Vương Hạo tò mò hỏi:
- Vũ trụ không phải đã tốt rồi sao? Có cái gì không hài lòng nữa?
- Chuyện này tôi cũng không biết!
Nguyệt Ly lắc đầu.
Vương Hạo hỏi hệ thống:
- Anh từng nghe nói đến Thần sáng thế chưa?
Hệ thống trả lời:
- Từng nghe nói đến, hắn là một kẻ đê tiện!
Vẻ mặt Vương Hạo kinh ngạc, Thần sáng thế không phải là người cao cao tại thượng, uy vũ không tầm thường sao? Nhưng tại sao hệ thống lại nói hắn là một kẻ đê tiện?
Vương Hạo tiếp tục hỏi:
- Nói vậy là có ý gì?
Hệ thống lộ vẻ ghét bỏ nói:
- Người này ngày ngày nhớ vợ con đến mức nóng đầu, thích tán gái thích thể hiện, vì không có thời gian, liền sáng tạo ra một ít hình thức vũ trụ ban đầu có vấn đề về chất lượng, đương nhiên giai đoạn trước không nhìn ra, nhưng theo sự tiến hóa của vũ trụ, vấn đề này lại xuất hiện, vậy nên hắn chỉ có thể phái thủ hạ sớm hủy diệt những vũ trụ kia.
- Chất lượng có vấn đề?
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Sẽ xảy ra vấn đề gì chứ?
Hệ thống không nhịn được nói:
- Thực lực anh kém như vậy có nói anh biết cũng vô ích, anh cứ thành thật đi nâng cao tu vi tiếp đi!
- Không nói thì thôi, quỷ hẹp hòi!
Vương Hạo bĩu môi, sau đó ánh mắt rơi vào người Âu Dương Nguyên Tu.
Đôi lông mày lá liễu của Nguyệt Ly hơi nhíu lại, nói:
- Anh cứ dẫn theo Âu Dương Nguyên Tu như vậy, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện lớn.
Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, nói:
- Yên tâm, tu vi của hắn mới là cảnh giới Thiên Vị, vừa lúc thích hợp làm một chút tám quang vinh tám xấu hổ, chuyện này cũng giúp hắn tìm hiểu về chân thiện mỹ của thế giới này.
- Tám quang vinh tám xấu hổ? Đây là chuyện gì?
Mọi người ở đây đều lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, rõ ràng bọn họ chưa từng nghe qua thứ này.
Tiểu Bạch không nhịn được rùng mình, bỗng có loại kích động không rõ đối với loại quyển ác ma thăng cấp này.
- Cứu mạng…
Âu Dương Nguyên Tu hoảng sợ kêu cứu, cho dù hắn không biết cái gì là tám quang vinh tám xấu hổ, nhưng với thủ đoạn của Vương Hạo, còn có nụ cười xấu xa này, chuyện này chỉ nghĩ thôi cũng biết chắc chắn sẽ rất khủng khiếp.
…
Vũ trụ Thiên Pháp.
Trên một tinh cầu không biết tên.
Ở đây tập trung rất nhiều cao thủ, bọn họ đều là cao thủ của các vũ trụ lớn tới đây để tìm kiếm bảo tàng Sát Thần.
Bất kể là Chí Tôn Thiên cấp, người đứng đầu vũ trụ, Chúa Tể Lục Đạo… Tùy ý đều có thể thấy được.
Chính là Ngô Huy mời đám người cao thủ này tới, hắn ;sg người địa phương muốn hợp tác với Vương Hạo.
Ngô Huy hít một hơi thật sâu, nói:
- Xin chào mọi người, tôi tên là Ngô Huy, sở dĩ hôm nay mời mọi người tới đây, chính là muốn nói cho mọi người biết chuyện Hạo Thiên đã tìm được tung tích của bảo tàng Sát Thần ở đâu, nếu chúng ta không mau chóng hành động thì bảo tàng Sát Thần sẽ không còn phần cho chúng ta.
