Bên ngoài Lục Đạo Luân Hồi.
Quân đoàn Hắc giáp lui về giống như thủy triều.
Hạo Thiên quay đầu liếc mắt nhìn, không cam lòng nói:
- Vương Hạo, bản thiếu nhất định sẽ ở giết mi trong vòng ba tháng, củng cố tên của bản thiếu là thiên tài đứng đầu vũ trụ Đa Nguyên.
Mặt thủ hạ cao thủ của Hạo Thiên không đổi sắc, nhưng trong lòng lại không nhịn được thở dài.
Một mình Vương Hạo đã có thể đùa bỡn bọn họ chạy vòng vòng, cuối cùng còn phải chạy trốn đầy bụi đất. Hiện tại còn có Ba bá chủ ở phía sau làm chỗ dựa, muốn giết Vương Hạo thực sự dễ vậy sao!
- Đuổi!
Ánh mắt của các cao thủ vũ trụ lớn sáng ngời, chuẩn bị đánh rắn giập đầu.
Vương Hạo giơ tay lên ngăn cản, nói:
- Không đuổi giặc cùng đường, cẩn thận có mai phục!
- Mai phục?
Vẻ mặt của cao thủ các vũ trụ lớn vỡ mộng, Hạo Thiên này đều điều quân đoàn Hắc giáp tới đây, làm gì còn có nhân mã để làm mai phục!
Vương Hạo nhún vai nói:
- Nếu các anh không tin, các anh cứ đuổi theo, xảy ra chuyện gì cũng đừng trách tôi không nhắc nhở.
Cao thủ các vũ trụ lớn do dự, tiếng bàn luận xôn xao vang lên.
- Thật hay giả?
- Cái này cũng không nói chính xác được, mấy năm nay thế lực của Hạo Thiên phát triển rất nhanh, ai biết hắn còn giữ con át chủ bài nào hay không.
- Nhưng sao tôi lại có cảm giác Vương Hạo không muốn để chúng tôi bắt được Hạo Thiên?
- Anh nghĩ nhiều rồi, một núi không thể có hai hổ, sao Vương Hạo có thể thả hổ về rừng?
- Nếu Vương Hạo không muốn cho chúng tôi trái tim Cửu Khiếu Linh Lung thì sao?
- Cái này… Chắc sẽ không phải đâu?
- Chúng tôi cùng Vương Hạo làm hiệp định miệng phải bắt sống Hạo Thiên, nếu Hạo Thiên chạy, hiệp nghị kia không phải không còn giá trị gì sao!
- Cái này tôi cảm giác không đúng, nếu Vương Hạo có thể bắt Hạo Thiên thành nô dịch, vậy hắn sẽ kiếm được càng nhiều, không có lý do gì để lượm vừng ném dưa hấu.
- Tôi cảm giác cũng không có khả năng, Vương Hạo thông minh như vậy, không thể không tính khoản nợ này.
- Vậy tức là Hạo Thiên thật sự có khả năng tạo mai phục, chờ chúng tôi mắc câu?
- Cái này cũng không biết được, tôi chỉ biết là tôi đánh đấm từ nãy đến giờ nhưng kết quả lại không mò được gì.
- Chúng tôi đi cầu xin Vương Hạo, xem hắn có thể trả cho chúng tôi chút thù lao hay không điểm!
- …
Lâm Mộng Mộng lôi kéo Vương Hạo, khẽ hỏi:
- Biểu ca, anh thật sự không định truy kích hắn?
- Còn có thể làm gì nữa!
Vương Hạo thở dài nói:
- Anh cũng muốn bắt Hạo Thiên lại, trở thành lao động miễn phí cho mình, nhưng con nhóc Bắc Nhạc Nhạc chết tiệt kia lại hoàn toàn không chịu phối hợp, khiến anh không có chút biện pháp nào, hơn nữa, nếu để cao thủ của các vũ trụ lớn bắt được Hạo thiên, vậy anh còn buôn bán thế nào được nữa?
