Cửa vào sáu đạo luân hồi.
Đám người Hạo Thiên bị bao vây đến nước cũng không thể lọt qua, không ngừng đón tiếp các loại công kích, sau cùng đành phải bị ép tiến hành phòng ngự.
Sắc mặt của Hạo Thiên âm trầm, nghiến răng nói:
- Vương Hạo đáng chết, chờ quân Hắc Giáp của bản thiếu gia đến đây, nhất định khiến mày muốn sống không được, muốn chết không xong.
- Ầm ầm ầm…
Vừa dứt lời, một âm thanh kinh thiên vang lên.
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn hư không bị nổ ra một cái động lớn, một đám binh sĩ khoác trên mình áo giáp đen từ trong đó nhanh chóng xông ra.
Nhìn sơ một cái chí ít cũng có hơn ba triệu, tu vi đều là chí tôn, còn là tu vi chí tôn Địa cấp.
- Là quân Hắc Giáp của Hạo Thiên!
Sắc mặt của các cao thủ vũ trụ lớn đều trở nên nghiêm trọng, từng khí tức khủng khiếp trong nháy mắt từ trong cơ thể phóng thích ra ngoài, hiển nhiên dự định toàn lực chiến đấu một trận.
Tiểu Bạch ngừng ăn cà rốt, ngơ ngác nói:
- Mẹ thỏ của tôi ơi! Đây cũng quá khủng khiếp rồi?
Sắc mặt của Vương Hạo hơi nghiêm trọng, phát hiện mình đã xem thường đệ nhất thiên tài vũ trụ này rồi.
Hạo Thiên ha ha cười lớn nói:
- Quân Hắc Giáp nghe lệnh, giết cho bản thiếu gia!
- Gào!
Quân Hắc Giáp rống lớn một tiếng, nhanh như bay xông tới các cao thủ vũ trụ lớn.
- Ầm ầm ầm…
Một giây sau, âm thanh cuồng bạo vang lên, lửa sáng không ngừng lan ra, hư không theo tiếng nổ không ngừng lún xuống.
Đám người Vương Hạo nhanh chóng lui ra sau, cách xa chiến trường hỗn loạn.
Nguyệt Ly đi đến bên cạnh Vương Hạo, khẽ nói:
- Sở dĩ vũ trụ Đa Nguyên có ba bá chủ lớn, bởi vì trong tay bọn họ đều có một quân đoàn khủng khiếp, mà Hạo Thiên vì muốn trở thành bá chủ thứ tư, từ rất sớm đã bắt đầu thiết lập quân đoàn Hắc Giáp thuộc về chính mình, nếu anh muốn uy chấn vũ trụ Đa Nguyên, cũng cần phải thiết lập một quân đoàn như vậy.
- Muốn thiết lập quân đoàn cấp bậc như vậy, phải tốn rất nhiều tiền đấy!
Vương Hạo lộ ra vẻ mặt đau khổ.
Lâm Mộng Mộng làu bàu nói:
- Anh họ đúng thật là con gà trống sắt, không đúng, là trứng sắt, ngay cả cọng lông cũng không nhổ ra được.
Vương Hạo giơ tay gõ đầu của Lâm Mộng Mộng, tức giận nói:
- Con bé này sao có thể nói xằng nói bậy chứ? Anh họ của em là loại người nhỏ mọn thế sao? Nếu là người nhỏ mọn, vậy năm triệu soái quân của anh dùng để trang trí hay sao?
Lâm Mộng Mộng đau đến rơi nước mắt, khóc nói:
- Đau! Năm triệu soái quân của anh chẳng phải để trang trí hay sao? Nếu không phải bản tiểu thư tìm được bảo tàng của Tiểu Bạch…
Nói chưa dứt lời, Lâm Mộng Mộng đột nhiên phản ứng lại, vội vàng che lại miệng của mình không dám nói tiếp.
Tiểu Bạch cắn một miếng cà rốt, cứ như thế lẳng lặng nhìn Lâm Mộng Mộng, cũng không biết đang nghĩ cái gì.
Trong lòng Lâm Mộng Mộng vô cùng hối hận, sao lại nhắc đến chuyện này ở trước mặt con thỏ, chẳng phải thành tâm dẫn thỏ vào nhà hay sao?
Nguyệt Ly sửng sốt một lát, hiếu kỳ hỏi:
- Anh có năm triệu đại quân?
Vương Hạo giương mày.
- Sao nào? Có phải yêu bản thiếu gia rồi không?
Nguyệt Ly lắc lắc đầu, sau đó nghiêm túc nói:
- Không có yêu anh! Chỉ có điều, tôi hy vọng mượn đại quân của anh để sử dụng, cam đoan rất nhanh trả lại cho anh.
Vương Hạo lộ sắc mặt chê bai nói:
- Tuy rằng bản thiếu gia yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, nhưng cũng sẽ không ngốc đến cho nữ nhân không yêu mình mượn binh.
Nguyệt Ly nghiêm túc nói:
- Chuyện này không chỉ liên quan đến tính mạng của tôi, còn liên quan đến tính mạng của anh, thậm chí còn liên quan đến nữ nhân của anh, tính mạng của Triệu Y Linh.
Vương Hạo lập tức lộ sắc mặt lạnh xuống.
- Cô muốn nói gì?
