“Thơ hay, thơ hay!”
Bất Tử Hiên thiếu gia hài lòng gật gật đầu, khen ngợi cho tài hoa của mình.
Ngay lúc này, Vương Hạo bay nhanh đến bên cạnh mọi người, cười lớn nói:
- Bài thơ của Hiên thiếu gia viết không tệ, vậy tôi cũng làm một bài, Hiên thiếu gia thường xuyên nhìn lén cơ thể của cô nương thanh tú, đêm không thể ngủ, trong đầu đều là trạng thái gợn sóng cuồn cuộn, phải thức dậy, lấy giấy mỏng, nhắm mắt tay cầm để vuốt, phun đầy ra, kêu lớn, a… thoải mái, thoải mái!
- Phì…
Bất Tử Hiên thiếu gia không vui.
- Nói nhảm, bản thiếu gia nhìn trúng nữ nhân nào sẽ xông thẳng tới, làm sao phải đi nhìn lén? Còn tự vuốt, chuyện như vậy mãi mãi không có khả năng?
Vương Hạo phồng má nói:
- Là anh nói nhảm trước, đương nhiên tôi phải nói nhảm theo rồi.
Bất Tử Hiên thiếu gia tức giận nói:
- Bản thiếu gia nói nhảm chỗ nào? Thánh thể Băng Linh này là người anh có thể lên được sao? Anh có biết bản thiếu gia làm vậy là tốt cho anh không, không hy vọng anh tuổi trẻ đã phải mất đi đệ đệ, đến già chỉ có thể nhìn người đẹp chảy nước miếng, lại không lấy ra được bản lĩnh thật sự.
Mọi người toát mồ hôi, thời đại này không sợ tiện nhân không biết kiềm chế, chỉ sợ tiện nhân có văn hóa!
Không trêu được, không trêu được!
Vương Hạo lộ vẻ mặt chê bai nói:
- Chuyện này không cần anh lo lắng, người khác không chạm được thánh thể Băng Linh, không có nghĩa là thánh thể Thuần Dương như tôi không chạm được.
Bất Tử Hiên thiếu gia sững sờ, lúc này mới nhớ tới bốn Chí Tôn lớn từng nói qua, tên biến thái Vương Hạo thật sự có thánh thể Thuần Dương.
Vương Hạo nâng mày.
- Sao nào? Đố kỵ rồi à?
Bất Tử Hiên thiếu gia tức giận nói:
- Bản thiếu gia sẽ đố kỵ sao? Tôi nói cho anh biết, bản thiếu gia tuổi trẻ tài giỏi, chim lớn sung sức… không thiếu người đẹp, một thánh thể Băng Linh có là gì.
- Thật sao?
Vương Hạo thú vị cười nói.
Bất Tử Hiên thiếu gia lộ sắc mặt đen thui, đây rõ ràng là khoe khoang.
Không nói đến Nguyện Ly xinh đẹp khiến người ta dựng tóc, chỉ nói thánh thể Băng Linh phối hợp với thánh thể Thuần Dương, mùi vị say đắm giữa băng hỏa hai tầng trời kia đã khiến người ta ngưỡng mộ đến mức hận không thể đánh chết Vương Hạo để thay thế.
Đáng tiếc thánh thể Băng Linh ngoại trừ thánh thể Thuần Dương ra, thật sự không có ai dám đụng vào dù chỉ một cái.
Tất cả mọi người ở đó phục rồi, quả nhiên vẫn là kỹ thuật của Vương Hạo cao hơn một bậc, gặp mạnh thì mạnh, gặp tiện thì tiện, đối phó với tiện nhân, chỉ có tiện hơn.
Bất Tử Hiên thiếu gia lặng lẽ lui sang một bên, dùng nguyền rủa cổ xưa nhất, vẽ vòng tròn nguyền rủa Vương Hạo cả đời cũng không dựng lên được.
- Ầm ầm ầm…
Ngay lúc này, có tiếng ầm ầm kinh thiên vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hai người Triệu Y Linh và Nguyệt Ly đại sát xung quanh, mười mấy vị Chí Tôn cấp huyền của đối phương đã bị đả thương hơn một nửa.
Vương Hạo cũng không khách khí, trực tiếp bấm ra một đường chỉ quyết, nhắm vào mấy Chí Tôn huyền cấp đang bị thương dùng lực điểm một cái.
- A…
Lập tức, một âm thanh vô cùng thê thảm vang lên, từng Chí Tôn huyền cấp rất nhanh đã bị tước đoạt sạch sẽ.
Vương Hạo thở dài nói:
- Vì sao các người lại trêu chọc những Chí Tôn huyền cấp vô dụng này chứ? Năng lượng trong cơ thể cũng chẳng khác gì Chúng Thần của vũ trụ Địa cấp, tôi phải tước đoạt đến khi nào mới có thể đột phá được Vũ Thần cấp bảy chứ?
Mọi người ở đó đau lòng, không ngờ trong lúc vô tình lại bị tên yêu nghiệt này đánh trúng.
Bọn họ bị đám Chí Tôn huyền cấp này truy giết hơn nửa tháng, nhưng kết quả Vương Hạo người ta còn không để ý tới, ai có thể chịu được ủy khuất này?
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Vì sao những Chí Tôn huyền cấp này lại truy sát các anh chứ?
- Bởi vì em đã phá giải được bí mật của bảo tàng Sát Thần!
