Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 850: CHƯƠNG 849: QUÂN CỜ CHƯA LẬT CUỐI CÙNG

Hạo Thiên lộ sắc mặt thâm trầm, dẫn theo một đám cao thủ bao vây đám người Vương Hạo.

Đám người Nguyệt Ly biến đổi sắc mặt, nhanh chóng phòng bị.

Hạo Thiên lạnh lùng nói:

- Vương Hạo, hôm nay mày rơi vào tay bản thiếu gia, bản thiếu gia nhất định sẽ khiến mày muốn sống không được, muốn chết không xong.

Vương Hạo bĩu môi.

- Rất nhiều người muốn tôi muốn sống không được, muốn chết không xong, bao gồm Âu Dương Nguyên Tu cũng từng nói như vậy, nhưng sau cùng tất cả đều không thành công, còn tự mình bước chân vào.

Hạo Thiên lạnh lùng cười nói:

- Đừng so sánh bản thiếu gia với đám phế vật kia, lần này bản thiếu gia cam đoan mày chắp cánh cũng khó bay.

Lâm Mộng Mộng ôm lấy cánh tay của Vương Hạo, vẻ mặt khẩn trương nói:

- Anh họ, bên bọn chúng có ba chủ vũ trụ của vũ trụ Thiên cấp, thấp nhất đều là Chí Tôn Thiên cấp, bên chúng ta hoàn toàn không phải là đối thủ đâu!

Vương Hạo thở dài một hơi nói:

- Không còn cách nào, chỉ có thể sử dụng ra quân bài chưa lật cuối cùng của anh thôi, tuy rằng không nhất định có thể dùng được, nhưng một khi sử dụng thành công, vậy thì chúng ta được cứu rồi.

Đám người Hạo Thiên biến đổi sắc mắt, nhanh chóng phòng bị.

Tuy rằng bọn họ không cho rằng Vương Hạo còn có khả năng chạy thoát, nhưng đối mặt với loại yêu nghiệt cấp bậc này, không ai dám vỗ ngực cam đoan.

Về chuyện giết Vương Hạo, chuyện này hắn không đành lòng, hắn cần cướp đoạt mọi thứ của Vương Hạo để toại nguyện uy danh cái thế của hắn.

- Ực ực…

Đám người Lâm Mộng Mộng nuốt nước bọt, vẻ mặt vô cùng khẩn trương nhìn Vương Hạo, là sống hay chết đều phải xem quân bài chưa lật của Vương Hạo có thành công hay không.

Vương Hạo hít sâu một hơi, kêu lớn nói:

- Cứu mạng! Bắt cóc con trai nhà lành rồi, các vị anh hùng hào kiệt, đại hiệp hảo hán đi ngang qua đừng bỏ qua, đây là cơ hội tốt để cứu con trai nhà lành, vang danh nổi tiếng…

- Phụt phụt…

Tất cả mọi người lập tức phun, tên khốn này có chút nhân phẩm hay không, đây là chiến tranh một chết một sống, không phải gặp bọn thổ phỉ cướp bóc?

Đám người Lâm Mộng Mộng trừng mắt há hốc mồm, quay đầu nhìn chỗ khác, bộ dáng tôi không quen Vương Hạo.

Ngay lúc này, một âm thanh giống chuông bạc như vành khuyên hót truyền đến.

- Hà hà, con người của anh cũng thật thú vị, trong tình trạng như vậy lại không phải xin tha, ngược lại la lên cứu mạng…

Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy từ xa xuất hiện một đội quân mạnh mẽ, số người ít nhất cũng đạt đến hơn vạn người, tu vi thấp nhất đều là Chí Tôn Thiên cấp, mạnh hơn quân Hắc Giáp của Hạo Thiên không chỉ một đẳng cấp.

Khiến người ta không nghĩ tới chính là người dẫn đầu của đội quân này, không ngờ là một thiếu nữ cưỡi bạch mã, mặc chiếc váy dài màu bạc thêu hoa, nhưng lại không che giấu được dáng người linh lung, mái tóc dài đen óng mượt ôm theo đường cong.

Toàn thân từ trên xuống dưới tràn đầy một khí tức thanh xuân xinh đẹp, nhất là đôi mắt tinh tế sáng như trăng, thuần khiết biết bao, khuôn mặt tinh xảo trắng như tuyết, không có bất cứ tỳ vết nào.

Bạch mã dưới người của cô thì toàn thân không có lông tạp, tứ chi có lực, vừa nhìn liền biết là thiên lý mã.

Nhìn thấy thiếu nữ và quân đội, hai bên lập tức ngừng chiến đấu.

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt đắc ý cười nói:

- Nhìn thấy chưa, đây chính là quân bài chưa lật của tôi, hơn nữa còn phát động thành công rồi.

Đám người Lâm Mộng Mộng trừng mắt há hốc mồm, như vậy cũng quá giả rồi chăng? Tùy tiện hô cứu một tiếng, không ngờ cũng thật sự có người đến.

Tam Đại Kim Cương bất ngờ vô cùng, nhanh chóng lên trước quỳ xuống trước mặt thiếu nữ.

- Xin chào tiểu thư Lạc Lạc!

- Ao ua…

Chín con Địa Ngục Thiên Lang phát ra một tiếng sói hú, nhanh chóng xông đến trước người Vương Hạo, bảo vệ Vương Hạo ở giữa, hơn nữa nhe răng với thiếu nữ.

