Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 852: CHƯƠNG 851: LỜI NÓI DỐI THIỆN Ý

Ngoài sáu đạo luân hồi.

Một nam tử trung niên thân khoát chiến giáp màu vàng, dáng người cao ráo mạnh khỏe xuất hiện, trong hai mắt xuất hiện một đường hào quang rất khí thế, khiến người ta hơi chạm một chút liền có cảm giác khuất phục.

Đây chính là một trong ba bá chủ lớn của vũ trụ Đa Nguyên, bá chủ của Tam Thần Sơn, Bắc Hiên.

- Tham kiến Bá chủ Bắc Hiên!

Tất cả mọi người vội vàng hành lệ, ngay cả Hạo Thiên cao ngạo cũng không dám có chút bất kính.

Tiểu Bạch dọa tới nhanh chóng biến nhỏ lại, dừng trên vai của Vương Hạo, trúc vàng cũng cầm trong tay, chuẩn bị khai chiến bất cứ lúc nào.

Bắc Hiên phất tay, ra hiệu mọi người đừng quá khách khí, sau đó ánh mắt nhìn ở Âu Dương Nguyên Tu.

Âu Dương Nguyên Tu quay đầu nhìn Vương Hạo, dường như đang chờ Vương Hạo ra lệnh.

Đám người Lâm Mộng Mộng xoa xoa mi tâm, lần này là hoàn toàn lộ tẩy rồi.

Các cao thủ của vũ trụ lớn cười khổ, sớm biết Bắc Hiên lại đột nhiên đánh ra, vừa rồi đánh chết bọn họ cũng sẽ không phối hợp với Vương Hạo lừa gạt Bắc Lạc Lạc.

Hiện giờ chỉ có thể hy vọng vị đại tiểu thư này đừng tính tới nợ cũ, bằng không bọn họ lành ít dữ nhiều.

Hạo Thiên nhìn Vương Hạo với vẻ vui mừng khi người khác gặp nạn, hắn vốn cho rằng chiến tranh với Vương Hạo sẽ chuyển đến cuộc gặp mặt lần sau.

Nhưng ai ngờ vận mệnh quá kỳ diệu, một giây trước Vương Hạo còn vẻ mặt đắc ý, một giây sau Bắc Hiên liền xuất hiện đánh vào mặt, thật sảng khoái!

Vẻ mặt của Bắc Lạc Lạc lập tức lạnh xuống, nũng nịu nói:

- Vương Hạo, anh dám lừa tôi!

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Lạc Lạc tiểu thư, không thể nói là lừa gạt, cùng lắm xem như là lời nói dối thiện ý!

Tất cả mọi người bất ngờ, trong lòng kêu trời.

Bắt sư huynh người ta làm nô lệ, không ngờ nói là lời nói dối thiện ý, thằng nhóc này có phải hiểu sai ý nghĩa của từ thiện hay không chứ?

Vẻ mặt của Bắc Lạc Lạc ửng đỏ, cô chưa từng thấy qua người da mặt dày vô sỉ như vậy.

Bắc Hiên thản nhiên nói:

- Quả nhiên là bê con mới sinh không sợ hổ, động đến đồ đệ của bản vương, không ngờ còn dám kiêu ngạo như thế.

Chín con Địa Ngục Thiên Lang nhanh chóng bảo vệ Vương Hạo ở sau lưng, vẻ mặt cảnh giác nhìn Bắc Hiên, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.

Về chuyện đánh một trận thì đừng nghĩ nữa, hoàn toàn không phải đối thủ cùng đẳng cấp.

Địa Ngục Thiên Lang dẫn đầu mở miệng nói:

- Bá chủ Bắc Hiên, chúng tôi trả lại Âu Dương Nguyên Tu cho ngài, chúng tôi dẫn Vương Hạo đi, thế nào?

Bắc Hiên ha ha cười lớn nói:

- Các người có tư cách gì trả giá với bản vương chứ?

Địa Ngục Thiên Lang lạnh lùng nói:

- Chín huynh đệ chúng tôi có thể được ÂU Hoàng đại nhân chọn làm kéo xe, chính là vì chúng tôi tốc độ nhanh, nếu chúng tôi một lòng muốn đi, Bá chủ Bắc Hiên ngài chưa chắc có thể ngăn cản được chùng tôi.

Bắc Hiên gật đầu thừa nhận nói:

- Bản vương không giỏi về tốc độ, chín huynh đệ các người muốn đi, bản vương quả thật không cản được, nhưng bản vương có lòng tin hủy diệt năm huynh đệ các người.

Chín con Địa Ngục Thiên Lang thay đổi sắc mặt, toàn thân rợn tóc gáy, một cảm giác nguy cơ trước giờ chưa từng có dâng trào lên đầu.

Lâm Mộng Mộng ôm lấy cánh tay của Vương Hạo, vẻ mặt khẩn trương hỏi:

- Anh họ, anh còn lá bài chưa lật nào không chứ?

Vương Hạo suy nghĩ, gật đầu nói:

- Anh còn một lá bài chưa lật, chỉ là chiêu này cũng như nhau, có tỉ lệ thất bại!

Lâm Mộng Mộng thăm dò hỏi:

- Không phải anh lại kêu cứu nữa chứ?

Vương Hạo vỗ đầu Lâm Mộng Mộng, bước lên một bước cười nói:

- Bá chủ Bắc Hiên nói đùa rồi, mọi người đều là người văn minh, chuyện đánh giết không hay lắm, ngài thấy chuyện này chúng ta có thể thương lượng lại được không?

Bắc Lạc Lạc phồng má nói:

- Ai muốn thương lượng với tên xấu xa như anh, mau chóng thả sư huynh của tôi ra, nếu không đừng trách bản tiểu thư không khách khí với anh!