Hắn vừa nói dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều bàn luận sôi nổi.
- Cậu nhóc, cậu xác định chuyện này là sự thật sao?
- Người này cũng chính là Chí Tôn Địa cấp, cho hắn lá gan lớn hơn nữa hắn cũng không dám vu oan hãm hại cho Hạo Thiên.
- Tôi đã nói tại sao tên nhóc Hạo Thiên kia lại chạy loạn khắp nơi, hóa ra là dự định ăn mảnh.
- Người của tôi nhìn thấy Hạo Thiên dẫn theo một đám người đi tới Lục Đạo Luân Hồi, lẽ nào bảo tàng Sát Thần ở trong Lục Đạo Luân Hồi sao?
- Lục Đạo Luân Hồi rất bí mật, là vùng đất của bảo tàng.
- Thế lực của Hạo Thiên quá lớn, chúng ta không phải là đối thủ của họ!
- Đương nhiên nếu đánh tay đôi, chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ, nhưng nếu chúng ta liên hợp lại, vậy cũng không cần sợ hắn.
- Liên hợp lại cũng vô dụng, đừng quên, phía sau Hạo Thiên là đại liên minh hủy diệt vũ trụ, chúng ta không đắc tội nổi đâu.
- Chuyện này…
- …
Giờ phút này, tất cả mọi người ở đó lập tức yên lặng, bảo tàng này tuy tốt, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng thụ được!
Ngô Huy lớn tiếng nói:
- Thật ra mọi người không cần sợ Hạo Thiên, lần này cha ruột Hạo Thiên cũng tới, hắn cũng là thiên thể Vũ Trụ, hắn còn nắm giữ bàn tay của thượng đế.
- Cái gì?
Tất cả mọi người ở đó đều kinh ngạc kêu lên, bọn họ cảm giác lỗ tai của mình có vấn đề.
Có thể sinh ra một Hạo Thiên đã là kỳ tích muôn đời, bây giờ còn thêm một người nữa tới, chuyện này thực sự không phải đang nói đùa chứ?
Ngô Huy vội vàng nói:
- Đây là sự thật, chính cha của Hạo Thiên nói cho tôi biết, hắn bị Hạo Thiên hãm hại, cuối cùng đại nạn không chết, nhưng tu vi vẫn cần phải tu luyện lại, đồng thời chính mắt tôi cũng thấy hắn dùng tu vi Vũ Thần đi lại trong vũ trụ Đa Nguyên, hắn còn sử dụng được năng lực bàn tay của thượng đế, nếu các anh vẫn không tin, tôi có thể thề độc, nếu lời tôi nói có nửa câu dối trá, chắc chắn tôi sẽ bị người con gái xấu nhất vũ trụ Đa Nguyên hành hạ đến chết.
- Xì xào…
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều xôn xao bàn tán.
- Mẹ nó, ngay cả lời thề độc thế này mà tên nhóc đó cũng dám nói, xem bộ dáng chắc là thật!
- Thật sự khó có thể tin nổi, loại thiên tài như Hạo Thiên này chắc trên đời cũng chỉ có một.
- Tên nhóc Hạo Thiên này đúng là đại nghịch bất đạo, ngay cả cha ruột của mình mà hắn cũng dám giết.
- Chuyện cha con giết nhau này, chúng ta cứ ngồi xem làm ngư ông đắc lợi, quá tuyệt!
- Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta mau đi tới Lục Đạo Luân Hồi tìm Hạo Thiên thôi!
- Nhớ kỹ, chúng ta có thể không động thủ thì không cần động thủ, thật sự không thể trêu chọc tới Hạo Thiên.
- Chỉ cần hắn phân cho chúng ta một phần bảo tàng, ai thèm động thủ với hắn!
