Vũ trụ Thiên Pháp.
Không gian Thiên Mệnh.
Đoàn người Vương Hạo đột nhiên xuất hiện ở đây.
- Là ai vậy?
Một nam tử hoảng sợ kêu to lên, hắn chính là Thiên Đạo của vũ trụ Thiên Pháp.
Vương Hạo xoa xoa gò má của mình, hiếu kỳ hỏi:
- Tôi có đáng sợ như vậy sao? Tại sao hắn nhìn thấy tôi lại có loại vẻ mặt này?
Nguyệt Ly thản nhiên nói:
- Vị Thiên Đạo này đã bị thế lực khắp nơi hù dọa ra phản xạ có điều kiện, hiện tại nhìn thấy ai cũng có loại vẻ mặt này.
Vẻ mặt Thiên Đạo hoảng sợ cầu khẩn nói:
- Các vị đại nhân, các người muốn biết gì cứ hỏi, tôi biết gì nhất định đều sẽ nói ra hết, chỉ cầu buông tha cho tôi là được.
Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm nói:
- Tôi ngất, với loại tố chất tâm lý này cũng có thể làm Thiên Đạo sao? Thật sự quá kém?
Tam Đại Kim Cương vội vàng trả lời:
- Vương Hạo đại nhân, đại nhân có chỗ không biết, lần này bảo tàng Sát Thần thu hút rất nhiều vũ trụ đến đây kiểm tra, trong đó vũ trụ Thiên cấp đạt hơn hơn tám trăm người, hắn là Thiên Đạo của vũ trụ Địa cấp, còn không phải mặc cho người ta chà đạp sao?
- Đám người này đúng là quá bậy, một Thiên Đạo tốt như vậy lại có thể bị bọn họ ép tới phát điên, thật sự quá đáng giận!
Vẻ mặt Vương Hạo tức giận nói.
Lâm Mộng Mộng nghi ngờ quan sát Vương Hạo.
- Em nói này anh họ, anh trở nên thương người như vậy từ bao giờ thế?
Vẻ mặt Vương Hạo mất hứng kêu lên:
- Anh thương người sao? Anh là đang tức giận những người kia chơi Thiên Đạo quá thảm, khiến cho anh bây giờ không chơi được nữa.
Khóe mắt của mọi người ở đây khẽ giật, quả nhiên không thể có bất kỳ ảo tưởng nào đối với Vương Hạo, điều này thật sự không hiện thực, cũng không hợp lý!
Thiên Đạo hoảng sợ kêu lên:
- Những gì tôi biết tôi đều đã nói cho các người biết, cái chìa khóa thứ ba ở trong Lục Đạo Luân Hồi, cầu xin các người đừng tổn thương tới tôi!
Chân mày Vương Hạo nhăn lại, lẩm bẩm nói:
- Cái chìa khóa thứ ba lại có thể ở Lục Đạo Luân Hồi, cái này thì phiền phức rồi đây.
Sở Thiên Phách gật đầu nói:
- Đối với Chúa Tể Lục Đạo, tiến vào Lục Đạo Luân Hồi không tính là chuyện gì lớn cả, nhưng nếu như bên trong phát sinh đại chiến, nhất thời không cẩn thận sẽ rơi vào trong Lục Đạo Luân Hồi, như vậy cho dù có là Chúa Tể Lục Đạo cường đại cũng không trở về được.
Vương Hạo quay đầu lại hỏi Nguyệt Ly.
- Cô có biết, trong đám người tới vũ trụ Thiên Pháp có bao nhiêu Chúa Tể Lục Đạo hay không?
- Chờ một chút!
Nguyệt Ly ném lại một câu, bản thân lại giữ vững trạng thái bất động.
Vương Hạo hiếu kỳ quan sát Nguyệt Ly, hắn thật sự không hiểu nổi nha đầu kia làm thế nào để truyền tin tức đi.
Sau một lát, Nguyệt Ly mở miệng nói:
- Tôi nhận được tin tức, đã có hai mươi tám vị Chúa Tể Lục Đạo tiến vào trong Lục Đạo Luân Hồi, trong đó có bảy vị Chúa Tể Lục Đạo của vũ trụ Thiên cấp, đồng thời lối tiến vào Lục Đạo Luân Hồi cũng bị Hạo Thiên phong tỏa, nếu như anh muốn đi cướp giật, hoàn toàn không hiện thực.
Vương Hạo gãi cằm, lẩm bẩm nói:
- Hiện tại muốn tiến vào Lục Đạo Luân Hồi đúng là không hiện thực, nhưng nếu như cho nổ Lục Đạo Luân Hồi, vậy sẽ hiện thực hơn nhiều!
Nguyệt Ly nhíu mày.
- Nếu như cho nổ Lục Đạo Luân Hồi, khiến cho cái chìa khóa thứ ba rơi ở trong vũ trụ, chuyện này sẽ dẫn tới nhiều người cướp giật, anh có nắm chắc mình sẽ cướp được vào tay hay không?
- Tôi mới không lãng phí nhiều thời gian, đi thu thập bốn cái chìa khóa như vậy đâu.
Vương Hạo bĩu môi, tự tin cười nói:
- Chỉ cần có một cái chìa khóa ở trong tay tôi, như vậy tất nhiên sẽ có người đưa chìa khoá khác tới cửa.
Nguyệt Ly sửng sốt, hỏi:
- Vậy anh cho nổ Lục Đạo Luân Hồi làm gì?
