Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 844: CHƯƠNG 843: NGƯỜI KHÔNG VÌ MÌNH, TRỜI TRU ĐẤT DIỆT

Vũ trụ Thiên Pháp.

Không gian Thiên Mệnh.

Vẻ mặt Âu Dương Nguyên Tu cuồng nhiệt nhìn Vương Hạo, hoàn toàn khác biệt với trạng thái muốn sống muốn chết lúc trước.

Bất Tử Hiên hoảng sợ kêu lên:

- Em nói này anh Vương, anh đang dùng thủ đoạn gì vậy?

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Đây là tám quang vinh tám xấu hổ, có thể kích phát chân thiện mỹ trong lòng người.

Chân cái đầu anh!

Thiện em gái anh!

Đây rõ ràng là bị tẩy não, làm gì có chỗ nào kích phát được chân thiện mỹ chứ?

Mọi người ở đây đều không biến sắc lui về phía sau một bước, duy trì một khoảng cách an toàn với Đại Ma Vương Vương Hạo này.

Nguyệt Ly khẽ nói:

- Tôi vừa nhận được tin tức, Hạo Thiên đang đối mặt với cáccao thủ của vũ trụ ở bên trong Lục Đạo Luân Hồi.

Vẻ mặt Vương Hạo bất ngờ:

- Nhanh như vậy đã đối mặt rồi sao?

Nguyệt Ly khẽ gật đầu:

- Anh bảo Ngô Huy kia đi phát tán tin tức như vậy, khiến cho các cao thủ của vũ trụ cùng nhau đi tìm Hạo Thiên nói chuyện, Hạo Thiên là người cao ngạo, lại trực tiếp thừa nhận bảo tàng Sát Thần đã bị hắn tìm được, chắc chắn cao thủ của các vũ trụ lớn cũng sẽ không để hắn yên, hiện tại hai bên đều đang giương cung bạt kiếm vô cùng căng thẳng có xu thế sẽ xảy ra đại chiến.

Vương Hạo kích động kêu lên:

- Mộng Mộng, Tiểu Bạch, Hiên Thiếu, mọi người mau chóng đi mua một ít bỏng, đồ uống, quả hạch… Chúng ta mau đi xem náo nhiệt.

- Xem náo nhiệt!

Ánh mắt Tiểu Bạch liền sáng ngời, hưng phấn nhảy lên vai Vương Hạo, ngồi đợi trò hay mở màn.

Vẻ mặt của tất cả mọi người ở đó đều biến thành màu đen, một người một thỏ này quả nhiên thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

- Hi vọng trải qua cơn sóng gió cuối cùng này, vũ trụ Thiên Pháp còn có thể may mắn tiếp tục tồn tại.

Ảnh Sát thở dài, xoay người rời đi.

Vương Hạo kêu lên:

- Tôi nói này Ảnh Sát, anh không định đi xem trò vui cùng chúng tôi sao?

Ảnh Sát cũng không quay đầu lại, khoát tay áo, nói:

- Không đi, hiện tại tôi muốn trốn những người này còn không kịp, sao có thể tự chui đầu vào lưới!

Vương Hạo chợt nói:

- Tôi hiểu, vì bảo vệ bản thân, anh lại đẩy Thiên Đạo ra làm người chết thay.

Ảnh Sát lập tức biến mất, âm thanh của hắn truyền đến:

- Người không vì mình, trời tru đất diệt, nhóc thối, tôi chỉ hy vọng cậu hạ thủ lưu tình, không nên làm đến mức ngay cả nơi tôi che gió che mưa cũng bị biến mất.

Vương Hạo cười nói:

- Yêu cầu của anh cũng thấp thật đấy!

Giọng nói Ảnh Sát tràn đầy sự bất đắc dĩ truyền đến:

- Nhiều cao thủ cùng nhau xâm nhập như vậy, không yêu cầu thấp không được! Hi vọng tôi còn có cơ hội làm lại từ đầu.

Không hiểu sao trong lòng tất cả mọi người ở đó lại cảm thấy chua xót, ngay cả vũ trụ Địa cấp cũng không có lực phản kháng, vậy số phận của vũ trụ Huyền Cấp bọn họ trong tương lai sẽ là bộ dạng thế nào?

Vương Hạo không tim không phổi nói:

- Tất cả đều mang biểu tình gì vậy? Chúng ta mau đi xem cuộc vui thôi!

Tất cả mọi người ở đó nhìn thái độ thờ ơ của Vương Hạo, không hiểu sao tâm trạng lại cảm thấy thoải mái hơn, có lẽ bọn họ phải học tập Vương Hạo một chút, luôn luôn tự tin như vậy, vĩnh viễn không đa sầu đa cảm bởi vì bất kỳ chuyện gì.

Chỉ trong giây lát, mọi người tay trong tay, Vương Hạo khởi động tinh đồ vũ trụ lập tức biến mất.

Lối vào của Lục Đạo Luân Hồi.

Đoàn người Vương Hạo xuất hiện ở trong góc khuất.

Mọi người nín thở, nhìn về hai đám người đang giằng co phía trước, có cảm giác như đang xem gió thổi mưa giông trước cơn bão.

Ánh mắt Vương Hạo tập trung vào tòa nhà đang được mười tám con rồng đen kéo đi, cảm giác tạo hình này cực kì phù hợp với hắn.

Hai mắt Tiểu Bạch phát sáng, chảy nước bọt, nói:

- Vương Hạo, thỏ bảo bảo tôi đã từng nằm mơ tới cái phòng như thế này.

- Còn có loại chuyện như vậy?

Vẻ mặt Vương Hạo tức giận nói:

- Vậy nó chính là hàng nhái rồi? Lão tử đời này căm hận nhất là hàng nhái, nhìn thấy là phải trừng phạt nghiêm khắc.

