Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 842: CHƯƠNG 841: RỜI XA VƯƠNG HẠO ĐẠI MA VƯƠNG

“Chẳng lẽ là kỳ quả của vũ trụ sao?”

Hai mắt Vương Hạo chợt sáng lên, rõ ràng hắn cảm thấy vô cùng hứng thú đối với loại bảo bối này.

Tiểu Bạch từ trong túi của Vương Hạo nhảy ra ngoài, sau đó lấy ra kim trúc vung vẩy ở trong không trung.

Chỉ trong giây lát, không trung đột nhiên sụp xuống, một quả có màu tối đen như mực xuất hiện ở trong mắt mọi người.

- Quả nhiên là ở nơi đây!

Tiểu Bạch vui mừng nhảy dựng lên.

Vẻ mặt mọi người kinh ngạc nhìn về phía Tiểu Bạch, vô cùng muốn biết đây là con chó hay là con thỏ, nó là làm sao biết được kỳ quả trốn ở chỗ này?

- Thật sự là kỳ quả của vũ trụ!

Vương Hạo bất ngờ kêu một tiếng, vội vàng hỏi thăm hệ thống xem kỳ quả này có công hiệu gì.

Hệ thống đáp lại:

- Đây là quả ác ma, sau khi ăn vào sẽ biến thân thành ác ma, nắm giữ hàng vạn hàng nghìn hóa thân, nhưng cái giá phải trả lại chính là không có cách nào tiếp xúc với con người, đi qua nơi nào nơi đó sẽ không có một ngọn cỏ.

Vương Hạo sợ hãi kêu lên:

- Tôi ngất, đây là kỳ quả gì vậy? Thuộc tính của nó khó tránh khỏi quá rác rưởi đi?

Hệ thống giải thích:

- Kỳ quả vốn được nuôi dưỡng từ nhiều phương diện, có tốt có xấu, theo anh Ác Ma Quả này rất rác rưởi, nhưng theo vài người, kỳ quả này chính là cứu mạng rơm rạ.

- Vèo…

Hệ thống vừa dứt lời, một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.

Lâm Mộng Mộng vội vàng kêu lên:

- Anh họ, Âu Dương Nguyên Tu muốn đi cướp viên kỳ quả này.

- Còn muốn giãy dụa trước khi hấp hối, thật đúng là si tâm vọng tưởng!

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, lấy ra Kiếm của Chúa Tể. Hắn trở tay chính là một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân.

Âu Dương Nguyên Tu không để ý đến một kiếm này của Vương Hạo, mà cắn chặt răng tiếp tục phóng về phía Ác Ma Quả.

- Vèo…

Một giây tiếp theo, một tia máu tươi hiện lên dưới trạng thái sương mù bắn ra.

Mọi người đều che miệng kinh ngạc kêu lên, chỉ thấy Âu Dương Nguyên Tu bị Vương Hạo trực tiếp chém thành hai đoạn, thân trên và thân dưới chia lìa, nhưng nửa người trên của hắn vẫn không quay đầu lại, phóng về phía Ác Ma Quả.

Âu Dương Nguyên Tu đưa tay chộp một cái, thành công cầm Ác Ma Quả ở trong tay.

- Không tốt!

Sắc mặt của Tam Đại Kim Cương biến đổi, nếu như Âu Dương Nguyên Tu thật sự ăn vào Ác Ma Quả,

Vậy hắn lại nắm giữ hàng vạn hàng nghìn hóa thân, lúc này nếu như hắn tới tìm bọn họ báo thù, bọn họ tuyệt đối sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Sắc mặt của Âu Dương Nguyên Tu dữ tợn, hắn cười ha ha nói:

- Cho dù trở thành ác ma người gặp người sợ, không thể tiếp xúc với những người khác, cũng tốt hơn so với bị Vương Hạo Đại Ma Vương này hành hạ, từ hôm nay trở đi, Âu Dương Nguyên Tu tôi thật sự tự do rồi.

Ánh mắt mọi người ở đây đều tập trung nhìn về phía Vương Hạo, đang ngẫm nghĩ xem khi Vương Hạo nghe được Âu Dương Nguyên Tu nói khẩu hiệu mình thà rằng làm ác ma, cũng muốn rời xa hắn, người này sẽ có biểu tình thế nào.

Vẻ mặt Vương Hạo vô tội nói:

- Tất cả đều nhìn tôi làm gì? Đây là trắng trợn vu oan hãm hại, lẽ nào các người không nhìn ra được sao?

Khóe mắt của mọi người khẽ giật, đây là vu oan hãm hại sao? Đây rõ ràng chính là sự thực.

Đúng lúc này, Tiểu Bạch thở phì phì, từ sau lưng Âu Dương Nguyên Tu hỏi.

- Cướp kỳ quả của thỏ bảo bảo tôi, lại còn dám nói tự do, anh còn chưa ngủ tỉnh sao?

Đồng tử của Âu Dương Nguyên Tu chợt co lại, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy kim trúc trong tay Tiểu Bạch nhanh chóng phóng đại ở trong mắt hắn, sau đó bốp một tiếng nện ở trên đầu của hắn, khiến cho hắn rơi vào trong hôn mê.

Tiểu Bạch nhảy đến trên thân Âu Dương Nguyên Tu, thở phì phò nói:

- Dám cướp đồ của thỏ bảo bảo tôi, ngày hôm nay nếu như anh không bồi thường, cẩn thận thỏ bảo bảo tôi sử dụng kim trúc đập cho anh đp nở hoa.

- Ôi!

Mọi người ở đây thở dài, thay Âu Dương Nguyên Tu mặc niệm ba phút.

