Nụ cười thanh xuân trên mặt Bắc Lạc Lạc lập tức biến mất, nhanh chóng lên trước kiểm tra trạng thái của Âu Dương Nguyên Tu.
Âu Dương Nguyên Tu khóc rống lên nói:
- Sư muội, sư huynh của em thảm quá…
Hạo Thiên giận dữ nói:
- Lạc Lạc, cô đừng nghe Âu Dương Nguyên Tu nói bậy, anh ta đã làm nô lệ cho tên tiểu nhân bỉ ổi Vương Hạo rồi, người cướp đoạt Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung không phải tôi, là Vương Hạo.
Bắc Lạc Lạc nhíu mày lại, quay đầu nhìn Vương Hạo.
Âu Dương Nguyên Tu khóc thê thảm nói:
- Sư muội, em từ nhỏ thông minh lanh lợi, chắc chắn có thể nhìn một cái thì rõ, tình cảnh vừa rồi rõ ràng là tiểu huynh đệ Vương Hạo đã cứu sư huynh, còn Hạo Thiên sau khi phát hiện liền dẫn người đến truy sát bọn anh.
Bắc Lạc Lạc suy nghĩ, tình cảnh vừa rồi quả thật rất phù hợp miêu tả của Âu Dương Nguyên Tu.
Hơn nữa tu vi của Vương Hạo chỉ là Vũ Thần, tu vi của Âu Dương Nguyên Tu đều đạt đến Thiên Vị cảnh, cảnh giới hai người khác biệt, sao có thể bị bắt làm nô lệ?
Vương Hạo lộ ra vẻ mặt chính khí nói:
- Dáng thẳng không sợ bóng tà, các cao thủ vũ trụ lớn đều nhìn thấy, tôi chẳng sợ bị Hạo Thiên vu oan chút nào, hơn nữa tôi tin thiên địa có chính khí, người tốt có báo đáp tốt.
Các cao thủ vũ trụ lớn trừng mắt há hốc mồm, chửi thề trong lòng, cũng quá không biết xấu hổ rồi đấy? Không ngờ lấy họ ra làm chứng!
Tuy nhiên, Hạo Thiên chẳng chia bảo tàng của Sát Thần cho họ, Vương Hạo lại cho họ Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung, so sánh như vậy, giúp ai cũng không cần phải nói nhiều nữa.
Một giây sau, ở đó vang lên tiếng mắng chửi.
- Tiểu nhân Hạo Thiên vô sỉ, không ngờ dám làm không dám nhận!
- Bám váy nữ nhân, ăn cháo đá bát, hiện tại còn không dám thừa nhận chuyện mình đã làm, thật là kẻ đê tiện nhất trong kẻ đê tiện, không xứng làm nam nhân.
- Tôi thấy hãy thiến Hạo Thiên đi, như vậy mới không sỉ nhục nam nhân chúng ta.
- Tôi chứng minh, Âu Dương Nguyên Tu bị Hạo Thiên cướp đoạt Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung.
- Mọi thứ đều là âm mưu của Hạo Thiên, hắn muốn lợi dụng Âu Dương Nguyên Tu kiếm tiền.
- Hạo Thiên có thể thiết lập quân Hắc Giáp, có thể tưởng tượng được gã này chắc chắn là đại ma vương đốt nhà cướp của, không từ chuyện ác nào.
- Trước kia là cướp, hiện giờ đổi nghề bán nội tạng rồi.
- Xem thường loại người này, yêu cầu mãnh liệt quân Thiên Phách trả lại công bằng cho thế gian.
- …
Hạo Thiên tức đến suýt chút phun ra máu, có phần kích động muốn một bạt tai tát chết thằng nhóc này, mở to mắt nói xằng bậy vui lắm có phải không?
Bắc Lạc lạc siết chặt nắm đấm vang lên tiếng răng rắc, tức giận thở hồng hộc nói:
- Hạo Thiên, anh ức hiếp Tam Thần Sơn chúng tôi không có ai phải không?
- Hoa hoa…
Vừa nói dứt lời, từng luồn uy áp của thành viên quân Thiên Phách đột nhiên đè xuống, toàn bộ hư không lập tức nổi lên gợn sóng.
Quân Hắc Giáp kinh ngạc, cũng nhanh chóng phòng bị.
Không khí hiện trường lập tức trở nên khẩn trương, có xu thế gió thổi báo giông tố sắp đến, đại chiến vừa chạm lập tức xảy ra.
Hạo Thiên vội vàng nói:
- Lạc Lạc, sự tình thật sự không như cô nghĩ, mọi thứ đều là tên tiểu nhân bỉ ổi Vương Hạo làm loạn, hắn muốn khiêu khích cô và tôi chiến đấu, dễ dàng ngư ông đắc lợi đấy!
Bắc Lạc Lạc hừ lạnh nói:
- Anh nghĩ bản tiểu thư mù sao? Những cao thủ này đều đến từ các vũ trụ lớn, giữa đôi bên cũng không quen biết, bọn họ sẽ vì Vương Hạo mà đồng thời làm trái lương tâm vu oan cho anh sao? Anh nói cho bản tiểu thư biết, làm thế nào được chứ?
Sắc mặt của Hạo Thiên tối đen, trong lòng không ngừng chửi rủa, hắn làm sao biết được nguyên nhân những người này lại làm thế chứ?
Một nam tử lên trước, khẽ nói:
- Hạo Thiên thiếu gia, sở dĩ các cao thủ vũ trụ lớn tập thể vu oan cho anh, có lẽ là anh muốn độc chiếm bảo tàng của Sát Thần, cho nên khiến họ bất mãn.
Hạo Thiên bừng tỉnh, muốn đi giải thích với Bắc Lạc Lạc.
