Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 859: CHƯƠNG 858: CANH GÀ TÂM LINH CÓ ĐỘC

Lâm Mộng Mộng giơ ngón tay cái tặng Vương Hạo, biểu thị bản thân bội phục sự ngụy biện của người anh trai này.

Mọi người đều là người trải đời, cho nên chẳng khác nào người cùng thế hệ, lời này có quỷ mới tin!

Vẻ mặt Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Lão già, làm người phải chân thật, không thể suốt ngày chỉ nghĩ đến việc đầu cơ trục lợi, ông cũng chưa hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ của tôi, sao tôi có thể phát thù lao cho ông? Nếu người người đều suy nghĩ trục lợi như ông, sau này tôi phải quản lý như thế nào ?

Vẻ mặt của lão Bách Kiếp như vỡ mộng, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.

Phải biết rằng, hắn tới để giảng đạo lý, kết quả lại bị Vương Hạo giáo dục ngược lại, chuyện gì xảy ra thế này!

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cao thủ của các vũ trụ lớn đều bắt đầu hả hê, cười trên nỗi đau của người khác.

- Lão Bách Kiếp này lúng túng rồi, vốn định cậy già lên mặt, kết quả lại bị Vương Hạo giáo dục ngược.

- Ai kêu lão già này chỉ biết nghĩ cho bản thân, lão đáng bị oán giận!

- Nhưng Vương Hạo nói cũng đúng, mọi người đều là người trải đời, dựa vào cái gì bắt tôi phải kính lão!

- Thật ra kính lão không sao, chỉ sợ có vài người cậy già lên mặt, bộ dạng tôi là người già nhất định các cậu phải nhường nhịn chúng tôi.

- Đúng vậy, đối với những người già có đức tính, chúng ta cần phải tôn kính, còn đối với những người già không có nhân phẩm, trực tiếp lựa chọn không nhìn.

- Đều phải sống một đời, ngay cả đức tính cơ bản cũng không có, thật đúng là thất bại của cuộc sống.

- Thật ra cuộc sống thất bại cũng không tính là gì, chỉ sợ có vài người đã không còn lương tâm rồi.

- Lời nói này rất hay, ví dụ như những thương nhân lòng dạ hiểm độc bán vắc-xin giả ở các phòng bệnh, người ta dùng tiền để mua mạng, nhưng kết quả lại trở thành tiêu tiền để mất mạng, thật đúng là quá thất đức.

- Gian thương cũng không sợ, tối thiểu người ta lấy tiền cũng có hiệu quả trị liệu, nhưng những thương nhân có lòng dạ hiểm độc, đã thu tiền còn muốn mạng người, quả thực là tán tận lương tâm!

- Câu chuyện ngày càng xa rồi, các anh nói xem lão Bách Kiếp còn có mặt mũi lấy trái tim Cửu Khiếu Linh Lung sao?

- Có cái rắm, hiện tại Vương Hạo đều giáo dục ngược lão Bách Kiếp, lão còn có mặt mũi nào nhận lấy.

- …

Tiểu Bạch nhanh chóng móc ra quyển sách nhỏ, ghi nhớ những lời ngụy biện của Vương Hạo, chuẩn bị trở về cố gắng ôn tập.

Sắc mặt Vương Hạo bình tĩnh nói:

- Tôi biết các vị muốn trái tim Cửu Khiếu Linh Lung, nhưng quy định chính là quy định, nó sẽ không thay đổi bởi bất kì ai, chỉ khi nào các anh bắt sống được Hạo Thiên, vậy tôi sẽ nói chuyện giữ lời.

- Ài…

Cao thủ của các vũ trụ lớn thở dài, kết quả giống y hệt những gì bọn họ nghĩ, không bắt sống được Hạo Thiên, Vương Hạo sẽ không đưa trái tim Cửu Khiếu Linh Lung cho bọn họ.

Vẻ mặt Bất Tử Hiên bội phục nói:

- Anh Vương quả đúng là anh Vương, làm gian thương cũng vẫn có thể dựng được đền thờ, còn nói đạo lý rõ ràng, khiến người khác cống hiến miễn phí cho mình, thật khiến người khác bội phục, bội phục!

Nguyệt Ly thầm nói:

- Đạo lý rõ ràng gì chứ, đây rõ ràng chính là canh gà tâm linh có độc.

Đám người Lâm Mộng Mộng tán thành khẽ gật đầu, bọn họ thực sự đã cảm nhận được sâu sắc sự tai hại trong canh gà có độc của Vương Hạo. Bọn họ đến bây giờ cũng không phát hiện được lợi ích gì, nhưng vẫn phải ôm chặt lấy đùi Vương Hạo, hi vọng lương tâm hắn phát hiện.

Đúng lúc này, giọng nói của Bắc Nhạc Nhạc vang lên:

- Vương Hạo, hai chiếc chìa khóa thanh Sát Thần bảo tàng có phải ở trên người anh phải không?

Vương Hạo sảng khoái thừa nhận, nói:

- Đúng vậy, chúng ở trên người tôi!

Bắc Nhạc Nhạc trực tiếp đưa tay ra, nói:

- Mau đưa hai chiếc chìa khóa cho tôi, nếu không đừng trách bản tiểu thư khiến quân đoàn Thiên Phách đi đoạt lấy.

Vương Hạo nghiền ngẫm cười nói:

- Cô thử hỏi một chút quân đoàn Thiên Phách đứng sau cô xem, xem bọn họ có dám cướp đồ của tôi hay không!

Vẻ mặt Bắc Nhạc Nhạc ghét bỏ nói:

- Nói còn êm tai hơn cả hát, quân đoàn Thiên Phách nghe lệnh, cướp lấy chìa khóa trên người Vương Hạo cho bản tiểu thư!

