Đúng lúc này, giọng nói của ý thức vũ trụ:
- Vương Hạo, cách này của cậu không thể thực hiện được.
Vương Hạo cau mày nói:
- Vì sao không thể thực hiện được?
Ý thức vũ trụ giải thích:
- Mỗi một vũ trụ đều có ý thức vũ trụ, chức trách của bọn họ chính là bảo vệ vũ trụ một tấc cũng không rời, là tấm lá chắn mạnh nhất bảo vệ vũ trụ, cho dù cậu giết sạch tất cả Chí Tôn của vũ trụ, cũng sẽ không ảnh hưởng chút nào đến tấm lá chắn này.
Giọng điệu của Diệu Khổ hết sức sốt ruột nói:
- Không sai, phòng ngự của vũ trụ các người không bằng vũ trụ chúng ta, cho dù các người giết sạch chúng ta, bọn họ cũng vẫn sẽ công kích vũ trụ của các người, sẽ không sẽ lựa chọn công kích vũ trụ của chúng ta, chỉ có hai bên hợp tác mới là cục diện hai bên cùng thắng.
Vương Hạo không nhịn được hỏi:
- Hai bên vũ trụ của chúng ta không phải đều là vũ trụ Huyền cấp sao? Tại sao lại không bằng các ngươi?
Băng Lộ tức giận trừng mắt với Vương Hạo:
- Vũ trụ của chúng ta vốn là rất an toàn, nhưng bởi vì một kẻ bại hoại nào đó phá hủy khắp nơi, khiến cho pháp tắc vũ trụ hỗn loạn đến không chịu nổi, cuối cùng càng là xuất hiện rất nhiều chỗ sơ hở, để cho người khác cũng nhìn thấy được cơ hội, cho phô trương thanh thế tới công kích chúng ta, bây giờ lại càng làm cho ba vị Chí Tôn chạy cả vào nhà, cậu nói tên khốn kiếp này đáng ghét hay không?
Vẻ mặt Vương Hạo tức giận nói:
- Trong vũ trụ không ngờ lại có loại khốn kiếp này, thật sự thật đáng ghét, ngàn vạn lần đừng để cho chúa cứu thế tôi đầy nhìn thấy được, bằng không nhất định đánh hắn đến viết ngược lên họ của hắn luôn.
Hì…hì…
Vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó trong nháy mắt phụt cười, tên khốn kiếp này còn dám vô sỉ hơn một chút nữa hay không?
Lẽ nào hắn thật sự cho rằng người khác đều nghe không ra cái kẻ bại hoại mà Băng Lộ nói tới chính là hắn sao?
Còn nói viết ngược họ lại, lời nói khí thế mười phần, nhưng chữ vương viết ngược lại còn không phải là chữ Vương sao?
Nghĩ tới đây, mọi người nhìn Vương Hạo bằng ánh mắt ghét bỏ, rõ ràng nói cho hắn biết cậu thật không biết xấu hổ.
- Các người nhìn ta như vậy để làm gì? Các người sẽ không cho kẻ bại hoại kia chính là tôi chứ?
Vẻ mặt Vương Hạo khoa trương kêu lên:
- Các người phải động não tử suy nghĩ một chút, tôi đúng là một bạn nhỏ Vũ Tôn cấp ba, hơn nữa từ mười bảy tuổi tôi mới bắt đầu tu luyện, tổng cộng đã tu luyện ba năm, làm sao có khả năng làm ra chuyện lớn như vậy chứ?
Ào à…
Vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều vang lên xôn xao.
- Đùa kiểu gì vậy, người này mới tu luyện ba năm?
- Hắn không phải là yêu nghiệt từ nhỏ đến lớn sao?
- Tu luyện ba năm là cái quỷ gì? Còn có để cho người ta sống hay không đây ?
- Ông nội người, tu luyện ba năm lại xưng bá toàn bộ vũ trụ, chuyện này nói ra có người tin sao?
- Tôi tin tưởng, ban tặng cướp đoạt thần thông của Vương Hạo thật sự quá kinh khủng.
- Không sai, có môn thần công này hộ thân, hắn tuyệt đối có vốn liếng này.
- Đúng là điên, trong vũ trụ lại có thể xuất hiện yêu nghiệp phá hủy cân bằng này.
….
Tiểu Bạch nhảy lên trên vai của Vương Hạo, phối hợp gật cái đầu nhỏ:
- Vương Hạo không có nói sai, các người nhìn thỏ bảo bảo ta năm nay mới năm tuổi thì sẽ biết được, chúng ta đều là hài tử tốt đơn thuần không có khả năng phá hủy toàn bộ vũ trụ.
Mọi người ở đây liếc mắt, đây chính là một thỏ một người ở đâu lại có đơn thuần chứ? Hoàn toàn là hai hài tử gấu siêu cấp.
Đồng thời, mọi người lại năng cao đẳng cấp nguy hiểm của hai hài tử gấu này một lần nữa.
Sau này nhìn thấy rồi, xuất phát từ việc lo tính mạng, phải trốn xa chừng nào tốt chừng đó mới được.
Hai người Diệu Khổ, Diệu Năng liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng bọn họ đều bị chấn động, bọn họ rốt cuộc hiểu rõ tại sao mình sẽ thất bại.