Nam tử vội vàng kéo Hạo Thiên lại.
- Thiếu gia Hạo Thiên, trong tay Vương Hạo có vương bài Âu Dương Nguyên Tu, cho dù anh đi giải thích cũng chưa chắc có hiệu quả, cộng thêm Vương Hạo đang khiêu khích, như vậy chỉ tăng thêm hiểu lầm giữa anh và Lạc Lạc tiểu thư.
Hạo Thiên nghiến răng nói:
- Vậy làm sao?
Nam tử suy nghĩ nói:
- Hiện tại quân Thiên Phách ra tay, chúng ta đã mất ưu thế, nếu chọi cứng với nhau chỉ tăng thêm thương vong nặng nề không cần thiết, không bằng sớm rút lui.
Hạo Thiên lộ ra vẻ mặt giận dữ nói:
- Bản thiếu gia từ trước đến nay chưa từng bại qua, nếu lần này cứ như vậy lẻn đi, vậy sau này làm thế nào có thể ngẩng đầu lên?
Nam tử khuyên nói:
- Thiếu gia Hạo Thiên, lần này thất bại hoàn toàn vì chúng ta không hiểu con người Vương Hạo, cho nên mới vô cùng bị động, hiện tại chúng ta cần điều tra rõ người này gấp mới có thể thù mới hận cũ cùng tính một lần.
Hạo Thiên lộ ra vẻ mặt không cam tâm nói:
- Vậy được, bản thiếu gia tha cho Vương Hạo trước!
Nam tử thở phào nhẹ nhõm, sau đó lớn tiếng kêu lên:
- Quân Hắc Giáp rút lui!
- Hoa hoa…
Vừa nói dứt lời, quân Hắc Giáp rút lui như thủy triều.
Hạo Thiên lạnh lùng nói:
- Vương Hạo, lần này xem như mày may mắn, lần sau bản thiếu gia nhất định phế bỏ mày!
Vương Hạo lộ ra vẻ mặt chê bai nói:
- Nói còn hay hơn hát, lần sau ai phế ai còn không biết được!
- Hừ!
Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, quay đầu liền đi, thật sự không muốn nói thêm một câu vô nghĩa với Vương Hạo.
- Gào…
Ngay lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên rống lớn một tiếng, thân thể nhanh chóng biến lớn, rất nhanh xuất hiện một con thỏ khổng lồ, thách thức toàn trường.
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, tiếng kinh ngạc hô lên lập tức vang lên.
- Đây là thánh thể cự linh, nhưng vì sao là một con thỏ chứ?
- Con thỏ này luôn ngoan ngoãn ngồi trên vai Vương Hạo, vừa mới bắt đầu còn tưởng là con thú vô dụng, không ngờ là thánh thể Cự Linh.
- Đây là thánh thể Cự Linh, nhưng vì sao là một con thỏ chứ?
- Con thỏ này vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi trên vai của Vương Hạo, vừa bắt đầu tôi còn cho rằng nó là thú cưng, không ngờ là thánh thể Cự Linh.
- Nó đột nhiên biến lớn là muốn làm gì?
- Không biết…
- …
Vương Hạo ngẩng đầu, nghi ngờ hỏi:
- Con thỏ này, cậu biến lớn như vậy làm gì?
- Bọn họ chiến bại rồi, thỏ bảo bảo ta đến thu nhận chiến lợi phẩm!
Tiểu Bạch nắm lấy gác lửng của Hạo Thiên, sau đó nhanh chóng lắc lư, đổ hết tỳ nữ, thị vệ bên trong ra ngoài.
Tất cả mọi người trừng mắt há hốc mồm, con thỏ này cũng quá không nói lý lẽ đấy? Người ta Hạo Thiên chỉ là rút lui, nhưng không nói đầu hàng?
Vương Hạo xấu hổ nói:
- Mọi người thông cảm một chút, thỏ bảo bảo nhà tôi năm nay chỉ vừa năm tuổi, trẻ con không hiểu chuyện.
Hạo Thiên giận dữ quát lên:
- Bản thiếu gia mặc kệ nó bao nhiêu tuổi, dám đoạt đồ của bản thiếu gia là tội chết, người đâu, diệt con thỏ này cho tôi.
- Tôi cũng muốn xem thử, hôm nay ai dám động đến một cộng lông của con thỏ nhà tôi!
Sắc mặt của Vương Hạo lập tức lạnh xuống, một luồn khí đen từ trong cơ thể bạo phát ra ngoài, sát khí kinh thiên lập tức cuốn toàn trường.
Đồng thời, còn có một luồn năng lượng nồng nặc khiến người ta rợn tóc gáy từ trong cơ thể Vương Hạo bạo phát ra ngoài, khiến cho hư không biến hình cực kỳ méo mó, khiến người ta nhìn thấy vô cùng lo sợ.
Ngay lúc này, một âm thanh vang dội.
- Không hổ danh là vạn cổ đệ nhất yêu nghiệt có thể khiến cho ÂU Hoàng, Tiêu Thiên xuất quan, không ngờ là thể chất mạnh nhất vũ trụ, thánh thể vũ trụ, nhưng nhóc con bắt đồ nhi của tôi làm nô lệ, khoản nợ buôn bán Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung phải tính thế nào đây?
Bắc Lạc Lạc bất ngờ kêu lên:
- Cha đến rồi!
- Bá chủ Tam Thần Sơn, Bắc Hiên!
Tất cả mọi người kinh ngạc hô lên một tiếng, ánh mắt cùng nhau nhìn lên người Vương Hạo, cũng không biết Bắc Hiên sẽ đối phó hắn thế nào…
Chương 850 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]