- Phù phù…

Nguyệt Ly thở dài một hơi, có cảm giác sống sót sau kiếp nạn.

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:

- Thiếu nữ này là ai? Vì sao mọi người đều sợ cô ấy vậy?

Địa Ngục Thiên Lang trầm giọng nói:

- Cô ấy là con gái duy nhất của bá chủ Tam Thần Sơn Bắc Hiên, Bắc Lạc Lạc, quân đoàn sau lưng cô ấy chính là quân đoàn Thiên Phách của Bắc Hiên!

Vương Hạo sửng sốt nói:

- Cô ấy là con gái của Bắc Hiên, vậy chẳng phải là tiểu sư muội của Âu Dương Nguyên Tu?

Địa Ngục Thiên Lang gật đầu nói:

- Đúng vậy, cô ấy chính là tiểu sư muội của Âu Dương Nguyên Tu, cũng là nữ thần trong lòng Hạo Thiên cực khổ theo đuổi.

Vương Hạo quay đầu nhìn Hạo Thiên, vẻ mặt khinh bỉ nói:

- Thật sự là không biết xấu hổ, anh dụ dỗ con gái của Bắc Hiên, chắc chắn là muốn kế thừa Tam Thần Sơn, vậy điển hình là bám váy phụ nữ, tôi xem thường loại người này nhất, không biết xấu hổ nhất chính là không ngờ anh còn ở lại đại liên minh vũ trụ Hủy Diệt, điển hình là ăn cháo đá bát, tôi cũng xem thường loại người này.

- Khụ khụ…

Đám người Lâm Mộng Mộng lập tức bị sặc, thằng nhóc không biết xấu hổ này đã xem chuyện bám váy phụ nữ là sáng nghiệp rồi, không ngờ hiện giờ còn dám khinh thường người khác bám váy phụ nữ, thật sự là logic như thần.

Trong hai mắt của Hạo Thiên xuất hiện hàn quang, giận dữ nói:

- Người đâu, phế bỏ Vương Hạo cho tôi!

- Dạ!

Quân Hắc Giáp ào lên như tổ ong, nhanh chóng bao vây Vương Hạo, ngay cả giọt nước cũng không lọt qua được.

- Ao ua…

Chín con Địa Ngục Thiên Lang ngẩng đầu kêu lớn một tiếng, sau đó gắp đám người Vương Hạo lên xe chiến, chuẩn bị giết ra khỏi vòng vây bất cứ lúc nào.

- Chờ đã!

Bắc Lạc Lạc kêu lớn một tiếng.

- Hoa hoa…

Lập tức, từng đường uy áp khủng khiếp giáng xuống, lập tức đè nén không khí rút kiếm giương cung tại hiện trường.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy những uy áp này đến từ đại quân Thiên Phách sau lưng Bắc Lạc Lạc.

Hạo Thiên nhíu mày nói:

- Lạc Lạc, cô có ý gì?

Bắc Lạc Lạc không để ý Hạo Thiên, mà hiếu kỳ quan sát Vương Hạo.

- Anh chính là Vương Hạo, yêu nghiệt cái thế chấn động vạn cổ, đột ngột xuất hiện mà cha tôi đã nhắc tới.

Hạo Thiên tức đến sắc mặt tái xanh, nếu Bắc Lạc Lạc không phải con gái của Bắc Hiên, hắn nhất định khiến nữ nhân này quỳ dưới mặt đất hát bài chinh phục.

Vương Hạo lập tức thay đổi khí chất, giống như thư sinh học cao hiểu rộng, lễ phép nói:

- Tiểu sinh chính là Vương Hạo, cảm ơn ân cứu mạng vừa rồi của cô nương, nếu không phải cô nương đến kịp lúc, tiểu sinh e rằng đã bị tên đê tiện Hạo Thiên ép hại rồi, sau cùng nói một câu, tiểu sinh không sợ chết, chỉ sợ không còn được gặp dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của cô nương nữa.

Tất cả mọi người trừng mắt há hốc mồm, khí chất này cũng thay đổi quá triệt để rồi đấy? Nhất là giọng điệu cuối cùng thay đổi, rất nhiều khả năng làm hài lòng hư ving của nữ nhân.

- Các các…

Khóe miệng của Bắc Lạc Lạc xuất hiện nụ cười thanh xuân, không có nữ nhân nào lại không thích nghe người ta khen mình xinh đẹp, hiển nhiên cô cũng không ngoại lệ.

Sắc mặt của Hạo Thiên trầm xuống, nắm tay siết răn rắc vang lên, hắn theo đuổi Bắc Lạc Lạc nhiều năm, chưa bao giờ thấy Bắc Lạc Lạc cười vui như thế.

Vương Hạo nhìn Hạo Thiên với ánh mắt khiêu khích, sau đó lại đưa mắt ra hiệu với Âu Dương Nguyên Tu.

Âu Dương Nguyên Tu lập tức hiểu ý, bắt đầu khóc ra tiếng nói:

- Tiểu sư muội, nhìn thấy em thật là tốt quá, tên khốn Hạo Thiên không chỉ bắt sư ca của em, còn lợi dụng đặc tính thánh thể tinh của sư ca, nhiều lần cướp đoạt Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung, quả thật mất hết lương tâm, tội ác tày trời, thảm vô nhân đạo… Em nhất định phải giúp sư ca báo thù…

Chương 849 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!