Tiểu Bạch hài lòng cắn miệng cà rốt, trong lòng đã ảo tưởng ra hình ảnh cuộc sống sinh hoạt của bản thân khi đi vào trong lầu các.

Đám người Lâm Mộng Mộng trợn mắt, đồ giả đúng là nên bị thiêu hủy, nhưng một người một thỏ này cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì.

Đúng lúc này, có người hét lớn:

- Hạo Thiên, cậu mau lăn ra đây, một mình cậu nuốt không nổi bảo tàng Sát Thần đâu.

- Vù vù…

Người đó vừa dứt lời, trong không trung đột nhiên nổi lên một trận gió cực lớn, thổi bay một cánh cửa lớn trên tòa nhà.

Bỗng nhiên, một nam tử áo đen mặt lạnh đi ra, ánh mắt sắc bén ẩn dưới đôi mày kiếm, khiến người khác chỉ nhìn một chút cũng có loại cảm giác sợ hãi, giống như bị Độc Xà để mắt tới vậy.

Nhìn thấy nam tử áo đen, đám người phe đối diện bên dưới lập tức bạo động.

- Là Hạo Thiên, là thiên tài số một của đại liên minh hủy diệt vũ trụ!

- Quả nhiên là sát khí ép người, tương lai tuyệt đối là thế hệ ma đầu.

- Tôi nghe nói, Hạo Thiên đã hủy diệt rất nhiều vũ trụ, ra tay ngoan độc, khiến rất nhiều ma đầu cảm thấy mặc cảm.

- Mọi người không phải sợ, cao thủ bên phía Hạo Thiên bên không nhiều bằng chúng ta.

- Hạo Thiên, hôm nay chúng tôi tới đây không có ý gì khác, chỉ cần cậu chia cho chúng tôi một phần của bảo tàng Sát Thần, chúng tôi tuyệt đối sẽ không ra tay.

- Đúng vậy, chuyện của cậu với ba cậu, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào!

- …

Hạo Thiên đột nhiên giận dữ hét lên:

- Tất cả đều câm mồm cho bản thiếu, tên Ngô Huy kia ở đâu? Bản thiếu phải băm vằm hắn ra thành vạn đoạn…

Ngô Huy sợ đến mức mồ hôi lạnh tuôn ra, giọng điệu cấp bách kêu lên:

- Đại thiếu gia Hạo Thiên, chuyện này không liên quan đến tôi, là cha anh muốn tôi chuyển lời tới anh…

- Ầm ầm ầm…

Hắn còn chưa nói dứt lời, từ trong cơ thể của Hạo Thiên lập tức bạo phát ra một khí tức khủng khiếp, không trung liên tục vang lên những tiếng nổ, từng đợt chấn động không ngừng lan tràn.

- Xì xào…

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó đều bắt đầu bàn tán xôn xao.

- Thật khủng khiếp, đây là thiên thể Vũ Trụ sao?

- Cho dù là tu vi mới là cảnh giới Thiên Vị cấp hai, nhưng năng lực trong cơ thể còn mạnh hơn cả Chí Tôn Địa cấp.

- Không trách được thiên thể Vũ Trụ lại được cho là thể chất vượt qua chín đại thánh thể, đây tuyệt đối không phải không có đạo lý.

- Nếu sử dụng phối hợp với truyền thừa, chắc chắn Hạo Thiên này có thể đánh một trận với Chí Tôn Thiên cấp.

- Đừng quên, hắn còn có bàn tay của thượng đế, nhiều năm như vậy cướp đoạt được rất nhiều thể chất đặc biệt, hắn sử dụng tất cả lợi thế đó chắc chắn sẽ rất khủng khiếp.

- Không hổ danh là yêu nghiệt số một của vũ trụ Đa Nguyên, thật sự quá kinh khủng.

- Hi vọng việc chúng ta tạo áp lực có tác dụng, nếu không đây sẽ lại là một chuyến tay không.

- …

Ngô Huy sợ hãi vội vàng che miệng lại, trong lòng không ngừng cầu khẩn Vương Hạo mau chóng xuất hiện, hắn cũng không có dũng khí đón nhận lửa giận của Hạo Thiên.

Hạo Thiên tức giận ra mặt, nói:

- Cái tên khốn kiếp tự xưng là cha ruột của tôi ở đâu? Mau đi ra đây cho bản thiếu, hôm nay, bản thiếu nhất định phải đánh hắn thành bùn nhão…

Hắn còn chưa nói dứt lời, một tiếng hát đã truyền vào tai tất cả mọi người ở đó:

- Con trai ơi con trai, cha là cha con đây, con ngồi xuống đây, hai cha con mình nói chuyện với nhau… Con trai à cha là cha ruột của con, cha nói gì làm gì cũng đều bởi vì muốn tốt cho con thôi, con yên tâm cha sẽ không nói với con đạo lý lớn lao gì, nhưng nghe xong con cần phải dùng tâm để cảm nhận…

Hạo Thiên quay đầu nhìn, vẻ mặt lập tức đen như đít nồi, chỉ thấy Vương Hạo khiêng loa lớn, tay cầm microphone, tự mình say mê ca hát.

Tất cả mọi người ở đó đều trợn mắt há mồm nhìn Vương Hạo, bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng có người lại dám khiêu khích Hạo Thiên như vậy.

Đám người Nguyệt Ly hoàn toàn phát điên, bọn họ cảm giác bản thân sắp bị Vương Hạo chọc giận đến phát điên.

Tên khốn kiếp này mỗi ngày không làm ra chút động tĩnh thì trong lòng hắn sẽ cảm thấy khó chịu đúng không…

Chương 843 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!