Hai mắt của Đại Âu Thánh Chủ nhìn Vương Hạo lóe sáng, tuy rằng cô nghe không hiểu cái gì là pháo lớn, ngựa lớn, nhưng có thể ngủ miễn phí với loại đàn ông cực phẩm như Vương Hạo, cô tuyệt đối giơ hai tay tán thành.
- Vậy quốc sư gì đó, chúng ta đi ngay thôi, nhớ dẫn theo Đại Âu Thánh Chủ.
Tiểu Hồ Ly phồng má trừng mắt nhìn Vương Hạo, sau đó không quay đầu liền rời đi.
Đại Âu Thánh Chủ đau buồn không vui, vị tiểu tổ tông này cũng quá nhỏ mọn rồi, ngủ một đêm có lớn lao gì chứ?
Tiểu Hồ Ly đột nhiên quay đầu, phồng má nói:
- Lần sau đến thăm em, nhớ mang theo quà, bằng không em sẽ không tha thứ cho anh.
Vương Hạo thở một hơi dài nói:
- Ôi! Đàn ông thật mệt mỏi, không chỉ phải kiếm tiền nuôi gia đình, còn phải mua quà lấy lòng bạn gái, đau xót nhất chính là ngay cả sai ở đâu mình cũng không biết.
Khóe mắt của mấy cô gái ở đó hơi run rẩy, cảm giác thế gian đã không còn từ nào để hình dung về tên xấu xa này rồi.
Tiểu Hồ Ly lại quay đầu đi, cô lập tức bĩu môi, trong hốc mắt còn ngấn lệ, cô thật sự không muốn rời khỏi Vương Hạo.
Nhưng vì sau này không cản trở Vương Hạo, cũng vì đề phòng Vương Hạo ở bên ngoài làm loạn, cô chỉ có thể đến vũ trụ Thiên Hồ học hỏi thêm nhiều bản lĩnh một chút mới được.
Quốc sư lắc lắc đầu, thở dài nói:
- Hồ nữ si tình, nhưng vì sao lại yêu tên khốn không biết xấu hổ vậy chứ? Hy vọng nữ vương đại nhân không trúng độc của hắn, nếu không tộc Thiên Hồ chúng ta sẽ bị thiệt thòi.
Vương Hạo nhìn theo Tiểu Hồ Ly, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.
Triệu Y Linh cản Vương Hạo lại, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Anh không cảm thấy, anh cố ý giả vờ bình tĩnh rất giả tạo hay sao?
Vương Hạo sốt ruột kêu lên:
- Ai giả vờ, tôi là người đẹp trai của vũ trụ Bàn Cổ, bên cạnh không thiếu nhất chính là người đẹp, làm sao có thể vì một con hồ ly rời đi mà làm bộ làm tịch chứ?
- Đúng đúng đúng… Vương đại thiếu gia của chúng ta là nhân vật phong lưu của vũ trụ Bàn Cổ, người đẹp bên cạnh rất nhiều, thị thiếp xin chào!
Triệu Y Linh vội vàng hành lễ một cái.
Vương Hạo ngả ngớn hất hất đầu.
- Xem như em biết điều!
Triệu Y Linh buồn cười lắc đầu, phát hiện Vương Hạo chính là điển hình của sống chịu tội chết cũng phải có thể diện, rõ ràng không đành lòng, nhưng phải giả vờ không sao cả.
- Vũ trụ Bàn Cổ? Chẳng lẽ Vương Hạo không phải là người trong vũ trụ Vô Cực?
Nguyệt Ly nhíu mày lại, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Ngay lúc này, một tiếng kêu cứu giống như chuông bạc vang lên.
- Anh họ, mau cứu mạng!
Ba người Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy Lâm Mộng Mộng, Thịnh Văn Kiệt, Bất Tử Hiên thiếu gia, Sở Thiên Phách, bốn Chí Tôn lớn nhanh chóng chạy như bay qua bên đây, sau lưng bọn họ còn có hơn mười vị Chí Tôn huyền cấp đang đuổi theo.
- Có chuyện gì vậy?
Vương Hạo lập tức nhíu mày lại.
- Mặc kệ là chuyện gì, đánh trước nói sao!
Triệu Y Linh nâng mày, quanh người xuất hiện từng sấm chớp màu vàng, sau đó hóa thành một đường sấm màu vàng xông thẳng lên.
- Thật rắc rối!
Vương Hạo thở dài một hơi, cũng mau chóng bay lên trước.
Nguyệt Ly suy nghĩ, một hàn khí lạnh thấu tới tận xương quấn quanh người, cô cũng nhanh chóng đi theo.
Lâm Mộng Mộng bất ngờ nói:
- Cảm nhận của tôi quả nhiên lợi hại, anh họ thật sự ở đây.
Bất Tử Hiên thiếu gia tức giận nói:
- Mấy tên khốn này đã đuổi theo bản thiếu gia hơn nửa tháng, khiến bản thiếu gia tự nổ hết tám lần, lần này nhất định khiến bọn chúng chết không chỗ chôn.
Thịnh Văn Kiệt an ủi nói:
- Hiên thiếu gia đừng giận, anh vì làm tấm đệm cho chúng tôi mới tự nổ tám lần, anh là anh hùng thật sự, mạnh hơn mấy ông lão thích khoe khoang rất nhiều, bọn họ nói cái gì lĩnh ngộ Lục Đạo Luân Hồi thì có thể đi ngang, kết quả bị người ta đuổi giết như con chó.