Nguyệt Ly hít sâu một hơi nói:
- Người đời đều biết truyền thuyết liên quan đến chín thánh thể lớn, nhưng rất ít người biết được, nếu hấp thụ năng lượng trong chín thánh thể lớn thì có thể đột phá cực hạn, đạt đến một cảnh giới khó tưởng tượng được.
Vương Hạo nhíu mày nói:
- Ý của cô là có người đang thu thập chín thánh thể lớn?
Nguyệt Ly lộ sắc mặt nghiêm trọng nói:
- Không sai, đây là một tổ chức vô cùng cổ xưa, tên của bọn họ gọi là Tứ Thánh Hội, bọn họ ở trạng thái ẩn thế, nếu ra đời, địa vị của ba bá chủ lớn rất có khả năng không giữ được.
Đám người Lâm Mộng Mộng kinh ngạc, cảm thấy nước của vũ trụ Đa Nguyên này sâu thật, không ngừng xuất hiện các loại cao thủ, không ai biết ai sẽ là kẻ mạnh nhất.
Vương Hạo quan sát Nguyệt Ly một cái, mở miệng nói:
- Nếu không đoán sai, sau lưng cô có lẽ cũng có một tổ chức cổ xưa, và còn là một tổ chức giỏi thu thập tình báo?
Nguyệt Ly gật đầu thừa nhận nói:
- Anh nói không sai, sau lưng tôi thật sự có một tổ chức cổ xưa, tên là Quán Tinh Hội, giỏi thu thập tình báo, nhưng thực lực vô cùng tệ, lần này tôi mượn binh của anh chính là đi đánh một chi nhánh của Tứ Thánh Hội, hy vọng cứu ra một người bạn đồng hành.
- Bạn đồng hành?
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi.
Nguyệt Ly gật đầu nói:
- Người này là thánh thể ám linh trong chín thánh thể lớn, giỏi ám sát, vô cùng khủng khiếp.
Vương Hạo gãi cằm, cảm thấy có chút xấu hổ.
Chỉ với đội soái quân toàn là tu vi Thiên Vị cảnh, ngay cả vũ trụ Bàn Cổ cũng chưa ra khỏi, làm sao khai chiến với Tứ Thánh Hội gì đó?
Vẻ mặt của Nguyệt Ly nghiêm trọng nói:
- Vương Hạo, anh sao thế? Không phải chiến lực đội quân của anh không ổn chứ?
Vương Hạo tức hồng hộc nói:
- Sao có chuyện đó được! Tôi nói cho cô biết, cô có thể sỉ nhục tôi, nhưng không thể sỉ nhục quân thiếu soái tôi bỏ công sức thiết lập ra, tuy rằng họ chỉ là tu vi Thiên Vị cảnh, nhưng lực chiến đấu cũng hiển hách như tôi, cho dù không chiến thắng được Chí Tôn Thiên cấp, nhưng trừng trị chí tôn Địa cấp thì không có vấn đề gì cả.
Đám người bất tử hiên thiếu gia quay đầu nhìn chỗ khác, thật sự không muốn quen biết đại vương thổi phồng này.
Lâm Mộng Mộng làu bàu nói:
- Cái gì mà dốc sức thiết lập, nếu không phải bản tiểu thư, quân thiếu soái này còn không đạt được Thiên Vị cảnh…
- Bốp…
Chưa nói dứt lời, Vương Hạo gõ một quyền lên đầu của Lâm Mộng Mộng.
- Đau!
Lâm Mộng Mộng ôm đầu, đau đến chảy nước mắt.
Tiểu Bạch ăn một miếng cà rốt, tâm trạng lập tức thoải mái.
- Thiên Vị cảnh?
Khóe mắt của Nguyệt Ly hơi run run, cảm giác mình bị kỳ vọng rồi.
Vương Hạo tức hổn hển nói:
- Tôi nói Nguyệt Ly này, vẻ mặt của cô là thế nào? Chẳng lẽ cô cho rằng loại chính nhân quân tử như tôi sẽ gạt cô sao? Cô tự nói đi, tôi có gạt qua cô chưa?
- Chuyện này…
Nguyệt Ly nhất thời nghẹn lời, thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Cô và Vương Hạo gặp nhau lần đầu, cô nói mình bị người ta truy sát, Vương Hạo cũng nói bị người ta truy sát, cô không tin, kết quả là thật.
Vương Hạo nói mình là chúa tể Lục Đạo, cô cũng không tin, kết quả lại là thật.
Vương Hạo nói mình có thể ra khỏi phong ấn của Nam Thiên Cung, cô cũng không tin, kết quả Vương Hạo thật sự ra được.
…
Nói chung mỗi lần cô cho rằng những thứ Vương Hạo nói là giả, Vương Hạo luôn có thể dùng thực lực chứng minh, khiến thế giới quan của cô suy sụp, bắt đầu hoài nghi cuộc đời.
Cho nên hiện tại cô thật không biết, chuyện này là thật hay giả.
- Vù vù…
Ngay lúc này, mấy âm thanh gấp rút xé gió vang lên.
Đám người Vương Hạo nhanh chóng quay đầu nhìn, chỉ thấy Hạo Thiên dẫn theo mấy chục gã cao thủ đánh tới trước mặt bọn họ…
Chương 848 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]