Vương Hạo suy nghĩ một hồi, khoát tay nói:
- Lý do tạm thời chưa nghĩ ra, chờ tôi cho nổ Lục Đạo Luân Hồi xong, sẽ trở về suy nghĩ thật kỹ, nhất định cho người đời một đáp án thoả đáng.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, ngay cả lý do hắn còn chưa nghĩ ra, lại đi cho nổ Lục Đạo Luân Hồi, người này cũng không tránh khỏi quá kiêu ngạo đi?
Khóe mắt Nguyệt Ly khẽ giật.
- Anh có vẻ rất tự tin trong chuyện tìm lý do này nhỉ!
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Ưu điểm lớn nhất của tôi chính là tự tin, nếu như bản thân mình còn không tin tưởng được vào mình, vậy cả đời cũng không thể thành công.
Nguyệt Ly lặng lẽ tránh sang một bên, cô thật sự không muốn nói thêm một câu nào với kẻ vô sỉ này nữa.
Sở Thiên Phách không nhịn được hỏi:
- Tiểu tử thối, cậu muốn cho nổ Lục Đạo Luân Hồi, lẽ nào cậu đã lĩnh ngộ Lục Đạo Luân Hồi địa cấp sao?
- Ông già à, bây giờ ông càng lúc càng thông minh, ngay cả chuyện này cũng bị ông nhìn ra được!
Vương Hạo cười lớn một tiếng, sau đó bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm một cái vào bầu trời.
- Ầm ầm ầm…
Lúc này, từng tiếng nổ vang lên, chỉ thấy một vòng sáng màu vàng nhanh chóng bao quanh Thiên Đạo.
Đồng tử của Thiên Đạo đột nhiên lóe sáng, nhanh chóng tránh ra.
Vương Hạo lớn tiếng kêu lên:
- Tam Đại Kim Cương, vây khốn hắn cho tôi.
Tam Đại Kim Cương khẽ gật đầu, trong nháy mắt ba đạo uy áp khủng khiếp ép lên trên người của Thiên Đạo, khiến cho Thiên Đạo không thể động đậy.
- Đúng là Lục Đạo Luân Hồi địa cấp!
Sở Thiên Phách ngây người ra, cảm giác đời này của mình thật sự sống đến trên thân con chó rồi.
- Không cần, những gì tôi biết, tôi đều đã nói cho anh biết, cầu xin anh buông tha cho tôi.
Thiên Đạo hoảng sợ kêu lên.
Vẻ mặt Vương Hạo chính khí nói:
- Vị bằng hữu Thiên Đạo này, tôi biết anh trải qua rất nhiều chuyện, cũng biết nỗi khổ của anh, có thể làm Thiên Đạo, lúc này nếu như bệnh tâm thần sẽ gây nguy hại cho cả vũ trụ, cho nên ta không thể không đưa anh vào trong Lục Đạo Luân Hồi, để tránh cho anh gây hại cho nhân gian.
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó biến thành màu đen, đây rốt cuộc là ai đang gây hại cho nhân gian hẳn? Tên khốn kiếp này không thấy ngượng sao?
Thiên Đạo hoảng sợ kêu lên:
- Tôi không có bệnh tâm thần, tôi chỉ là bị giật mình…
Vương Hạo lạnh giọng ngắt lời nói:
- Bị người hù dọa lại dám bán tin tức của lão tử, anh cho rằng lão tử dễ bắt nạt lắm phải không?
- Không, không, không, những chuyện này đều là hiểu nhầm… Lúc đó tôi thật sự không biết thân phận của anh.
Thiên Đạo khiếp sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.
- Hừ, anh không biết thân phận của tôi, hôm nay tôi cũng không biết anh có bệnh hay không.
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết.
- Tôi nhân danh Chúa Tể Lục Đạo, tuyên án anh kiếp sau làm một con lợn nái vui vẻ.
- Không…
Thiên Đạo phát ra một tiếng kêu to đầy vẻ không cam lòng, sau đó một đường ánh sáng màu vàng hiện lên, người lập tức biến mất.
- Ầm ầm ầm…
Lúc này, từ trong không trung vang lên tiếng nổ kinh thiên, từng vết nứt dữ tợn hiện ra khắp không trung.
Lâm Mộng Mộng cảm thán nói:
- Người anh họ này của tôi quả thực chính là một vua phá hủy, anh ấy đi tới nơi nào lại phá hủy nơi đó. "
Mọi người liên tục gật đầu, biểu thị vô cùng tán thành.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ đánh Thiên Đạo vào Lục Đạo Luân Hồi, khiến cho pháp tắc của vũ trụ Thiên Pháp náo động, thu được 1 trăm triệu điểm vũ trụ.
Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, chuẩn bị kíp nổ Lục Đạo Luân Hồi để kiếm lời một khoản.
Đúng lúc này, một mùi hoa trước đây chưa từng thấy cuốn ra khắp thiên địa, khiến người ta có kích động muốn ăn lấy nó.
- Đây là mùi hoa gì vậy?
Cái mũi nhỏ của Lâm Mộng Mộng ngửi xung quanh, tìm kiếm nơi mùi hoa phát ra.
- Có thiên tài địa bảo, còn là thiên tài địa bảo siêu cấp!
Vẻ mặt Tiểu Bạch vui mừng bất ngờ từ trong túi của Vương Hạo bò đi ra, cái mũi nhỏ ngửi xung quanh…
Chương 840 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]