Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 855: CHƯƠNG 854: TO GAN, ĐIÊN CUỒNG, KIÊU NGẠO…

Sắc mặt của Bắc Hiên vô cùng không tốt, là một nhân vật kiêu hùng trải qua rèn luyện khó khăn, sáng lập Tam Thần Sơn, hắn làm thế nào nhìn không ra Vương Hạo dự định làm gì.

Đây rõ ràng là lấy mình làm mồi, từ đó khiến ba bá chủ khống chế lẫn nhau, dễ dàng khiến mình ra sức giành được lợi ích từ trong.

Nhưng đáng giận nhất, đây chính là một âm mưu điển hình, cho dù hắn biết rõ mọi thứ là do Vương Hạo tính toán ra, nhưng hắn cũng không thể không đi lôi kéo Vương Hạo.

Bởi vì nếu hắn không lôi kéo Vương Hạo, vậy Vương Hạo chắc chắn sẽ bị hai bá chủ kia lôi kéo đi.

Chờ Vương Hạo trưởng thành, Tam Thần Sơn bọn họ có thể giữ được vị trí ba bá chủ lớn hay không cũng còn chưa biết được.

Nếu như muốn tránh xảy ra những chuyện như vậy, đành phải tiên hạ thủ vi cường, tiêu diệt Vương Hạo trước khi hắn trưởng thành.

Nhưng hai bá chủ lớn còn lại sẽ khiến hắn toại nguyện sao?

Chắc là hai lão hồ ly ÂU Hoàng, Tiếu Thiên mong đợi hắn ra tay, như vậy bọn họ có thể danh chính ngôn thuận khiến Vương Hạo nợ họ một ân cứu mạng.

Nếu dùng lý lẽ, tình cảm để đả động, việc thu phục Vương Hạo chắc là sẽ không quá khó.

Muốn phá vỡ âm mưu như vậy, trừ phi ba bá chủ lớn đều lựa chọn từ bỏ Vương Hạo.

Nhưng ai có thể cam đoan, ba bá chủ lớn bọn họ không có tâm tư khác, sau cùng có ra tay cứu Vương Hạo hay không chứ?

Cho nên việc lôi kéo là đầy bụng tức giận, không lôi kéo sau này rất có khả năng không còn hơi, thật sự là quá khiến người ta đau đầu!

- Mẹ kiếp, bản vương tính toán cả đời, không ngờ hôm nay bị một thiếu niên hai mươi tuổi giăng bẫy, thật là suốt ngày dánh nhạn, có ngày bị nhạn mổ.

Bắc Hiên lộ ra vẻ mặt tức giận, nhưng trong lòng càng hài lòng với Vương Hạo.

Tuy rằng Vương Hạo đã tính toán lão, nhưng từ trắc diện nói rõ, cho dù là thiên phí, can đảm, hay mưu lược, Vương Hạo đều mạnh nhất đẳng nhất.

Cho nên chỉ cần có thể kéo Vương Hạo vào trận doanh của Tam Thần Sơn, vậy thì Tam Thần Sơn chắc chắn sẽ lực ép thế lực của hai nhà còn lại, từ đó xưng bá vũ trụ Đa Nguyên.

Về Âu Dương Nguyên Tu, một đồ đệ mà thôi, làm sao có thể so sánh với phách nghiệp thiên thu!

- Ha ha, tiểu tử giỏi thật!

ÂU Hoàng ngẩng đầu lên trời cười lớn, trong lòng sảng khoái nói không thành lời, cảm thấy khẩu vị, to gan, đúng cuồng, kiêu ngạo của Vương Hạo … dù sao trên đời này không có chuyện gì là hắn không dám làm, vô cùng thích hợp đại liên minh vũ trụ hủy diệt của bọn họ.

Tiếu Thiên vỗ vỗ đầu, thở dài một hơi nói:

- Thật sự quá sơ ý, ai có thể ngờ được tiểu tử này lại xảo quyệt như vậy?

Hạo Thiên siết chặt nắm đấm vang lên răn rắc, trong lòng xuất hiện một ngọn lửa đố kỵ vô cớ.

Cảm giác ba bá chủ lớn này thật sự quá khoan dung đối với Vương Hạo, đều bị Vương Hạo đùa giỡn như thế, kết quả còn lộ ra ánh mắt tán thưởng, thật khiến người ta có cảm giác không hiểu nổi.

Cao thủ sau lưng Hạo Thiên nhìn Vương Hạo một cái, lại nhìn Hạo Thiên, trong lòng không nhịn được thở dài một hơi, cảm thấy hai người thật sự khác biệt quá lớn.

Tỷ như Hạo Thiên tuy rằng lòng lang dạ sói, đã hủy diệt rất nhiều vũ trụ.

Nhưng người động thủ đều là quân Hắc Giáp và những cao thủ như bọn họ, thuộc về cậy thế đè người, nhìn không ra bản lĩnh thật sự gì cả.

Còn Vương Hạo tuy rằng con người nghịch ngợm, nhưng thật sự gan to bằng trời, không chỉ đơn thân độc mã tính kế Hạo Thiên, khiến cho Hạo Thiên đầu tắc mặt tối, còn dám lấy tu vi Vũ Thần đi tính kế ba bá chủ lớn.

Chỉ nhằm vào phần can đảm và mưu lược này, sau này Hạo Thiên chắc chắn thất bại.

Tiếu Thiên không nhịn được cười nói:

- Vương Hạo, tiểu tử cậu là một nhân vật, lợi dụng lòng yêu tài của ba bá chủ lớn bọn tôi, từng bước giăng bẫy bọn tôi, sau cùng xuất hiện cục diện khống chế lẫn nhau như vậy.

