhục thân kiếp trước của ngươi được luyện chế thành lãnh chúa Nhân Gian đạo, Vạn Quỷ tướng quân, nhưng bởi vì chấp niệm của hắn quá mạnh, khiến cho oán khí càng ngày càng nặng, cuối cùng trở thành một phôi thai Ma Đầu, chỉ cần ta dụng tâm đào tạo, ngươi nhất định sẽ trở thành thủ hạ đắc lực nhất của ta.

- Thủ hạ đắc lực nhất của ngươi?

Lý Vân Dương biến sắc, thân thể hóa thành từng đạo tàn ảnh chạy như bay.

- Tiểu tử, ngươi cảm thấy ngươi có thể chạy đi được sao?

Khóe miệng Thiên Ma nổi lên nụ cười tàn nhẫn, nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết điểm về phía Lý Vân Dương.

- Hô hô…

Trong phút chốc, một trận phong bạo xuất hiện ở trong Nhân Gian đạo, Lý Vân Dương cùng Vạn Quỷ tướng quân đều bị cuốn vào trong đó.

- A…

Lý Vân Dương phát ra tiếng kêu thê thảm, chỉ cảm thấy một cỗ năng lượng kinh khủng trong nháy mắt tràn vào trong cơ thể hắn, tiến hành cải tạo thân thể của hắn.

- Sáng Thế Thần, Thiên Chủ, các ngươi đừng tưởng rằng nhiều người thì ngon, ta là không bao giờ thiếu người!

Hai con ngươi của Thiên Ma lóe ra lệ khí, lần này hắn nói cái gì cũng sẽ không bại, nhất định phải đánh bại Sáng Thế Thần, Thiên Chủ trở thành vương giả duy nhất của thế giới.

- Ân…

Thiên Ma đột nhiên sững sờ, cảm ứng được Vương Hạo, Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ đã rời Bàn Cổ vũ trụ, chỉ là Vương Hạo ở trước khi đi thế mà mang đi một tinh cầu rất nhỏ yếu.

- Quản hắn mang đi cái gì, dù sao tiểu tử kia sớm muộn gì cũng phải chết!

Thiên Ma không thú vị nhếch miệng, sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đất bắt đầu khôi phục thực lực.

Cực Nhạc tịnh thổ.

Trong Già Lam chủ thành của Già Lam vực.

Tiểu Bạch mang theo Vương Hạo trọng thương xuất hiện ở trên một con đường.

Chỉ bất quá trên đường phố loạn thành một bầy, có rất nhiều người đều đang vội vàng thu dọn đồ đạc đào mệnh.

Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:

- Bọn họ đây là thế nào?

Vương Hạo nhíu mày suy nghĩ một chút nói:

- Hẳn là lúc trước bốn vị Thần Chủ đại chiến động tĩnh quá lớn, mà bọn họ nhận định ta không có bản sự bảo vệ bọn hắn, cho nên lựa chọn rời Già Lam chủ thành tìm kiếm người khác che chở.

Tiểu Bạch nghiêng cái đầu nhỏ nói:

- Vậy những người này thật là không có nhãn quan, về sau có thời điểm bọn họ hối hận.

Vương Hạo cười nói:

- Kỳ thật điều này cũng không thể trách bọn họ, mặc dù ta mang tới Thiếu Soái Quân có 10 ức, nhưng lại thuần một sắc Thánh Giả cảnh, mà Già Lam quân bây giờ còn ở Kim Ô vực không trở về, cho nên bọn họ chọn rời đi cũng là nhân chi thường tình.

Tiểu Bạch hơi sững sờ nói:

- Ngươi thế mà lại giúp bọn hắn nói chuyện, cái này không giống như phong cách của ngươi a!

Vương Hạo nhíu mày nói:

- Hiện tại phong cách không trọng yếu, ta chỉ quan tâm người nào tín nhiệm ta, nguyện ý khăng khăng một mực đi theo ta lăn lộn, người nào lại chần chừ, bằng mặt không bằng lòng!

Tiểu Bạch giật mình gật đầu một cái, nhưng đối với loại sự tình này hoàn toàn không hứng thú.

