Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 856: CHƯƠNG 855: RẤT YÊN TÂM VỀ SỰ AN TOÀN CỦA CON

Ngoài sáu đạo luân hồi.

Theo tiếng đánh rắm dứt khoát vang lên, cả trời đất lập tức yên tĩnh.

Tất cả mọi người trừng mắt há hốc mồm, chỉ thấy một đám khói màu vàng từ cái mông của Tiểu Bạch khổng lồ phun ra, hơn nữa lan ra bao vây quân Thiên Phách ở trong hư không.

- Ặc…

Thành viên của quân Thiên Phách muốn ói ra, tuy rằng đã nín thở chẳng ngửi thấy gì cả, nhưng tác dụng tâm lý lại khiến bọn họ làm thế nào cũng không nhịn được.

Đám người Lâm Mộng Mộng hoàn toàn bất ngờ, vốn cho rằng sau khi con thỏ này biến lớn sẽ đại sát tứ phương, nhưng ai ngờ nó chơi vũ khí sinh hóa.

Tiểu Bạch quay đầu lộ ra hai răng cửa lớn, còn nhìn về phía quân Thiên Phách đắc ý lắc lắc cái đuôi ngắn lông lá, sau đó nhanh chóng biến nhỏ xông đến trước mặt vị chúa tể Lục Đạo kia, một phát giật lấy chìa khóa màu đen ném cho Vương Hạo.

- Nếu như chìa khóa đã đến tay, vậy người này cũng không thể lãng phí!

Vương Hạo nhận lấy chìa khóa, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, nhắm vào vị chúa tể Lục Đạo dùng lực điểm một cái.

- A…

Lập tức, vị chúa tể Lục Đạo phát ra tiếng kêu đau đớn.

Chỉ thấy sau lưng y xuất hiện một bóng người màu vàng, một phát nắm lấy đầu y, bắt đầu cướp đoạt mọi thứ của y.

- Vương Hạo!

Hạo Thiên giận dữ gào lên một tiếng, tên khốn này đoạt được chìa khóa thì thôi đi, không ngờ còn cướp đoạt thủ hạ của hắn.

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt vô tội nói:

- Chuyện này không thể trách tôi, ai kêu anh ta hiện tại không thể cử động chứ?

Hạo Thiên tức điên, người này không thể cử động chính là lý do cho cậu cướp đoạt sao? Như vậy cũng quá vô sỉ rồi chăng!

Bắc Lạc Lạc phồng má nói:

- Quân Thiên Phách thu hồi uy áp.

- Dạ…

Quân Thiên Phách nhanh chóng thu hồi uy áp, khiến vị chúa tể Lục Đạo này cuối cùng khôi phục tự do.

Vị chúa tể Lục Đạo thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có thể cử động, với thực lực của y muốn phá vỡ bàn tay thượng đế của Vương Hạo cũng không có vấn đề gì cả.

Ngay lúc này, từ sau lưng của vị chúa tể Lục Đạo này vang lên tiếng cười của Tiểu Bạch.

- Ha ha, thỏ Chí Tôn đến đây…

- Pa…

Một giây sau, tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tay Tiểu Bạch cầm gậy trúc vàng, một gậy gõ lên đầu của vị chúa tể Lục Đạo, khiến cho vị chúa tể Lục Đạo lập tức hôn mê.

Giây phút này, tất cả mọi người ở đó lập tức sôi nổi.

- Thật không hổ danh là con thỏ của Vương Hạo, thật sự quá không biết xấu hổ!

- Cao thủ đấu với nhau là khí thế, nhưng nó không chỉ đánh rắm không văn minh như vậy, còn đánh gậy.

- Chiêu này lão phu không thể tiếp được, thật sự quá ngoài dự đoán của người ta.

- Chính vì anh không nghĩ tới, cho nên con thỏ này mới có thể thoải mái đoạt được chìa khóa từ trong tay của quân Thiên Phách.

- Mở mang kiến thức rồi, thì ra chiến đấu còn có thể đánh như vậy, thật sự sống đến già, học đến già đấy!

- Tôi cảm thấy bởi vì con thỏ này, phương thức chiến đấu của vũ trụ Đa Nguyên sẽ từng bước xảy ra biến hóa.

- Thật sự khiến người ta khâm phục, không ngờ con thỏ này có thể phối hợp với Vương Hạo ăn ý như vậy, động tác một phát thành công đó thật sự quá lợi hại.

- Chẳng phải sao, từ khi con thỏ bị Vương Hạo ném ra, đến khi con thỏ đánh rắm một phát đoạt được chìa khóa, lại đến con thỏ ném chìa khóa cho Vương Hạo, Vương Hạo sử dụng bàn tay thượng đế, con thỏ đánh gậy, trước sau cũng chỉ vài chục giây.

- Đầu óc của Vương Hạo xoay chuyển nhanh thật, lúc nên ra tay thì ra tay, một chút cũng không hàm hồ!

- Chẳng trách có thể khiến ba bá chủ lớn liên tục nhẫn nhịn, có trong tay một người như vậy, không cần sầu lo sau này không thể xưng bá vũ trụ Đa Nguyên.

- Có thể xưng bá vũ trụ Đa Nguyên hay không còn phải xem Vương Hạo có dã tâm hay không.