Hắn vốn chỉ cách tự do chỉ có một bước xa, nhưng hết lần này tới lần khác lại nói nhảm nhiều như vậy, cuối cùng bị Tiểu Bạch thành công nghịch chuyển.

Thật đúng là người đáng thương nhất định sẽ có chỗ đáng trách!

Vương Hạo quay đầu lại hỏi:

- Các người ai thích Ác Ma Quả này, sau khi ăn vào, đi qua nơi nào nơi đó sẽ không có một ngọn cỏ, nhưng có thể có thể nắm giữ hàng vạn hàng nghìn hóa thân, là tồn tại giết không chết, cho dù pháp tắc vũ trụ cũng giết không được.

Mọi người ở đây liên tục lắc đầu, cho dù có hàng vạn hàng nghìn hóa thân thật sự sức hấp dẫn rất lớn, nhưng loại cô độc tịch mịch này ai có thể thích được?

Hệ thống mở miệng nói:

- Nếu như kí chủ có thể tìm tới Quang Minh Quả, như vậy lại có thể tinh lọc khuyết điểm của Ác Ma Quả, từ đó thật sự có hàng vạn hàng nghìn hóa thân.

Vương Hạo cau mày nói:

- Trong hệ thống có bán Quang Minh Quả hay không?

Hệ thống đáp lại:

- Trong hệ thống có bán, chỉ có điều Ác Ma Quả và Quang Minh Quả bán cùng với nhau, không có bán riêng!

- Mẹ nó, đúng là gian thương!

Vương Hạo tức giận chửi ầm lên.

Hệ thống lãnh khốc nói:

- Bản hệ thống phụ vụ cho kí chủ về đủ các phương diện, làm sao có khả năng bán một mình Ác Ma Quả loại rác rưởi đập nát chiêu bài này được?

Vương Hạo nghẹn lời, hắn lại không có cách nào phản bác được lý do này.

- Thôi đi, cái này sau này hãy nói, hiện tại tôi cần phải kiếm lời một khoản đã.

Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, quyết định cho nổ Lục Đạo Luân Hồi.

Đúng lúc này, một âm thanh vô thượng vang lên.

- Vẫn mong vị tiểu huynh đệ này hạ thủ lưu tình, nếu như vũ trụ Thiên Pháp bị phá hỏng quá lợi hại, như vậy ý chí của Sát Thần sẽ thức tỉnh, đến lúc đó anh sẽ bị thủ tiêu tư cách tranh đoạt bảo tàng Sát Thần.

Vương Hạo cau mày nói:

- Anh là ai?

Hắn vừa nói dứt lời, một nam tử trung niên mặc áo đen xuất hiện.

- Tôi là người đứng đầu vũ trụ vũ trụ Thiên Pháp, cũng từng là người hầu của Sát Thần trước kia, anh có thể gọi tôi là Ảnh Sát.

Vương Hạo quan sát Ảnh Sát, lạnh lùng nói:

- Tại sao tôi phải tin tưởng anh?

Ảnh Sát lại cười nói:

- Có tin hay không là tùy anh!

Sở Thiên Phách nhỏ giọng khuyên nhủ:

- Tiểu tử thối, không thể bởi vì cái nhỏ mà mất cái lớn được, bảo tàng Sát Thần là quan trọng nhất.

Vương Hạo suy nghĩ một lát.

- Tốt lắm, hôm nay tôi lại cho anh một chút mặt mũi, chờ ta tìm được bảo tàng Sát Thần, nhất định sẽ đặc biệt trở về cho nổ Lục Đạo Luân Hồi.

Khóe miệng của Ảnh Sát khẽ giật, không ngờ mỗi ngày lại để loại chuyện nhỏ như vậy ở trong lòng, lòng dạ của tiểu tử này khó tránh khỏi quá nhỏ đi?

Bất Tử Hiên Thiếu hỏi:

- Nếu anh là người hầu của Sát Thần, vậy anh khẳng định biết một ít bí mật liên quan tới bảo tàng Sát Thần?

- Tôi thật sự biết không nhiều về chuyện có liên quan tới bảo tàng Sát Thần,.

Ảnh Sát lắc đầu nói:

- Tuy nhiên tôi có thể nói cho các người biết một việc, Sát Thần hẳn không có chết.

- Không có khả năng!

Tam Đại Kim Cương sợ hãi kêu lên:

- Năm đó Sát Thần ngã xuống, rất nhiều người đều tận mắt nhìn thấy, hắn không có khả năng không chết được.

Nguyệt Ly khẽ nhíu mày nói:

- Anh nói chắc hẳn? Lẽ nào đây là điều anh đoán ra được sao?

Ảnh Sát khẽ gật đầu, hồi ức nói:

- Sát Thần đã từng nói, sở dĩ hắn giết chóc khắp nơi là bởi vì chủ nhân của hắn không thích những vũ trụ này.

- Chủ nhân!

Tất cả mọi người ở đó hoảng hốt la lên, cảm giác đầu óc có phần không đủ dùng.

Đây rốt cuộc là tồn tại như thế nào mới có khả năng được Sát Thần gọi là chủ nhân? Nếu quả thật có loại chủ nhân này, vậy Sát Thần thật sự sẽ ngã xuống sao?

Nguyệt Ly trợn tròn mắt, một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán rơi xuống mặt.

- Cô làm sao vậy?

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi.

- Tôi đột nhiên nhớ tới một lời đồn đại!

Giọng nói của Nguyệt Ly run rẩy:

- Có lời đồn đại nói vũ trụ Đa Nguyên là do thần sáng thế sáng tạo ra, thật ra hắn rất bất mãn về một vài vũ trụ, cho nên cứ cách một khoảng thời gian, hắn sẽ phái thủ hạ tới dọn dẹp một chút…

Chương 841 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!