Tất cả những thứ này đều là bởi vì bọn họ quá coi thường cái thằng nhóc chỉ có thằng nhãi tu vi Vũ Tôn kia.
Diệu Năng truyền lời cho Diệu Khổ:
- Thằng nhóc này mới thật sự là bảo bối, đợi lát nữa ta tạo cơ hội cho ngươi, ngươi nhất định phải dẫn hắn về vũ trụ của chúng ta, lấy phật âm tẩy não cho hắn, chiến đấu trên vũ trụ của chúng ta.
Sắc mặt của Diệu Khổ thay đổi mạnh:
- Diệu Năng đừng nên vọng động, chúng ta có thể hợp tác với bọn họ.
Diệu Năng lạnh lùng nói:
- Một hòa thượng có nước uống, hai hòa thượng không nước uống, loại siêu cấp yêu nghiệt này phải bắt vào trong tay mình mới an toàn nhất, nhớ kỹ nhất định phải tẩy não cho hắn, khiến cho hắn quy theo phật ta.
Vừa dứt lời trong nháy mắt, Diệu Âm biến thành một người bằng vàng, máu huyết toàn thân từ trên xuống dưới càng rõ ràng hơn, khí tức cũng mạnh hơn không chỉ gấp mấy chục lần với trước kia.
Ánh mắt của Băng Lộ chợt co lại, cả kinh kêu lên:
- Không tốt, con lừa ngốc này thiêu đốt tất cả lực sinh mạng, hắn dự định là cùng chúng ta chết cùng một chỗ.
Vẻ mặt của Diệu Nang cười ha hả:
- Thiên Đạo, Lục Đạo các ngươi là rất mạnh, nhưng Chí Tôn không phải là không có thủ đoạn đối phó với các người.
- Chạy mau!
Sắc mặt của các thần ở đây thay dổi, nhanh chóng chạy như bay về phía vũ trụ.
Một Chí Tôn nổi điên, ngay cả mạng cũng không muốn, nghĩ thôi cũng thấy da đầu tê dại.
- Làm càn!
Ý thức của vũ trụ giận dữ, bàn tay khổng lồ từ trên cao hạ xuống, hung hăng về phía Diệu Năng đang đánh tới.
Uống…
Sắc mặt của Diệu Năng không thay đổi, hét lớn một tiếng, giơ nắm đấm lên đánh ầm vầm vào không trung.
Vèo vèo…
Lúc này, một đạo tiếng xé gió gấp gáp vang lên trong đất trời, chỉ thấy một đường ánh sáng màu vàng từ lòng bàn tay của Diệu Năng đánh mạnh lên trong không trung.
Ầm ầm ầm…
Đồng thời, một tiếng nổ kinh thiên hoàn toàn bao trùm thiên địa, không trung tự nhiên giống như mạng nhện bị nghiền nát vậy.
- Đi mau!
Diệu Năng quay đầu hết với Diệu Khổ một tiếng lớn, sau đó hóa thành một đường ánh sáng màu vàng xông về bàn tay to của ý thức vũ trụ.
- Diệu Năng!
Giọng nói của Diệu Khổ, hai mắt lóe ra lệ quang, nhanh chóng phóng về phía Vương Hạo.
- Má nó, vì sao xông về phía tôi chứ?
Vương Hạo bị dọa giật mình, nhanh chóng lui về phía sau, bây giờ hắn đang ăn không tiêu, không có cách nào sử dụng toàn lực chiến đấu.
- Vương Hạo!
Băng Lộ, Lục Đạo vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng tiến lên trợ giúp Vương Hạo, nhưng tốc độ vẫn không nhanh như Diệu Khổ.
Vương Hạo cắn răng một cái, giậm chân một cái, gọi Kiếm chúa tể ra, dự định đụng một cái, kéo dài thời gian.
Ngao…
Lúc này, một tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa, kiếm quang vô cùng chói mắt phóng lên cao, kiếm khí dồi dào này khiến cho toàn bộ đất trời nhẹ run lên.
- Đây là kiếm gì?
Sắc mặt của Diệu Khổ thay đổi, ông ta từ thanh kiếm này cảm ứng được một nguy cơ trước giờ chưa từng có.
Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, Diệu Năng hóa thành ánh sáng màu vàng và bàn tay khổng lồ của ý thức vũ trụ mãnh liệt va chạm vào nhau, tiếng nổ cuồng bạo vang lên chấn động màng tai người đến phát đau.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hành tinh thủy tinh trong nháy mắt nổi lên gió bão cuồng bạo, trong nháy mắt tinh cầu cũng tan thành mảnh vụn.
- Cơ hội tốt!
Ánh mắt của Diệu Khổ liền sáng ngời, trong nháy mắt lại vọt tới trước mặt Vương Hạo, sau đó không nói hai lời bắt lại Vương Hạo, đánh mạnh vào chỗ hư không bị Diệu Năng đánh nát vụn kia.
Ào ào…
Lúc này, không trung giống như thủy tinh bị nghiền nát vậy, một cái hố đen thật lớn theo đó xuất hiện ở trong mắt mọi người.
Vương Hạo và Diệu Khổ, cùng với Tiểu Bạch lại bị hố đen này nuốt vào.
Đồng thời, Kiếm của Chúa Tể cũng hóa thành một đường ánh sáng màu vàng vọt vào trong hố đen…
Chương 750 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]