Giọng điệu của Vô Cực Tử Thần không vui nói:
- Câu này nói quá đúng rồi, khi người nào đó đến đây, phải nói là kiêu ngạo tự mãn, nhưng kết quả… chao ôi, lão nạp thật sự không thể nói tiếp.
Cực Quang Minh Thần khuyên nói:
- Các vị đừng nói nữa, hiện giờ chúng ta nên nhất trí đối phó với người người, không thể khiến cho nội bộ mâu thuẫn, có chuyện gì về nhà nói sau, tuy nhiên lão nạp vẫn phải nói một câu, lão Sở, chuyện này thí chủ đã không làm tốt!
Sở Thiên Phách lộ sắc mặt đen thui, giận dữ nói:
- Chuyện này có thể trách lão phu sao? Cũng phải trách chúa tể Lục Đạo của vũ trụ này, là ông ta không cho lão phu sử dụng Lục Đạo Luân Hồi, bảo lão phu có cách gì chứ?
Hỗn Độn Thiên Thần không nhịn được hỏi:
- Người này giống như thí chủ vậy, đều xuất phát từ thần tộc Thiên Thánh, vì sao không nể mặt một chút chứ? Chẳng phải là ông không có tặng quà sao?
Sở Thiên Phách lộ vẻ mặt buồn bực nói:
- Sau khi lão phu phát hiện không thể sử dụng Lục Đạo Luân Hồi, ngay lập tức đi bái sơn, nhưng người ta lại không gặp.
Vũ Diệu Ma Thần thở dài nói:
- Hiện giờ vũ trụ Thiên Pháp có quá nhiều người từ bên ngoài đến, chúa tể Lục Đạo của vũ trụ Địa cấp này cũng có hơn ngàn người, chúa tể Lục Đạo của một vũ trụ Huyền cấp như thí chủ, ai lại để mắt đến chứ?
- Ôi…
Tất cả mọi người thở dài một hơi, ra khỏi vũ trụ Bàn Cổ mới biết mình nhỏ bé thế nào!
- A…
Ngay lúc này, từng tiếng kêu thê thảm vang lên.
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Triệu Y Linh đứng ở trên một con lôi rồng màu vàng dài trăm ngàn mét, tay cầm trường thương màu vàng, trên đường thần cản giết thần, phật cản giết phật, giống như đi vào chốn không người, những Chí Tôn huyền cấp kia căn bản không cản được cô ấy.
Lâm Mộng Mộng kinh ngạc hô lên nói:
- Cũng chỉ vài tháng không gặp, không ngờ chị Y Linh không chỉ đột phá đến Chí Tôn, còn tiến hóa đến thánh thể Lôi Linh, thật sự quá lợi hại.
Bốn Chí Tôn lớn lộ sắc mặt nghiêm trọng vô cùng, bọn họ biết, sở dĩ Triệu Y Linh biến hóa lớn như vậy, nhất định là do Băng Lộ làm ra.
Dù sao, tín nhiệm của họ còn không bằng tin tưởng chị em nhà mình.
Sở Thiên Phách vuốt râu cười lớn nói:
- Chí Tôn của vũ trụ Bàn Cổ ngày càng nhiều, nhưng chúa tể Lục Đạo xác định chỉ có một mình lão phu, về tiểu tử Vương Hạo vẫn nên ngoan ngoãn làm người đứng đầu vũ trụ của cậu ấy đi!
Bốn Chí Tôn lớn thở dài một hơi, phát hiện cả đời này muốn tiếp tục lăn lộn, chỉ có thể giúp Vương Hạo làm công thôi.
Ngay lúc này, một âm thanh vô cùng chói tai, nhưng vô cùng lạnh lùng vang lên.
- Hàn Băng Trảm!
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn qua, Nguyệt Ly giơ cao thanh kiếm lớn hàn băng trong tay, sau đó phát ra một đường kiếm quang dài nghìn mét, nhanh chóng chém xuống.
- Không hay, là thánh thể Băng Linh!
Các Chí Tôn huyền cấp đối diện kinh hãi kêu lớn một tiếng, sau đó không có chút do dự, trực tiếp co giò liền chạy.
- Ầm ầm ầm…
Một giây sau, kiếm quang rơi xuống, những tiếng ầm ầm vang lên rất lớn, một đường khí tức lạnh giá cuốn ra, khiến mọi người không nhịn được run lên một cái.
- Lợi hại quá, không ngờ là thánh thể Băng Linh, anh họ lừa gạt bắt cóc người này từ nơi nào vậy?
Lâm Mộng Mộng che miệng kinh ngạc kêu lên.
Bất Tử Hiên thiếu gia lộ vẻ mặt khâm phục nói:
- Vương huynh chính là Vương huynh, ngay cả thánh thể Băng Linh cũng dám thượng, khiến bản thiếu gia không nhịn được muốn làm một bài thơ, vẻ đẹp của cô gái này xinh đẹp như tiên, khiến Vương huynh không thể chống cự, nên kéo cô ấy vào chốn không người, cởi áo cô, tuột quần cô, rút ra vật không may mắn, cắm vào chỗ sâu trong rừng rậm, Vương huynh lớn tiếng gào khóc, a… cứu mạng, đệ đệ bị đông cứng lại rồi!
- Phụt…
Tất cả mọi người lập tức phỉ nhổ, Bất Tử Hiên thiếu gia này quả nhiên đê tiện y như Vương Hạo.
Chương 831 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]