Bởi vì nó là một con thỏ có chỗ dựa, căn bản không cần cân nhắc ai trung tâm, ai không trung tâm, về sau nếu có người dám khi dễ nó, vậy nó liền trực tiếp về nhà tìm Vương Hạo báo thù.

Vương Hạo liếc Tiểu Bạch một cái, trong lòng cực kỳ hâm mộ con thỏ này.

Kỳ thật hắn cũng muốn lão ca Sáng Thế Thần tiếp tục bảo bọc hắn, để hắn có thể khắp nơi làm xằng làm bậy.

Nhưng hiện thực lại là, hắn nhất định phải trưởng thành, gánh chịu trách nhiệm hắn nhất định phải phải gánh vác, nếu không thế giới bị mất, còn làm bậy cái rắm!

Đúng lúc này, một tiếng kêu ngạc nhiên vang lên.

- Sư đệ, ngươi rốt cục trở về!

Tiểu Bạch tò mò quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt Lăng Tiêu ngạc nhiên vọt tới trước mặt Vương Hạo, sau đó giang hai cánh tay ôm nhiệt tình.

- Mau buông tay, ta không hứng thú với nam nhân.

Vẻ mặt Vương Hạo ghét bỏ đẩy Lăng Tiêu ra, còn vỗ vỗ trên người phảng phất như phủi bụi bẩn.

Lăng Tiêu nhíu mày nói:

- Ta đương nhiên biết ngươi không có hứng thú với nam nhân, nếu không tám vị mẫu thân, bảy vị nữ nhi như thế nào lại ngàn dặm xa xôi tới tìm ngươi?

Vẻ mặt Vương Hạo mờ mịt nói:

- Cái gì tám vị mẫu thân, bảy vị nữ nhi?

Lăng Tiêu ý vị thâm trường cười nói:

- Người ta đã tìm tới cửa, ngươi lại còn giả ngu, ngươi thật coi ta khờ sao?

- Chẳng lẽ là…

Trong lòng Vương Hạo cả kinh, lập tức nghĩ tới tám lão bà cùng bảy nữ nhi của Vận Mệnh Thần Chủ.

Chỉ là mấy nữ nhân này có phải là thật có bệnh hay không, nhất định phải bám vào hắn mới được sao? Nếu không không có việc gì đuổi tới Già Lam chủ thành làm gì?

- Ngươi yên tâm, người ta đã giúp ngươi ẩn nấp rồi, cam đoan mấy vị đệ muội không biết!

Lăng Tiêu cho Vương Hạo một cái ánh mắt yên tâm, sau đó hiếu kỳ hỏi:

- Nhưng ta rất hiếu kì, ngươi là làm sao nạy tám lão bà, bảy nữ nhi của Vận Mệnh Thần Chủ tới được a?

Vẻ mặt Vương Hạo bất đắc dĩ nói:

- Ta nói ta giết Vận Mệnh Thần Chủ, sau đó các nàng liền rùm beng muốn đi cùng ta, ngươi tin không?

- Giết lão công của người ta?

Hai mắt Lăng Tiêu trợn tròn, có loại xúc động cúng bái Vương Hạo.

Hắn vốn cho rằng là Vương Hạo khua môi múa mép, nhưng ai biết hắn trực tiếp tới nhổ cỏ tận gốc, tiểu tử này có tiền đồ.

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Sự tình tuyệt đối không phải như ngươi nghĩ, muốn trách thì trách ta mị lực quá mạnh, khiến cho các nàng không cách nào chống đối.

- Ta hiểu, ta hiểu…

Lăng Tiêu lộ ra nụ cười ý vị thâm trường, sau đó đưa cho Vương Hạo một cái roi da.

Vẻ mặt Vương Hạo vô cùng nghi hoặc nói:

- Ngươi cho ta roi da làm gì?

Vẻ mặt Lăng Tiêu nghiêm túc nói:

- Nghe ngươi nói, ta đột nhiên cảm thấy mấy nữ nhân này động cơ không trong sáng, cho nên ta hi vọng ngươi bảo các nàng tuân theo sẽ khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị, khai ra đến Già Lam chủ thành muốn làm gì!

Khóe mắt Vương Hạo co giật, phát hiện Lăng Tiêu cũng không biết bị ai làm hư, lại nói loại lời này…

Chương 1200 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!