Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 834: CHƯƠNG 833: CUNG KÍNH KHÔNG BẰNG TUÂN LỆNH

Thịnh Văn Kiệt lớn tiếng kêu lên:

- Vương Hạo, những người áo đen này là thủ hạ đội cung tiễn giáp đen của Hạo Thiên, bọn họ nhất định đã nhận được tin tức, đặc biệt tới cướp chìa khoá bảo tàng Sát Thần.

- Tôi cần gì quan tâm bọn họ là giáp đen giáp trắng gì chứ, dám đến đây chọc tôi, vậy thì hãy để cho bọn họ biến thành giáp chết đi!

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, cầm lấy tai thỏ của Tiểu Bạch, hóa thành từng ảo ảnh xông về phía mũi tên đang che trời lấp đất.

Sở Thiên Phách vội vàng kêu lên:

- Tiểu tử cậu không muốn sống nữa à? Đội cung tiễn giáp đen này gồm ba mươi Chúng Thần Thiên cấp, cung tiễn còn đặc biệt làm theo yêu cầu, bắn chết Chí Tôn Địa cấp cũng không có vấn đề gì, cậu lao vào như vậy sẽ bị bắn thành tổ ong vò vẽ…

- Tôi có thỏ vàng ròng 24K ở trong tay, trong thiên hạ có ai có thể gây tổn thương cho tôi chứ?

Vương Hạo hào khí ngất trời hét lớn một tiếng, giống như tia chớp vung vẩy Tiểu Bạch.

- Keng keng keng…

Lúc này, tia lửa liên tiếp bắn toé ra, từng mũi tên rơi xuống.

Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, đây là thao tác gì vậy?

Triệu Y Linh đón lấy Lâm Mộng Mộng, vẻ mặt đau lòng kêu lên:

- Vương Hạo em không để cho anh được yên đâu, cục cưng thỏ nhà em theo anh, thật đúng là gặp xui xẻo tám đời…

Vương Hạo nhắm mắt bịt tai, nhanh chóng lao về phía đội cung tiễn giáp đen, hắn còn tự hát vang làm bối cảnh âm nhạc.

- Nhanh sử dụng hai đoạn thỏ, hừ hừ hắ hắc này, nhanh sử dụng hai đoạn thỏ, hừ hừ hắc hắc, tôi chỉ sử dụng hai đoạn thỏ, hừ hừ hắc hắc…

Tất cả mọi người ở đó hoàn toàn bội phục, không cho điểm tối đa thao tác này, cũng cảm giác có lỗi với Tiểu Bạch da dày thịt béo.

Sở Thiên Phách hiếu kỳ hỏi:

- Con thỏ này làm sao vậy? Vì sao những mũi tên kia không có hiệu quả gì với nó chứ?

Cực Quang Minh Thần hâm mộ nói:

- Nếu như tôi không đoán sai, con thỏ này nhất định là ăn Phật Môn Thiện Quả, lại có tên khác là quả thân vàng vô địch, sau khi ăn vào có thể tu luyện thành thân vàng vô địch, đao thương không nhập, nước lửa không xâm.

- Thân vàng vô địch?

Sở Thiên Phách kinh ngạc kêu lên:

- Lẽ nào cũng là thân bất tử giống như Bất Tử Hiên Thiếu vậy? Tồn tại vĩnh viễn giết không chết được?

Vô Cực Tử Thần lắc đầu nói:

- Nói vĩnh viễn không giết thì có chút khoa trương, có hai loại công kích có thể giết chết hắn, một loại là pháp tắc của vũ trụ Địa cấp, một loại là pháp tắc của vũ trụ Thiên cấp.

Bất Tử Hiên Thiếu sợ hãi kêu lên:

- Không thể nào? Không ngờ thân bất tử của bản thiếu lại có thể bị phá?

Hỗn Độn Thiên Thần trêu đùa:

- Nếu như anh không tin, có thể đi tìm người đứng đầu vũ trụ vũ trụ Địa cấp thử một lần, xem có thể bị giết chết hay không?

Vũ Diệu Ma Thần nói tiếp một câu,

- Cũng không nhất định phải đứng đầu vũ trụ tự mình ra tay, nếu có thần khí chúa tể ở trong tay, cũng có thể phá được thân bất tử của anh.

- Thần khí chúa tể?

Bất Tử Hiên Thiếu hiếu kỳ hỏi:

- Đó lại là vật gì?

Thịnh Văn Kiệt giải thích:

- Chính là Kiếm Chúa Tể trong tay Vương Hạo, mỗi một vũ trụ đều sẽ sinh ra một món thần khí này, nó có thể sử dụng pháp tắc gia tăng lên người, là vũ khí chuyên dụng của người đứng đầu vũ trụ.

Đúng lúc này, Vương Hạo đánh đến trước mặt đội cung tiễn giáp đen, cười lạnh nói:

- Trò chơi kết thúc!

Đồng tử của thành viên trong đội cung tiễn giáp đen chợt co lại, sợ hãi kêu lên:

- Mau bỏ chạy đi!

- Hiện tại còn muốn chạy, các người không cảm thấy đã muộn rồi sao?

Ánh mắt Vương Hạo trở nên nghiêm trọng, toàn thân giống như mũi tên rời khỏi dây cung đuổi theo về phía đội cung tiễn giáp đen, Tiểu Bạch trong tay hắn nhanh chóng vung vẩy.

Chỉ trong giây lát, mười thành viên của đội cung tiễn giáp đen bị Vương Hạo đánh cho trọng thương, hai mươi người còn lại dùng toàn lực cuối cùng chạy mất.

- Ực ực…

Tất cả mọi người ở đó nuốt nước miếng, tất cả đều bị sự biến thái của Vương Hạo hù dọa, đây xác định là Vũ Thần sao?