Bắc Hiên phẫn nộ nói:

- Tiểu tử, hôm nay cậu tốt nhất nói rõ ràng, rốt cuộc có theo bản vương trở về hay không, nếu không theo thì đừng trách bản vương không khách khí.

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt không vui, biết Bắc Hiên ép hắn lựa chọn như vậy, chẳng qua là không muốn bị hắn dắt mũi, không cho hắn có được lợi ích.

ÂU Hoàng thản nhiên nói:

- Nhóc con, cậu không cần lo lắng hai người bọn họ, chỉ cần cậu bằng lòng đi theo bản vương, vậy bản vương cam đoan cậu vô sự.

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt vô tội nói:

- Năm nay tôi mới hai mươi tuổi, là một đứa trẻ tốt thành thật đơn thuần, cho dù là bái sư, hay là làm con rể… đều nên về nhà nói một tiếng với mẹ tôi chứ!

Tất cả mọi người lộ sắc mặt tối đen, trong lòng bất ngờ vô cùng.

Cho dù tiểu tử này muốn kéo dài thời gian, cũng không cần tìm một lý do buồn nôn như vậy chứ?

Nếu hắn cũng xem như là thành thật đơn thuần, vậy thế giới này còn có người thành thật sao?

Nguyệt Ly thản nhiên nói:

- Người không biết xấu hổ thì tôi gặp nhiều rồi, nhưng người mặt dày vô sỉ như vậy tôi cũng thật chưa gặp qua!

Đám người Lâm Mộng Mộng tán thành gật đầu.

Tiếu Thiên gật đầu nói:

- Bản minh chủ chưa từng làm khó người khác, cho cậu thời gian ba tháng suy nghĩ.

ÂU Hoàng nhỏ nhẹ nói:

- Nếu như Tiếu Thiên đã đồng ý, bản vương không có lý do không đồng ý, ba tháng sau, bản vương đích thân đến vũ trụ Bàn Cổ đón cậu, hy vọng cậu cho bản vương một đáp án hài lòng.

Bắc Hiên lạnh lùng nói:

- Bản vương cảnh cáo cậu, nếu còn dám giở trò, đừng trách bản vương hủy diệt vũ trụ Bàn Cổ!

Vương Hạo cảm thấy đau đầu, ba lão già này không ngờ biết nhà hắn ở đâu, lần này muốn chạy cũng chạy không thoát, chẳng lẽ thật sự phải đi ở rể, hoặc tìm một sư phụ cho mình?

- Xiu xiu…

Ngay lúc này, một đường xé gió cấp tốc vang lên.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy trong sáu đạo luân hồi xông ra một bóng người, trong tay cầm theo một chìa khóa màu đen.

Đây hẳn là một vị chúa tể Lục Đạo tiến vào trong sáu đạo luân hồi, tìm kiếm cây chìa khóa thứ tư của bảo tàng Sát Thần.

- Thiếu gia Hạo Thiên, tôi đã tìm được chìa khóa bảo tàng của Sát Thần…

Vị chúa tể Lục Đạo này vui mừng kêu lớn, nhưng rất nhanh nụ cười liền biến mất, sau đó vẻ mặt ngơ ngác đứng tại chỗ, hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại là gì.

Mắt của Bắc Lạc Lạc sáng lên, vui mừng kêu lên:

- Chìa khóa Bảo tàng của Sát Thần! Người đâu, mau chóng lấy chìa khóa Bảo tàng của Sát Thần qua đây, bản tiểu thư muốn đi tìm bảo!

- Dạ!

Thành viên quân Thiên Phách đáp ứng một tiếng, từng đường sát khí khủng khiếp lập tức phong tỏa vị chúa tể Lục Đạo này, khiến vị chúa tể Lục Đạo này không thể cử động.

- Thiếu gia Hạo Thiên cứu mạng!

Chúa tể Lục Đạo kinh hãi kêu lên.

Hạo Thiên nhìn quanh một vòng, chỉ thấy các cao thủ vũ trụ lớn trong nháy mắt nhìn chằm chằm vào hắn, ngay cả ánh mắt của ba bá chủ lớn cũng dừng trên người hắn.

Điều này khiến hắn giống như ngồi trên kim nhọn, thật sự không dám cử động một cái.

Mắt của Vương Hạo sáng lên, dùng sức ném Tiểu Bạch về phía chúa tể Lục Đạo kia.

- Xác định là của cậu rồi, đi đi! Thỏ vàng 24k!

Bắc Lạc Lạc phồng má nói:

- Vương Hạo, anh muốn làm gì? Đây là đồ của bản tiểu thư!

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt chê bai.

- Cô nói của cô thì là của cô sao? Có bản lĩnh cô gọi nó một tiếng, để nó trả lời cô đi!

Bắc Lạc Lạc tức đến giẫm chân, sau đó lớn tiếng kêu lên.

- Anh vô lại! Mặc kệ con thỏ đó, mau chóng lấy chìa khóa về đây!

- Dạ!

Quân Thiên Phách đáp ứng một tiếng, nhanh chóng xông đến vị chúa tể Lục Đạo.

Vương Hạo cười lớn nói:

- Muốn đoạt đồ của tôi, cô bé còn non lắm, thỏ con mau biến lớn!

Thể hình của Tiểu Bạch lập tức biến lớn, sau đó hướng cái mông lông lá vào quân Thiên Phách, lập tức phụt một tiếng thật kêu…

Chương 854 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!