Lâm Mộng Mộng chợt nói:
- Nói hồi lâu, biểu ca ý anh chính là muốn nói mình còn cái Thiết Đản kia, ngay cả cọng lông cũng không muốn rút ra…
- Vút…
Còn chưa nói dứt lời, Vương Hạo đã giơ nắm đấm lên đập xuống đầu nhỏ của Lâm Mộng Mộng.
- Đau!
Lâm Mộng Mộng ôm đầu nhỏ, đau đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng, khóc nói:
- Anh cứ chờ đó, sau khi trở về, em nhất định sẽ nói cho cô, nói anh bắt nạt em!
Vương Hạo hoàn toàn không để ý, nói:
- Đi đi, xem mẹ anh tin em, hay tin anh!
- Anh chỉ biết bắt nạt em!
Lâm Mộng Mộng tức giận nói.
Vương Hạo khẽ xoa đầu nhỏ của Lâm Mộng Mộng, cười nói:
- Em gái chính là để bắt nạt, nếu không làm anh trai cũng chẳng có gì thú vị!
Lâm Mộng Mộng tức đến nổ phổi, cảm giác mình có một người anh giả.
Anh trai nhà người ta đều đối xử thương yêu có thừa với em gái, nhưng đến lượt Vương Hạo đây lại biến thành lấy việc bắt nạt em gái làm niềm vui, thật sự quá khinh người.
Nguyệt Ly không nhịn được hỏi:
- Anh để Hạo Thiên chạy thoát như vậy, không phải càng mệt hơn sao?
Vương Hạo khoát tay áo, nói:
- Yên tâm, con người Hạo Thiên này chắc chắn sẽ lại tự đưa mình đến cửa, đến lúc đó, anh chỉ cần tự tay bắt hắn lại, vụ buôn bán này lại có thể kiếm lời mà không cần bồi thường.
Đôi mày liễu của Nguyệt Ly hơi nhíu, nói:
- Anh có lòng tin đến vậy sao, chắc chắn lần sau gặp mặt sẽ bắt được Hạo Thiên?
Vương Hạo cười tự tin, nói:
- Chỉ là một tên Hạo Thiên, có trở mình cũng không tạo nên sóng gió gì.
Vẻ mặt Nguyệt Ly nghi ngờ, thật sự không hiểu nổi sao Vương Hạo có thể tự tin vĩnh viễn như vậy, cho dù đối mặt với Ba bá chủ, cũng hoàn toàn tự tin, không có chút khiếp đảm nào.
Đúng lúc này, cao thủ của các vũ trụ lớn vây quanh một vị lão già tóc trắng đi tới.
Nguyệt Ly nhỏ giọng giới thiệu:
- Vị lão nhân tóc trắng này tên là lão Bách Kiếp, lão đã sống trên mười vạn năm, là hoá thạch ở vũ trụ Đa Nguyên, có bối phận đặc biệt cao.
Vương Hạo hỏi ngược lại:
- Có quan hệ gì với anh?
Nguyệt Ly tiếp tục nói:
- Lão Bách Kiếp này có tiếng là có thể nói chuyện đàm phán. Hiện tại, cao thủ của các vũ trụ lớn mời lão ra tay, rõ ràng là không muốn uổng công ra tay, dự định kiếm chút lợi ích từ chỗ anh.
Vương Hạo bĩu môi, nói:
- Có thể nói chuyện? Lão tử đời này nói chuyện đàm phán vẫn chưa từng sợ ai.
Lão Bách Kiếp cười nói:
- Bạn trẻ Vương Hạo, Hạo Thiên cũng đã đi, không biết lúc nào cậu mới cho tôi trái tim Cửu Khiếu Linh Lung?