- Mọi người cùng đi tới đó, tạo thêm áp lực cho Hạo Thiên…
- …
Khóe miệng Ngô Huy cong lên lộ ra một nụ cười, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ Vương Hạo căn dặn, cũng không biết Vương Hạo sẽ thưởng cho hắn cái gì.
…
Vũ trụ Thiên Pháp.
Lục Đạo Luân Hồi.
Mười tám con rồng lớn màu đen giương nanh múa vuốt bay giữa không trung, bọn họ còn kéo theo một tòa nhà cao bảy tám tầng phía sau.
Ở trên tòa nhà cao tầng không chỉ có các loại mỹ nữ qua lại mà còn có rất nhiều hộ vệ lộ ra vẻ mặt nghiêm túc bảo vệ.
Tòa nhà được mười tám con rồng đen kéo đi này chính là phương tiện đi lại của thiên tài đứng đầu đại liên minh hủy diệt vũ trụ, Hạo Thiên.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, không trung đột nhiên xuất hiện rất nhiều vết nứt.
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
Một tiếng nói thản nhiên truyền đến bên trong tòa nhà cao tầng tới.
Một gã hộ vệ bước ngay lên phía trước, trả lời:
- Báo cáo Hạo Thiên thiếu gia, chắc là Thiên Đạo của vũ trụ Thiên Pháp bị giết chết, cho nên pháp tắc mới xuất hiện sự rung chuyển.
Hạo Thiên lạnh lùng nói:
- Bản thiếu còn chưa bắt đầu hủy diệt, lại có người dám động thủ trước, đây rõ ràng là không để bản thiếu ở trong mắt!
Hộ vệ hỏi:
- Thiếu gia có cần phái thủ hạ đi giết người này không?
Hạo Thiên chậm rì rì nói:
- Không vội, cứ tìm ra ba cái chìa khóa xong rồi nói tiếp.
Đúng lúc này, một gã hộ vệ nhanh chóng vọt tới:
- Hạo Thiên thiếu gia, chuyện lớn rồi, không tốt!
Hạo Thiên cất tiếng răn dạy:
- Hoảng hoảng hốt hốt như vậy, còn ra thể thống gì nữa!
Hộ vệ vội vàng quỳ gối bên ngoài tòa nhà:
- Hạo Thiên thiếu gia, thật sự xảy ra chuyện lớn rồi, hiện tại bên ngoài đang truyền ra tin tức liên quan tới việc thiếu gia nhận được bảo tàng Sát Thần, cao thủ của các vũ trụ lớn đã liên kết thành liên minh, chuẩn bị tới tìm thiếu gia đòi công đạo.
Hạo Thiên lạnh lùng nói:
- Tới thì tới, thật sự tưởng rằng bản thiếu gia sợ bọn họ sao?
Hộ vệ vội vàng nói:
- Thiếu gia Hạo Thiên, tiểu nhân đã điều tra qua, nguyên nhân gây ra chuyện này chính là từ một người địa phương tên là Ngô Huy, hắn nói bảo tàng Sát Thần bị thiếu gia Hạo Thiên tìm được, chỉ có đồng tâm hiệp lực mới có khả năng chia một chén súp.
- Ngô Huy? Người địa phương?
Hạo Thiên tức giận sốt ruột, cười:
- Người này ăn gan báo sao? Lại dám nhổ râu cọp của bản thiếu.
Hộ vệ muốn nói lại thôi, nói:
- Thiếu gia Hạo Thiên, Ngô Huy này còn nói có một người tự xưng là cha ruột của thiếu gia xuất hiện, người này cũng nắm giữ thiên thể Vũ Trụ và bàn tay của thượng đế, lần này hắn đến chính là để giáo huấn đứa con bất hiếu là thiếu gia.
Hắn vừa dứt lời, một tiếng gầm thét giận dữ vang lên:
- Làm càn, dám chiếm tiện nghi của bản thiếu, bản thiếu nhất định phải đánh hắn thành tôn tử…
Chương 842 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]