Vương Hạo thở dài nói:

- Thực lực còn chưa đủ, ba mươi người lại có thể mới giết được có mười người!

Nguyệt Ly rơi vào bên cạnh Vương Hạo, thản nhiên nói:

- Đã đủ khủng khiếp rồi, anh không nên quên, anh mới là tu vi Vũ Thần cấp bảy thôi.

Vương Hạo lại cười nói:

- Cô đang an tủi tôi sao?

Sắc mặt Nguyệt Ly bình tĩnh nói:

- Với da mặt của anh căn bản không cần người khác an ủi, tôi chỉ tới nói cho anh biết, trong bốn cái chìa khóa mở ra bảo tàng Sát Thần, Hạo Thiên đã tìm được một cái, hiện tại hắn đang toàn lực tìm kiếm mặt vị trí của ba cái chìa khóa khác.

Vương Hạo quan sát Nguyệt Ly, không nhịn được hỏi:

- Cô rốt cuộc là ai? Vì sao có thể nhận được mấy tin tức này?

Nguyệt Ly quay đầu lại nhìn về phía Vương Hạo, nghiêm túc vô cùng nói:

- Trước mắt không thể nói cho anh biết về thân phận của tôi, nhưng tôi có thể nói cho anh biết, chúng ta là châu chấu buộc trên một sợi dây thừng, giúp anh chẳng khác nào giúp bản thân tôi.

Chân mày Vương Hạo nhíu lại.

- Cô nói vậy là có ý gì?

Nguyệt Ly hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Chờ anh vượt qua ba bá chủ lớn tôi tất nhiên sẽ nói cho anh biết tất cả, còn nữa, vũ trụ Đa Nguyên anh nhìn thấy chẳng qua chỉ là một góc băng sơn, ngàn vạn lần không nên có tâm tính đã đứng trên đỉnh núi cao, anh còn cách đỉnh núi đấy rất xa.

Trong nháy mắt Vương Hạo cảm thấy hứng thú, hắn vốn tưởng rằng giải quyết xong ba bá chủ lớn sẽ không còn gì hay để chơi nữa, nhưng ai biết niềm vui bất ngờ lại xuất hiện.

- Lần sau, nếu như anh còn dám sử dụng Tiểu Bạch làm vũ khí, em sẽ không để cho anh được yên đâu!

Triệu Y Linh trừng mắt với Vương Hạo, đoạt lấy Tiểu Bạch từ trong tay của Đại Ma Vương Vương Hạo.

Tiểu Bạch nằm ở trong lòng Triệu Y Linh, trên lỗ mũi xuất hiện một bong bóng mũi, lẩm bẩm nói:

- Ăn ngon, ăn ngon, cà rốt ăn ngon thật!

Mọi người ở đây hoàn toàn hết chỗ nói rồi, con thỏ này bị Vương Hạo xem là côn nhị khúc đánh nửa ngày, nhưng nó còn có thể ngủ say đến mức xuất hiện bong bóng mũi, thật đúng là khiếp cho bọn họ được tăng thêm kiến thức.

Vương Hạo nhún vai, bắt đầu nghịch chiếc chìa khóa màu tím trong tay.

Sở Thiên Phách buốt chòm râu cười to nói:

- Bây giờ chúng ta có cái chìa khóa này thì có thể đi tới đàm phán với Hạo Thiên được rồi. Bảo tàng Sát Thần này nhất định phải có một phần của chúng ta.

Bốn Đại Chí Tôn tươi cười vui vẻ, cảm giác lần này mình thật sự phát tài rồi.

- Một phần bảo tàng có gì mà vui mừng?

Vương Hạo bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ nói:

- Nếu đích thân tôi tới, vậy toàn bộ bảo tàng Sát Thần đều phải thuộc về chúng ta.

- Cái gì?

Tất cả mọi người ở đó kinh sợ hô lên một tiếng, bọn họ bị lòng tham của Vương Hạo hù dọa.

Nguyệt Ly lắc đầu nói:

- Trong tay Hạo Thiên có binh hùng tướng mạnh, chúng ta chỉ có mấy người, có thể đoạt miếng ăn từ trong miệng hắn đã là chuyện không dễ dàng gì, về phần muốn nuốt tất cả… Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, hoàn toàn không có khả năng. "

Mọi người khẽ gật đầu, cảm thấy lời Nguyệt Ly nói rất đúng.

Chỉ dựa vào bản thân mấy người bọn họ mà muốn chống đỡ với thiên quân vạn mã của Hạo Thiên, không thể nghi ngờ gì, đây chính là người si nói mộng.

Triệu Y Linh ôm lấy Tiểu Bạch đang ngủ say, hiếu kỳ hỏi:

- Anh có ý kiến gì không?

Vương Hạo thở dài nói:

- Tôi vẫn luôn có ý nghĩ với cô, nhưng vẫn chưa có cơ hội, cô xem ngày hôm nay rất rảnh rỗi, nếu không chúng ta đi ăn cơm, xem phim, sau đó nói chuyện một chút về khởi nguồn của nhân loại?

- Anh không thể đứng đắn một chút sao?

Triệu Y Linh lộ ra phong tình vạn chủng trừng mắt với Vương Hạo, bất chợt gương mặt cô giãn ra, mỉm cười nói:

- Tuy nhiên, ngày hôm nay tâm tình của bản tướng quân tốt, có thể suy nghĩ tới chuyện hẹn hò với anh một lần.

- Vậy tôi lại cung kính không bằng tuân mệnh!

Ánh mắt Vương Hạo nhất thời sáng lên, lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Triệu Y Linh, hóa thành một đường lưu tinh bay về phía tinh cầu gần đó…

Chương 833 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!