Hành tinh Thủy tinh.
A…
Diệu Âm phát ra từng tiếng kêu thê thảm, đang liều mạng giãy dụa, muốn thoát khỏi người đàn ông màu vàng kim đang ở phía sau nắm đầu mình.
Trên trán Vương Hạo đầy mồ hôi, cho dù Diệu Âm thất thần khiến cho hắn nắm lấy cơ hội, nhưng dù sao Chí Tôn cũng là Chí Tôn, muốn mạnh mẽ cướp đoạt bọn họ cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Đúng lúc này, một giọng nói non nớt tức giận vang lên:
- Hừ, dám đánh thỏ bảo bảo tôi, ông rõ ràng là cố ý gây chuyện.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Bạch chẳng biết lúc nào đã nhặt Thanh Trúc Hỗn Độn lên, nện mạnh lên đầu trọc của Diệu Âm khiến cho Diệu Âm lại lâm vào trong hôn mê.
- Làm tốt lắm, tiếp tục đập đi Tiểu Bạch, đợi chút nữa tôi cho cậu thêm thức ăn.
Vương Hạo mừng rỡ, dùng hết sức vận chuyển thần công Thiên Tôn, khiến cho toàn thân được dát lên một tầng màu vàng kim, cơ bắp càng đang không ngừng co lại, trở nên rắn chắc vô cùng, có lực bạo phát mạnh mẽ.
Đồng thời, khí tức Vương Hạo cũng đang không ngừng nâng cao, rất nhanh lại đạt tới đỉnh phong, đột phá đến Vũ Tôn cấp hai.
- Thêm cơm! Cà rốt!
- Ánh mắt Tiểu Bạch liền sáng ngời, bàn tay nhỏ bé nhanh chóng giơ lên hạ xuống, giống như gõ mõ vậy, không ngừng gõ lên đầu trọc của Diệu Âm.
- Ôi…
Tất cả mọi người ở đó không nhịn được thở dài, ai có thể nghĩ tới đường đường là Chí Tôn, cuối cùng lại có thể bị một con thỏ này bẫy chết người.
Đồng thời, mọi người cũng không nhịn được hâm mộ vận may của Vương Hạo, nếu như không phải Diệu Âm bị Băng Lộ đánh trọng thương, nếu như không phải Tiểu Bạch khiến cho Diệu Âm thất thần, hắn làm sao có được thức ăn ngon như vậy dâng đến miệng chứ?
- Yêu nghiệt này lại sắp biến thái rồi.
Thịnh Văn Kiệt thở dài, trong lòng sớm sẽ không còn hùng tâm tráng chí so với Vương Hạo rồi.
Cho dù hắn tốn nhiều thời gian đi tu luyện nữa, cũng kém hơn một cái bấm quyết của Vương Hạo, dễ dàng cướp đoạt thành quả lao động một đời của kẻ khác.
Đúng lúc này, hai mắt của Vương Hạo đột nhiên mở ra, trong tròng mắt tối đen như mực, lóe ra một ánh sáng như thực, toàn thân từ trên xuống dưới lóng lánh màu vàng kim, giống như người được đúc bằng vàng vậy.
Đồng thời, một kình lực trước đây chưa từng có từ trong cơ thể Vương Hạo bạo phát ra, giống như một con thú dữ viễn cổ đang thức tỉnh.
Các thần ở đây tinh thần chấn động mãnh liệt, bị khí thế của Vương Hạo bạo phát ra dọa sợ liền lùi lại vài bước
Gào…
Vương Hạo hét lớn một tiếng, khí tức toàn thân lại đạt tới cực hạn, từng vết nứt dữ tợn lấy hắn làm trung tâm không ngừng lan ra.
A…
Đồng thời, Diệu Âm phát ra tiếng kêu rên thê thảm cuối cùng, khí tức rã rời, thân thể gầy như que củi, giống như lập tức sẽ chết đi vậy.
- Diệu Âm!
Hai hòa thượng Diệu Năng, Diệu Khổ vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng tiến lên kiểm tra tình hình của Diệu Âm.
Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, mặt đất đổ nát, tiếng nổ kinh thiên hoàn toàn bao trùm đất trời.
Ánh sáng màu vàng trên khắp người Vương Hạo tăng mạnh, tu vi lại đột phá, đạt tới Vũ Tôn cấp ba, bên ngoài thân thể cũng hoàn toàn biến thành màu vàng, nhìn qua sức lực vô cùng mạnh mẽ.
- Đây là thần công vượt qua hạn chế của vũ trụ sao?
Mắt hạnh của Băng Lộ lóe ra tinh quang, sâu trong lòng là thật lâu cũng không thể bình tĩnh, bị chất lượng chân khí trong cơ thể Vương Hạo dọa sợ không nhẹ.
Phải biết rằng, Chí Tôn chính là chiến lực đỉnh phong trong mỗi một vũ trụ, nhưng bây giờ sau khi bị Vương Hạo cướp đoạt tất cả, chỉ để cho hắn đột phá hai đẳng cấp nhỏ.
Chuyện này nếu không phải là tận mắt thấy, ai sẽ tin tưởng? Ai dám tin tưởng?
- Thằng nhóc này chính là đầu đạn hạt nhân ẩn nấp trong lựu đạn cầm tay mà, bình thường nhìn qua giống nhau như đúc, nhưng một khi nổ tung chắc chắn sẽ long trời lở đất, vũ trụ Huyền cấp này của chúng ta đã không chứa nổi đại thần này rồi, chiến trường của hắn là vũ trụ đa nguyên.
