Bên ngoài Lục Đạo Luân Hồi.
Ba bá chủ lần lượt rời đi.
Tiểu Bạch chậm rãi bay về phía Vương Hạo, lúc bay ngang qua Hạo Thiên mang lòng tốt nhắc nhở:
- Vị Chúa Tể Lục Đạo của các cậu vẫn chưa chết, vẫn có thể cứu giúp một chút.
Trên trán mọi người ở đó đều xuất hiện vạch đen, biểu thị bản thân chưa từng thấy qua con thỏ nào vừa vô sỉ lại có da mặt dày như vậy.
Đồng thời, mọi người cũng tò mò quay đầu nhìn về phía vị Chúa Tể Lục Đạo kia, chỉ thấy hắn gầy như que củi, khí tức vô cùng yếu ớt.
Trên trán có vô số mụn, chắc là kiệt tác của Tiểu Bạch, dù sao người xem chứng dày đặc khủng hoảng đều phạm vào.
- Con thỏ này thật bạo lực!
Mọi người rùng mình, biểu thị không thể trêu vào con thỏ này.
Lửa giận của Hạo Thiên lập tức bùng nổ:
- Hắc giáp quân nghe lệnh, lập tức giết chết Vương Hạo cùng con thỏ này.
- Ào ào…
Một giây tiếp theo, trăm vạn Hắc giáp quân mang sát khí giống như thủy triều đánh bay tất cả mọi người ở đó.
Vẻ mặt Vương Hạo vô tội, biểu thị bản thân cũng bị thương, chuyện này chẳng có tí quan hệ gì với hắn hết!
- Ôi má ơi, hù chết thỏ bảo bảo tôi!
Tiểu Bạch sợ đến mức tóc gáy dựng lên, bốn chân lao nhanh, dùng tốc độ ánh sáng xông về phía Vương Hạo.
Vương Hạo lạnh lùng nói:
- Hạo Thiên, anh dự định khai chiến sao?
Hạo thiên giận dữ hét lên:
- Bản thiếu gia không thể nhịn thêm được nữa, cho dù Ba bá chủ trách tội xuống, chắc chắn mi vẫn phải chết!
Vương Hạo hừ lạnh, nói:
- Cao thủ của các vũ trụ lớn, các người còn chờ gì nữa? Không ai muốn Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung nữa có đúng không!
Cai thủ của các vũ trụ lớn liếc mắt nhìn nhau, tiếng nói sôi nổi lập tức vang lên.
- Sao vừa nói khai chiến liền khai chiến luôn vậy!
- Nói nhảm, Vương Hạo đã uy hiếp nghiêm trọng địa vị của Hạo Thiên, hắn có thể không ra tay sao? Muốn ra tay thì phải nhanh chóng làm, nếu không sẽ muộn!
- Đúng vậy, chỉ cần Vương Hạo chết, Hạo Thiên vẫn sẽ là người đứng đầu thiên tài cao cao tại thượng.
- Chuyện này cũng giống như chuyện giữa Hạo Thiên và Âu Dương Nguyên Tu vậy, Hạo Thiên dùng tên tuổi thiên tài đệ nhất để nhanh chóng gây dựng Hắc giáp quân, Âu Dương Nguyên Tu chỉ đứng thứ hai, bởi vậy không ai nguyện ý đi theo hắn, ngay cả tạp bài quân cũng chưa từng tạo được.
- Vậy nên lần này Hạo Thiên liền sốt ruột, dự định tiên hạ thủ vi cường!
- Hạo Thiên này vừa ngây thơ lại còn là kẻ hèn nhát, lúc Ba bá chủ ở đây thì không dám ra tay, hắn vừa đi liền lập tức lớn lối.
- Hạo Thiên muốn giết Vương Hạo, hắn không sợ Ba bá chủ gây phiền phức cho hắn sao?
- Có gì phải sợ, chỉ cần Vương Hạo chết, Hạo Thiên vẫn là đệ nhất, anh cảm thấy ÂU Hoàng sẽ ngồi yên không quan tâm sao?
- À, tôi đã hiểu, mất đi người đứng đầu, nhưng tuyệt đối không thể mất thêm người đứng thứ hai, nếu không sẽ thật sự phải chịu sự tổn hại sâu sắc.
- Không cần quan tâm những thứ này, chỉ cần bắt được Hạo Thiên, chúng tôi sẽ có trái tim Cửu Khiếu Linh Lung.
- Tôi vốn tưởng phải từ bỏ trái tim Cửu Khiếu Linh Lung rồi, ai ngờ quanh co một hồi lại quay về ban đầu.
- Vì trái tim Cửu Khiếu Linh Lung, hợp lại!
- Trước đây sử dụng trái tim Cửu Khiếu Linh Lung còn phải lo lắng Bắc Hiên sẽ báo thù, hiện tại ý tứ của Bắc Hiên đã rất rõ ràng, hắn quyết định bỏ qua Âu Dương Nguyên Tu, toàn lực lôi kéo Vương Hạo.
- Vậy còn chờ gì nữa, theo Vương Hạo sẽ có thịt ăn, mọi người cùng xông lên…
- …
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo vang lên, ánh lửa xông lên khắp bầu trời.
Tiểu Bạch nhảy đến trên vai Vương Hạo, hầm hừ nói:
- Thỏ bảo bảo tôi lớn như vậy vẫn chưa từng gặp qua người nào lớn lối như vậy. Tôi có lòng tốt nhắc nhở hắn, nhưng hắn lại muốn ra tay với thỏ bảo bảo tôi, thật sự quá xem thường nhà thỏ.
Mọi người trợn mắt há mồm, phát hiện con thỏ này quá ngụy biện, quả thực hủy hoại tam quan!