- Lời này nói không sai, nếu Vương Hạo có dã tâm, vậy thì ba bá chủ lớn chỉ lấy rổ tre múc nước chẳng được gì cả.

- Theo tôi, Vương Hạo là một uy hiếp, thôi thì sớm tiêu diệt tốt hơn.

- Đùa gì đấy, anh cho rằng ba bá chủ lớn của vũ trụ Đa Nguyên sẽ sợ thằng nhãi ranh Vương Hạo sao?

- Câu này nói đúng điểm chính rồi, ba bá chủ lớn có trường hợp nào chưa gặp qua? Sợ Vương Hạo? Căn bản không tồn tại!

- Hy vọng Vương Hạo có thể thành thật một chút, nếu không khi ba bá chủ lớn cảm thấy hắn là uy hiếp cũng sẽ là lúc trở mặt.

- Kiêu hùng, thật khó hiểu đấy!

- …

- Ực…

Một lát sau, Vương Hạo nấc cụt, tu vi từ Vũ Thần cấp sáu đột phá đến Vũ Thần cấp bảy.

Hạo Thiên siết chặt nắm đấm vang lên răn rắc, trong lòng không ngừng dâng lên ngọn lửa vô danh.

Vương Hạo ở trước mặt của hắn, đoạt chìa khóa của hắn, cướp đoạt thủ hạ của hắn, quả thật là rõ ràng khiêu khích đấy!

Bắc Lạc Lạc đến trước mặt Bắc Hiên, nũng nịu nói:

- Cha, Vương Hạo đoạt chìa khóa của con!

Bắc Hiên xoa xoa đầu của Bắc Lạc Lạc, cưng chiều nói:

- Yên tâm, nếu ba tháng sau, tiểu tử này không đồng ý đến Tam Thần Sơn ở rể, cha nhất định băm nó thành tám khúc, trút giận cho con gái cưng của cha.

Bắc Lạc Lạc lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, cảm giác có phải cha uống nhầm thuốc hay không chứ?

Chẳng lẽ ông không nhìn ra được, cô và Vương Hạo bát tự xung khắc, là khắc tinh trời sinh sao?

Tiếu Thiên mở miệng nói:

- Liên quan bảo tàng của Sát Thần, để cho những tiểu bối này đi rèn luyện, những lão già như chúng ta hãy trở về nhà chờ ba tháng đi!

ÂU Hoàng thản nhiên nói:

- Nếu như xác định là cho Vương Hạo thời gian ba tháng suy nghĩ, vậy thì xin hai vị đừng làm ra một số chuyện sỉ nhục thân phận.

Bắc Hiên lạnh lùng nói:

- Anh yên tâm, bản vương luôn nói giữ lời, cam đoan ba tháng này sẽ không gây phiền toái cho Vương Hạo, nhưng nếu tiểu tử này không chọn ở rể cho bản vương, vậy thì bản vương cam đoan hắn sống không qua tháng thứ tư.

ÂU Hoàng nhỏ tiếng nói:

- Có bản vương ở đây, cam đoan hắn cả đời phú quý!

- Vậy chúng ta cứ chờ xem!

Bắc Hiên hừ lạnh một tiếng, lập tức biến mất tại chỗ.

Bắc Lạc Lạc vội vàng kêu lên:

- Cha, cha đi đâu đấy? Chuyện chìa khóa làm thế nào đây?

Âm thanh của Bắc Hiên vang lên.

- Chim bồ câu con phải học cách trưởng thành, đến lúc đi ra ngoài lăn lộn một phen, nếu không biết làm sao lăn lộn thì đi theo bên cạnh Vương Hạo, tiểu tử này đủ vô sỉ, cha rất yên tâm cho an toàn của con.

Sắc mặt của Bắc Lạc Lạc tối đen, cảm giác thật sự cha đã uống nhầm thuốc, bảo cô đi theo loại người vô sỉ như Vương Hạo, cha thật sự tin rằng cô an toàn sao?

Tiếu Thiên cười lên nói:

- Lão già Bắc Hiên, ông vì lôi kéo Vương Hạo, không chỉ đồ đệ cũng không cần, còn định dùng con gái để giở kế mỹ nhân, thật là một kiêu hùng!

- Mỹ nhân kế? Thật là vui, ông tưởng Vương Hạo là đèn cạn dầu sao? Chỉ sợ sau cùng lão già Bắc Hiên sẽ lấy Tam Thần Sơn làm sính lễ thôi.

ÂU Hoàng bĩu môi, sau đó nhảy lên xe Chiến Thiên Lang hóa thành sao băng biến mất tại chỗ.

Tiếu Thiên mỉm cười, sau đó biến mất tại chỗ.

Hắn dự định trở về họp một cái, bàn bạc một chút làm thế nào lôi kéo Vương Hạo, nếu bỏ qua loại yêu nghiệt này, thật sự là một cái tội.

Trong lòng tất cả mọi người rung lên, toàn bộ đều hiểu rõ ba tháng này tuy là cho Vương Hạo thời gian suy nghĩ, nhưng cũng là thời gian cho ba bá chủ lớn trở về chuẩn bị.

Sau ba tháng, khi Vương Hạo nói ra gia nhập vào nhà nào, một trận đại chiến kinh thiên của vũ trụ Đa Nguyên chắc chắn sẽ bạo phát…

Chương 855 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!