Lục Đạo xúc động nói một tiếng.
Băng Lộ tán thành khẽ gật đầu, đặc biệt muốn xem thử hình dáng uy chấn vũ trụ đa nguyên của Vương Hạo sau khi trưởng thành.
Giờ phút này, tất cả các thần ở đó cảm giác mình đột nhiên xem không hiểu thế giới này.
- Đùa à? Năng lượng trong cơ thể của một Chí Tôn lại chỉ có thể đủ cho Vương Hạo đột phá hai đẳng cấp nhỏ?
- Các người có phát hiện không, Vương Hạo liên tiếp đột phá hai đẳng cấp nhỏ, căn cơ lại còn hùng hậu như vậy, thật đúng là chó má.
- Các người nhìn chân khí của Vương Hạo, không chỉ giống như ngọn lửa mà nhiệt độ còn vô cùng cao.
- Đây mà là chân khí gì chứ? Cảm giác còn mạnh mẽ hơn chân khí cùng cấp không chỉ mấy ngàn lần.
- Mật độ chân khí của hắn thật sự quá mạnh mẽ, không trách được Chí Tôn bị cướp đoạt cũng chỉ mới đột phá được hai đẳng cấp nhỏ.
- Chân khí của ngọn lửa kia không phải là lửa hư vô chứ?
- Chắc hẳn là như vậy, vừa rồi Chính Nghĩa nói hắn nhìn thấy được Vương Hạo tước đoạt lửa hư vô.
- Yêu nghiệt này nhìn qua là Vũ Tôn, nhưng khi chiến đấu, quả thực trong nháy mắt có thể giết chết các thần đấy.
- Bây giờ Vương Hạo tước đoạt một vị Chí Tôn, tôi cảm thấy hắn giao phong trước mặt Chí Tôn rồi.
- Yêu quái à! Một thiếu niên hai mươi tuổi, lại có thể giao phong cùng Chí Tôn, làm sao tôi lại cảm thấy mình đang sống trên thân một con chó chứ?
- Ách, tất cả mọi người đều giống vậy…
- Đây là từ lúc vũ trụ sinh ra tới nay, đây là yêu nghiệt duy nhất của định nghĩa phá hoại tu vi càng cao, chiến lực càng mạnh.
…
Vương Hạo xiết chặt nắm đấm, nhíu mày lẩm bẩm nói:
- Sức lực và thân thể đều trở nên mạnh mẽ, đầu óc cũng rõ ràng, những chuyện trước đây không hiểu, bây giờ thoáng cái lại nghĩ được rõ ràng, nhưng tại sao lại có cảm giác không thể dùng hết xuất lực được, giống như nhiều nhất chỉ có thể sử dụng một phần lực lượng.
Âm thanh của hệ thống vang lên:
- Kí chủ đây là ăn no rửng mỡ mà.
- Ngươi mới ăn no rửng mỡ, cả nhà ngươi đều ăn no rửng mỡ.
Trong đầu Vương Hạo kêu to, mãnh liệt khiển trách hệ thống nói tục chửi mắng người, cần phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho thường hắn.
Hệ thống bất đắc dĩ, bắt đầu hoài niệm lên Vương Hạo của ba năm trước đấy, ít nhất thời điểm đó Vương Hạo còn có chút phẩm hạnh, không giống như bây giờ, ngay cả hai chữ phẩm hạnh cũng không biết viết.
Hệ thống bất đắc dĩ giải thích:
- Ý của bản hệ thống là kí chủ sử dụng thần thông cướp ban tặng đoạt bản hoàn chỉnh đến cực hạn, cho nên xuất hiện phản ứng ăn không tiêu, phải cần thời gian để tiêu hóa năng lượng đã cướp đoạt được.
Vương Hạo suy nghĩ một lát, hắn vượt qua Vũ Thần, Thiên Vị cảnh, Thần Vị cảnh, cướp đoạt bốn cảnh giới Chí Tôn lớn, xuất hiện hiện tượng ăn không tiêu cũng là rất bình thường.
Chỉ là đáng tiếc một điều là còn hai hòa thượng, tạm thời chỉ có thể nhìn nhưng không thể ăn.
Băng Lộ đi lên trước, hỏi:
- Vương Hạo, hai hòa thượng này dự định hợp tác với chúng ta, cùng nhau đối phó một vũ trụ khác, cậu có ý kiến gì với chuyện này không?
Vương Hạo gãi cằm, lẩm bẩm nói:
- Vũ trụ chúng ta có bốn Chí Tôn lớn tồn tại, cho nên đánh nhau tương đối phí sức, nhưng nếu như vũ trụ của bọn họ thiếu đi ba vị Chí Tôn, vậy đánh nhau sẽ rất dễ dàng chứ?
Hai người Băng Lộ, Lục Đạo không nhịn được cho Vương Hạo một ngón tay cái, cảm thấy thằng nhóc này không hổ danh là đệ nhất tai họa của vũ trụ.
Không chỉ có khiến cho bọn họ nhảy ra khỏi cuộc, mà con là một thảm họa phía đông, ngồi trên núi xem hổ đấu, chờ làm ngư ông đắc lợi.
Hai mắt Vương Hạo dâng lên ánh sáng tham tiền vàng kim, trái tim không chịu thua kém tăng nhanh tốc độ nhảy lên, nếu như hai cái vũ trụ này thật sự phải đại chiến, vậy hắn phải cần có bao nhiêu điểm nhập sổ…
Chương 749 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]