Lâm Mộng Mộng lôi kéo Vương Hạo, khẽ nói:
- Biểu ca, Hắc giáp quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, bên tôi chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ.
Cặp lông mày lá liễu của Nguyệt Ly hơi nhíu, nói:
- Vị Bắc Nhạc Nhạc bên cạnh tiểu thư có một Vạn Thiên Phách Quân, chỉ cần cô ấy nguyện ý hỗ trợ, chuyện đánh bại Hắc giáp quân của Hạo Thiên cũng không phải là vấn đề khó khăn.
Sở Thiên Phách lắc đầu, nói:
- Nhạc Nhạc tiểu thư tràn đầy thù địch với Vương Hạo, tỷ lệ chúng tôi nhờ cậy được cô ấy thật sự quá thấp.
Bất Tử Hiên thở dài, nói:
- Nếu không phải sợ cô ta, bản thiếu gia nhất định sẽ hi sinh nhan sắc cứu giúp mọi người.
Mọi người trợn mắt, bọn họ đã không còn lời gì để nói với cặp đôi lưu manh lớn nhỏ này nữa.
Thịnh Văn Kiệt cau mày nói:
- Vị Nhạc Nhạc tiểu thư này muốn đi Sát Thần bảo tàng, nếu để cô ấy biết trong tay Hạo Thiên có hai cái chìa khóa, như vậy chưa chắc cô ấy sẽ không hỗ trợ.
Vương Hạo khẽ gật đầu, hét về phía Bắc Nhạc Nhạc:
- Tôi nói cô nhóc, cô mau xuất binh đi, chờ đến lúc giết được Hạo Thiên, hai cái chìa khóa mở Sát Thần bảo tàng trong tay hắn đều thuộc về cô.
Mắt hạnh của Bắc Nhạc Nhạc chợt sáng lên, hạ lệnh:
- Thiên Phách Quân nghe lệnh, mang chìa khóa bảo tàng Sát Thần trong tay Hạo Thiên về đây cho tôi, những người khác đều không quan tâm!
- Rõ!
Thiên Phách Quân ứng tiếng, hóa thành từng ánh sáng phóng về phía Hạo Thiên.
Trên đường đi, ai cũng ngạo nghễ.
- Không tốt, Thiên Phách Quân ra tay!
Đồng tử của Hạo Thiên chợt co lại, không hiểu sao tim đập nhanh hơn.
Lưỡi Bắc Nhạc Nhạc phun ra tinh bột, vẻ mặt rung đùi đắc ý với Vương Hạo, nói:
- Muốn chiếm tiện nghi của tôi sao, còn lâu tôi mới cho anh toại nguyện, anh cứ chậm rãi đối phó với Hắc giáp quân đi!
Vương Hạo hầm hừ nói:
- Cô nhóc cô nhất định phải đối nghịch với tôi có đúng không!
Vẻ mặt Bắc Nhạc Nhạc kiêu ngạo nói:
- Đương nhiên tôi phải đối nghịch với anh, ai bảo tôi ghét anh!
Vương Hạo nghiền ngẫm cười nói:
- Ghét tôi liền muốn đối nghịch với tôi, đây không phải là nghĩ một đằng làm một nẻo, không phải là cô thích tôi chứ?
- Nghĩ một đằng làm một nẻo cái gì?
Vẻ mặt Bắc Nhạc Nhạc nghi ngờ nói.
Vương Hạo nhíu mày, nói:
- Cô sẽ biết rất nhanh, tôi bảo đảm tuyệt đối sẽ từ mặt trước, không từ phía sau.
Bất Tử Hiên cười ý vị thâm trường, nói:
- Bản thiếu thích trên dưới trái phải, trước trước sau sau, chỉ là mặt trước, thật sự quá không thú vị.
- Bệnh tâm thần!
Bắc Nhạc Nhạc nói thầm, chẳng biết sao trong lòng lại có một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc này, từng tiếng kêu sợ hãi vang lên:
- Mau bảo vệ thiếu gia Hạo Thiên!
Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy quân đoàn Thiên Phách đã xé quân đoàn Hắc Giáp quân ra một vết rách, bao vây xung quanh Hạo Thiên đang trốn ở bên trong.
Vẻ mặt Hạo Thiên biến đổi, móc hai cái chìa khóa ra dùng toàn lực ném về phía xa.
- Chìa khoá!
Ánh mắt quân đoàn Thiên Phách sáng ngời, nhanh chóng đuổi theo chìa khoá.
Vẻ mặt Hạo thiên không cam lòng nói:
- Quân đoàn Hắc Giáp lui lại!!!
Thủ hạ cao thủ của Hạo Thiên đều thở dài, lần này bọn họ thật đúng là quá mất mặt, không chỉ không có chìa khóa của bảo tàng thanh sát, còn bị quân đoàn Thiên Phách giết như chẻ tre, khiến quân tâm bất ổn, không có lực chiến đấu tiếp, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn lui lại.
Sắc mặt Vương Hạo nghiêm trọng nói:
- Nguồn gốc dựa trên Ba bá chủ, quả nhiên lợi hại.
Nguyệt Ly thản nhiên nói:
- Bây giờ anh biết nắm giữ một quân đội như vậy, có ích lợi gì!
Vương Hạo khẽ gật đầu, hào khí cao vạn trượng nói:
- Ba bá chủ dựa vào quân đoàn của mình uy chấn vũ trụ Đa Nguyên, Thiếu Soái Quân đoàn tương lai của tôi chắc chắn sẽ đạp đổ ba quân đoàn lớn hùng bá của vũ trụ Đa Nguyên.
Nguyệt Ly quay đầu nhìn gò má Vương Hạo, mặt cười không hiểu sao nóng lên, trái tim cũng không biết vì sao đột nhiên đập bùm bụp…
Chương 856 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]