Lâm Mộng Mộng lộ vẻ mặt kiêu ngạo nâng đầu lên, bộ dáng mau chóng tới khen em đi.
Vương Hạo lập tức hứng thú, vội vàng hỏi:
- Mau nói cho anh biết, mọi người tìm được bí mật gì vậy?
Lâm Mộng Mộng đắc ý nói:
- Từ một manh mối liên quan đến bảo tàng Sát Thần, em đã tìm được một chìa khóa, em nghĩ nó chính là chìa khóa mở ra bảo tàng Sát Thần.
- Chìa khóa đâu?
Vương Hạo hỏi.
Lâm Mộng Mộng nhìn ngang nhìn dọc, giống như kẻ trộm, sau đó nhanh chóng lấy từ trong người ra một chiếc chìa khóa màu tím đưa cho Vương Hạo.
Vương Hạo nhìn cái chìa khóa, phát hiện bên trên rõ ràng ghi hai chữ “Sát Thần”.
Lâm Mộng Mộng áp sát bên tai Vương Hạo khẽ nói:
- Anh họ, em lật tài liệu phát hiện, cần bốn cây chìa khóa mới mở ra được bảo tàng Sát Thần, hơn nữa bảo tàng Sát Thần cũng không ở trong vũ trụ Thiên Pháp, rất có khả năng nó ở vũ trụ Bàn Cổ của chúng ta!
- Cái gì?
Vương Hạo kinh ngạc kêu lên.
Lâm Mộng Mộng che miệng của Vương Hạo.
- Đừng lớn tiếng, nếu bị người ta nghe được thì sao?
Vương Hạo gật gật đầu, khẽ hỏi:
- Em xác định chứ?
Lâm Mộng Mộng lắc đầu.
- Em không dám xác định, chỉ có thể xem như là bước đầu suy đoán.
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Dựa vào cái gì mà em suy đoán ra?
Lâm Mộng Mộng nhìn tới nhìn lui, thần bí nói:
- Sở dĩ Sát Thần đánh đâu thắng đó là bởi vì ông ấy biết Lục Nhâm Thần Thuật thần cấp, ông ta còn là thánh thể Bạch Hổ, căn cứ trong tài liệu được biết, Sát Thần sẽ giữ lại bảo tàng cho thánh thể Bạch Hổ đời sau, cho nên em suy đoán bảo tàng ở trong vũ trụ Bàn Cổ.
Vương Hạo nhíu mày nói:
- Ý em là Sát Thần tính ra được anh có thánh thể Bạch Hổ? Cho nên giữ bảo tàng ở lại trong vũ trụ Bàn Cổ sao?
Lâm Mộng Mộng tỏ vẻ vô tội nhúng vai.
- Đây chỉ là bước đầu suy đoán, hơn nữa, ngoại trừ anh ra trong vũ trụ Đa Nguyên còn có thánh thể Bạch Hổ khác sao?
Vương Hạo xoa cằm, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Cho dù Sát Thần này biết Lục Nhâm Thần Thuật thần cấp, cũng không đến nỗi tính ra được chuyện hàng tỷ năm sau, sẽ có một hệ thống dẫn theo ông ta leo lên đỉnh cao sao?
- Ực…
Ngay lúc này, Vương Hạo chợt nấc cục một cái, tu vi từ Vũ Thần cấp sáu đột phá đến Vũ Thần cấp bảy, thực lực mạnh hơn ban đầu gấp mười mấy lần.
Còn mười mấy Chí Tôn huyền cấp kia đều bị tước đoạt mọi thứ, sau đó cũng bị thiếu oxy mà chết trong không gian.
Lâm Mộng Mộng lộ vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Vương Hạo, phải đến lúc nào cô mới có thể nâng cấp bàn tay thượng đế lên Địa cấp, tước đoạt mọi thứ của những người này chứ?
Vương Hạo khẽ cười, giơ ngón tay ra điểm nhẹ trên mi tâm của Lâm Mộng Mộng.
Ngay lập tức, thân thể của Lâm Mộng Mộng run lên, cảm ngộ liên quan đến bàn tay thượng đế lập tức tràn vào trong đầu.
Vẻ mặt của mọi người ngưỡng mộ nhìn Lâm Mộng Mộng, có được cảm ngộ của Vương Hạo, Lâm Mộng Mộng chí ít sẽ tiết kiệm được hàng chục ngàn năm.
- Vù vù…
Ngay lúc này, từng âm thanh rất khẽ phá không vang lên, khiến toàn thân Vương Hạo toát mồ hôi dựng tóc gáy, đây là âm thanh phát ra từ một vật thể nào đó di chuyển tới tốc độ cao xé rách hư không.
Sắc mặt Vương Hạo biến đổi, hắn ôm lấy eo thon của Lâm Mộng Mộng, thân thể giống như một làn gió nhanh chóng tránh ra.
Đồng thời, khóe mắt hắn nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy một đám người áo đen tay cầm trường cung không ngừng bắn vào hắn, từng mũi tên xuất hiện hàn quang chói mắt, bao trùm trời đất lao về phía hắn.
- Những người này là ai?
Vương Hạo nâng mày, ném Lâm Mộng Mộng về phía Triệu Y Linh, sau đó đưa tay vào trong túi áo, ném Tiểu Bạch đang ngủ say ra ngoài…
Chương 832 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]