Vẻ mặt Vương Hạo ngạc nhiên nói:
- Tôi nói này lão già, không phải ông vẫn chưa tỉnh ngủ đấy chứ! Hạo Thiên còn chưa bắt được, các ông còn có mặt mũi tới đây đòi trái tim Cửu Khiếu Linh Lung với tôi sao?
- Không thể nói như vậy!
Lão Bách Kiếp nói chuyện không nhanh không chậm:
- Ơn cứu mạng nặng tựa trời cao, bạn trẻ Vương Hạo sẽ không định biểu hiện chút gì sao?
Vương Hạo chợt chửi một câu thô tục, nói:
- Mẹ nó, tôi lớn như vậy vẫn chưa từng thấy qua người nào vô liêm sỉ lại còn mặt dày như vậy, còn dám bịa đặt.
- Lão phu không phải bịa đặt, lão phu nói sự thật.
Vẻ mặt lão Bách Kiếp thành thật nói:
- Nếu vừa nãy cao thủ của các vũ trụ lớn không ra tay, e rằng bạn trẻ Vương Hạo đã sớm thành oan hồn dưới đao của Hạo Thiên. Vậy nên cao thủ của các vũ trụ lớn có ơn cứu mạng với cậu, đây là sự thực!
Vẻ mặt Vương Hạo khinh bỉ nói:
- Lão đầu, ông thật đúng là người có tài ngụy biện trong lúc nói chuyện, theo lời ông nói vậy khi Ba bá chủ đấu pháp, nếu không phải tôi lên tiếng ngăn cản, thì cao thủ của các vũ trụ lớn đã sớm chết mấy trăm lần rồi.
Lão Bách Kiếp cau mày, nói:
- Ba bá chủ có giết người hay không, chuyện này không có ai biết, nhưng chuyện Hạo Thiên muốn giết cậu thì tất cả mọi người đều biết, nói chung cậu cũng không thể nguỵ biện!
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Nếu ông muốn nói sự thực, tôi sẽ nói thật cho ông biết, nếu không phải tôi có sự tự chủ cực mạnh thì vừa rồi chắc chắn tôi đã để Ba bá chủ giết hết tất cả các anh.
Mọi người ở đây đều trợn mắt há mồm, không ngờ hắn lại lấy lý do có lực tự chủ cực mạnh, thật đúng là khiến người ta mở mang kiến thức!
Sắc mặt lão Bách Kiếp nghiêm trọng, cảm giác mình thật sự gặp phải đối thủ, năng lực nói chuyện của Vương Hạo thật sự quá mạnh mẽ.
Lâm Mộng Mộng tặng cao thủ của các vũ trụ lớn ánh mắt đồng tình, muốn vơ vét tiền của từ trên tấm sắt Vương Hạo này, thật đúng là mơ mộng hão huyền!
Lão Bách Kiếp thở dài, nói:
- Lão phu đã sống hơn mười vạn năm, dù sao cũng xem như bậc tiền bối, hiện tại giúp đỡ tiểu bối, nhưng kết quả lại không có gì.
Cao thủ của các vũ trụ lớn thở dài, lão già này đã bắt đầu đánh bài đồng tình để tranh thủ lợi ích cho mình, rõ ràng lão đã buông tha cho việc tranh thủ chiếm lợi giúp bọn họ.
Vương Hạo một quyển ghét bỏ nói:
- Lão già, ông đừng ở chỗ này nói tiền bối hậu bối làm gì, nói cho cùng, mọi người đều là người trải đời, thuộc cùng một thế hệ, có năng lực, ông đã trải qua hai đời, đó mới gọi cao nhân tiền bối, nếu không làm được, đừng ở chỗ này tự làm mất mặt xấu hổ.
Tất cả mọi người ở đó đều trợn mắt há mồm, bọn họ rốt cuộc hiểu tại sao Tiểu Bạch có nhiều lời ngụy biện như vậy, hóa ra đều chịu ảnh hưởng từ Vương Hạo…
Chương 857 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]