Vương Hạo trách cứ nói:

- Tôi nói chuyện với cha cô, cô chen vào làm gì? Thật không có quy củ!

- Anh…

Bắc Lạc Lạc tức đến phát điên, có phần kích động muốn ra lệnh cho quân Thiên Phách xông lên trước đánh cho Vương Hạo một trận.

- Lạc Lạc, đừng có suy nghĩ như tiểu tử vậy!

Bắc Hiên cưng chiều vỗ vỗ đầu của Bắc Lạc Lạc.

- Hừ!

Bắc Lạc Lạc phồng má trừng mắt nhìn Vương Hạo một cái, sau đó lặng lẽ lui sang một bên.

Bắc Hiên nhìn tới trên người Vương Hạo, trong hai mắt tràn đầy vẻ thưởng thức.

- Tiểu tử này cũng tài giỏi, khó trách vừa xuất đạo thì có thể trước sau đánh bại đệ nhất thiên tài, đệ nhị thiên tài của vũ trụ Đa Nguyên.

Hạo Thiên vội vàng nói:

- Bá chủ Bắc Hiên, bản thiếu gia không có bại…

Bắc Hiên trực tiếp cắt ngang nói:

- Thời gian cậu xuất đạo lâu hơn Vương Hạo, đánh tay đôi như vậy không phải là đối thủ của Vương Hạo, thậm chí sau cùng còn xuất động cả quân Hắc Giáp, còn Vương Hạo từ đầu đến cuối đều là một người, cậu nói cậu không bại? Không thấy tự mình dối mình sao?

Hạo Thiên xảo biện nói:

- Đây là bởi vì bản thiếu gia không biết có người đang âm thầm tính kế, nếu bản thiếu gia biết, nhất định khiến hắn chết không chỗ chôn.

Vẻ mặt của Vương Hạo chê bai nói:

- Không có bản lĩnh, còn tìm cớ, trò đùa gì chứ?

- Mày…

Hạo Thiên nổi giận.

Bắc Hiên thản nhiên nói.

- Đừng cãi nữa! Mặc kệ Hạo Thiên cậu thật sự có bản lĩnh, hay không có bản lĩnh, dù sao ở chỗ của bản vương, cậu chính là một phế vật không có bản lĩnh, sau này cách xa Lạc Lạc nhà tôi một chút, nếu không đừng trách bản vương ỷ lớn ức hiếp nhỏ.

Vương Hạo giơ ngón cái lên.

- Ngài thật sự là một người cha tốt, nhìn một cái liền có thể nhìn ra loại người cởi bỏ quần thì có thể ăn lễ thiếu nhi như Hạo Thiên, không thể mang đến hạnh phúc cho con gái của ngài.

Các đồng bào nam đều đưa ngón tay cái cho Vương Hạo, có thể nói những lời không biết xấu hổ một cách hàm xúc như thế, thật sự không phục cũng không được!

Đồng thời, các đồng bào nam ở đó cũng lộ ra vẻ mặt lôi cuốn nhìn Hạo Thiên, chính xác mà nói là nhìn lên tiểu đệ đệ của Hạo Thiên, vô cùng muốn biết ăn lễ tết thiếu nhi thì cần phải bao lớn mới được.

Trên trán của Hạo Thiên nổi gân xanh, nắm đấm siết chặt vang lên răng rắc.

Có sự kích động mặc kệ mọi thứ, lên trước đánh cho Vương Hạo một trận.

Tuy nhiên chuyện đánh tay đôi hiển nhiên không phải đối thủ của Vương Hạo, lên trước sẽ tự chuốc sỉ nhục, đành phải cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.

- Cho mày đắc ý một chút trước, sớm muộn bản thiếu gia sẽ cho mày co giò mà chạy.

Hạo Thiên cắn răng nói.

Bắc Hiên ngậm cười nói:

- Vương Hạo, không phải cậu muốn thương lượng với bản vương sao? Vậy bản vương cho cậu một cơ hội, nếu cậu không thể đưa ra đáp án khiến bản vương hài lòng, vậy thì đừng trách bản vương ỷ lớn ức hiếp nhỏ, chủ trì công đạo cho Nguyên Tu.

Tất cả mọi người lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Vương Hạo, ám chỉ của Bắc Hiên đã rất rõ ràng rồi, chỉ cần Vương Hạo bằng lòng gia nhập Tam Thần Sơn, vậy thì mọi thứ đều có thể không tính toán nữa.

Địa Ngục Thiên Lang sốt ruột kêu lên:

- Bá chủ Bắc Hiên, Vương Hạo đã đồng ý bái ÂU Hoàng đại nhân làm sư phụ, ngài không thể làm vậy.

Bắc Hiên trừng to hai mắt, một uy áp rất mạnh đè xuống, chín con Địa Ngục Thiên Lang lập tức im miệng.

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt đau xót nói:

- Bá chủ Bắc Hiên ngài thấy kinh doanh Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung tôi chia một phần cho ngài được không?

- Phụt…

Tất cả mọi người lập tức phỉ nhổ, thằng nhóc này quả nhiên không phải là người thường, không ngờ còn dám lôi kéo Bắc Hiên vào nhóm, cùng bán Âu Dương Nguyên Tu.

Bắc Hiên lạnh lùng nói:

- Vương Hạo, cậu làm vậy là muốn ép bản vương kích động một lần sao?

Vương Hạo vội vàng lắc đầu nói:

- Ngài đừng nên kích động, nếu ngài kích động, vậy tôi đành phải sử dụng một đêm kích động, đổi lại ám ảnh cả đời của con gái ngài, so sánh giữa nặng và nhẹ, bá chủ Bắc Hiên hãy suy nghĩ thật kỹ…

Chương 851 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!