Thành viên của quân đoàn Thiên Phách liếc mắt nhìn nhau, tiếng bàn luận xôn xao vang lên theo.

- Lên? Hay không lên?

- Cmn, Vương Hạo này chính là con rể mà Bá chủ Bắc Hiên đích thân lựa chọn, anh có dám lên không?

- Không thể nào, nếu chẳng may Vương Hạo này thật sự lựa chọn Tam Thần Sơn, chúng tôi bây giờ cướp hắn, cái đó có khác gì đâm đầu vào chỗ chết sao!

- Người ta đây là đang đùa giỡn giữa vợ chồng son, chúng tôi tiến lên xem náo nhiệt làm gì?

- Nếu đều không lên, vậy mọi người cứ thành thật nhìn sao trời đi, không nên nói chuyện nữa.

- …

Bắc Nhạc Nhạc tức giận tới mức trực tiếp giậm chân, trong lòng càng khẳng định cha cô đã uống sai thuốc, nếu không sao ba cô có thể nghĩ đến việc tìm Vương Hạo loại phu quân vô sỉ này cho cô!

Vương Hạo cười nói:

- Thật ra nếu cô muốn đi tìm bảo vật, hai chúng ta có thể cùng đi.

Bắc Nhạc Nhạc suy nghĩ một chút, nói:

- Hợp tác thì có thể, nhưng bảo tàng này cần chia tám hai, tôi tám anh hai!

- Vèo…

Đám người Lâm Mộng Mộng lập tức nghẹn lời, thật sự nghi ngờ đầu óc của cô nhóc này bị lừa đá rồi.

Loại gian thương như Vương Hạo, còn muốn chia tám hai, loại chuyện như vậy chỉ suy nghĩ một chút cũng không thể.

Vương Hạo không nhanh không chậm nói:

- Tôi không chỉ muốn toàn bộ đồ trong Sát Thần bảo tàng, cô còn phải dẫn theo quân đoàn Thiên Phách trợ giúp tôi, chỉ cần cô làm được, tôi sẽ cân nhắc đến việc bái phụ thân cô làm thầy, không làm con rể hắn.

Ánh mắt Bắc Nhạc Nhạc lập tức sáng ngời:

- Nam tử hán đại trượng phu nói lời giữ lời, nếu anh dám lừa gạt bản tiểu thư, bản tiểu thư nhất định sẽ xử đẹp anh.

- Ôi, thật khiến người ta đau lòng, sao cô có thể sảng khoái đáp ứng như vậy.

Vương Hạo thở dài, nói:

- Gần đây không thể rời khỏi vũ trụ Thiên Pháp, chúng tôi sẽ mở vũ trụ Thiên Pháp ra để về nhà.

- Bản tiểu thư biết!

Bắc Nhạc Nhạc đắc ý lè lưỡi với Vương Hạo, sau đó leo lên con ngựa trắng của mình, dẫn theo quân đoàn Thiên Phách biến mất trong tinh không, cũng không biết đi đâu chơi.

Lâm Mộng Mộng hiếu kỳ hỏi:

- Anh, anh cứ thả cô ta đi như vậy sao? Nếu anh có thể trở thành con rể của Bắc Hiên, vậy tương lai Tam Thần Sơn cũng đều là của anh!

Vương Hạo gõ lên đầu nhỏ của Lâm Mộng Mộng:

- Nhóc em tôi thật đần, chưa từng nghe qua đặt đường dài rơi cá lớn sao?

Lâm Mộng Mộng chợt nói:

- Anh muốn đến Sát Thần bảo tàng trước, sau đó định làm Bắc Nhạc Nhạc, như vậy Sát Thần bảo tàng lẫn Tam Thần Sơn đều là của anh!

Vẻ mặt Bất Tử Hiên bội phục:

- Anh Vương quả đúng là anh Vương, mức độ vô sỉ này, bản thiếu không học được!

Hai người Sở Thiên Phách, Thịnh Văn Kiệt cũng gật đầu tán thành, loại người dựa vào ăn bám thần nhân để làm giàu này, bọn họ biểu thị bọn họ thật sự không học được.

Vương Hạo quay đầu lại nhìn về phía Ảnh Sát, nói:

- Mở vũ trụ Thiên Pháp ra, chúng tôi muốn đi vũ trụ Bàn Cổ.

Ảnh Sát muốn nói lại thôi, nói:

- Người anh em Vương Hạo, hiện tại vũ trụ Thiên Pháp đang đổ nát, nếu mở nó ra lúc này chạy loạn khắp nơi, chỉ sợ dọc đường sẽ không thể thái bình yên lặng!

- Càng tốt!

Vương Hạo cười nói:

- Hiện tại thỏ nhà tôi còn ước gì loại chuyện này xuất hiện.

Vẻ mặt Tiểu Bạch hưng phấn nói:

- Thỏ bảo bảo tôi phải mở rộng chính nghĩa, bắt toàn bộ những người có tâm tư xấu lại xây nhà.

Vương Hạo giơ ngón tay cái với Tiểu Bạch:

- Không hổ danh là thò do tôi nuôi lớn, vĩnh viễn đều tràn đầy năng lượng.

Tiểu Bạch khiêm tốn nói:

- Đâu có, đâu có, thỏ bảo bảo tôi sở dĩ có tinh thần trọng nghĩa như vậy đều do gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

Sắc mặt mọi người đều biến thành màu đen, một người một thỏ này thổi phồng lẫn nhau rất vui sao?

Ảnh Sát bế quyền, sau đó nhanh chóng đi mở vũ trụ Thiên Pháp, hắn sợ ở đây đợi thêm lúc nữa ngay cả cơm tối cũng có thể nhổ ra…

Chương 858 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!