Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 862: CHƯƠNG 861: TINH LINH CỦA MẶT ĐẤT

“Tiểu Bạch, cậu mau buông Ngọc Nhi ra, cô ấy không phải là con rối của cậu.”

Giọng điệu Nguyệt Nhi gấp rút kêu lên.

Tiểu Bạch nhanh chóng thu hồi ống châm, một tay ôm lấy tiểu linh tinh Ngọc Nhi đang khóc thút thít, sau đó nhảy lên vai Vương Hạo.

Vương Hạo khẽ xoa mi tâm nói:

- Tôi nói thỏ này, cậu gây rắc rối như vậy thật là không có đạo đức.

Vẻ mặt tham tiền của Tiểu Bạch nói:

- Thỏ bảo bảo tôi phát hiện được một cơ hội kiếm tiền lớn, chỉ cần anh bảo vệ thỏ bảo bảo tôi an toàn, vậy tính luôn cả phần của anh, anh thấy thế nào?

Trong nháy mắt Vương Hạo cảm thấy hứng thú:

- Nói nghe một chút xem nào.

Tiểu Bạch ghé vào bên tai Vương Hạo, khẽ nói:

- Thỏ bảo bảo tôi phát hiện con rối nhỏ này rất không bình thường, sức mạnh sinh mạng trong cơ thể của cô ấy rất mạnh, đi qua nơi nào thực vật nơi đó đều bừng bừng sức sống, cho dù sinh vật đã chết cũng có thể lấy lại được cơ hội sống.

Vương Hạo nhìn quanh một vòng, phát hiện các bồn cảnh trong lầu đều bừng bừng sức sống, ý xuân dạt dào.

Tiểu Bạch hưng phấn hỏi:

- Như thế nào? Có phải rất thần kỳ hay không?

- Đúng là rất thần kỳ, nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc phát tài?

Vương Hạo khẽ gật đầu, tò mò hỏi:

- Lẽ nào cậu dự định bắt cô ấy về nghiên cứu, tự mình làm cầm thú, à không, là giáo sư thỏ, sau đó làm công việc xanh hóa?

Vẻ mặt Tiểu Bạch ghét bỏ nói:

- Anh thật sự đần chết đi được, khí tức của cô ấy phát ra cũng có thể làm cho thực vật khôi phục sức sống, nếu như sử dụng máu của cô ấy tưới lên trúc vàng của thỏ bảo bảo tôi, để cho trúc vàng trưởng thành hai lần, vậy không phải trúc vàng này có thể sản xuất không giới hạn rồi sao?

Vương Hạo nghi ngờ nói:

- Nhưng làm sao cậu biết máu của cô ấy có thể khiến cho trúc vàng trưởng thành hai lần?

- Không phải lúc này thỏ bảo bảo tôi đang làm thí nghiệm sao? Chờ thành công rồi, thỏ bảo bảo tôi chính là thỏ phú hào trong truyền thuyết.

Hai mắt của Tiểu Bạch lóe ra ánh sáng màu vàng tham tiền, khóe miệng cũng chảy ít nước miếng, hiển nhiên đã rơi vào mộng đẹp phát tài, không có cách nào tự mình thoát ra.

Vương Hạo lắc đầu, cảm thấy con thỏ năm tuổi và mình vẫn tồn tại vấn đề khoảng cách thế hệ nghiêm trọng.

Nguyệt Ly vội vàng lên tiếng giải thích:

- Tiểu Bạch mau trả Ngọc Nhi lại cho tôi, cô ấy là tinh linh của mặt đất, cậu không thể rút máu của cô ấy, như vậy cô ấy sẽ chết mất.

- Lại là tinh linh mặt đất trong truyền thuyết.

Tam Đại Kim Cương kinh ngạc kêu lên, phát hiện lần này mình thật sự đã nhìn nhầm.

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Tinh linh mặt đất lợi hại ở chỗ nào?

Tam Đại Kim Cương vội vàng trả lời:

- Hồi bẩm Vương Hạo đại nhân, tinh linh mặt đất là loại tiểu tinh linh biến dị, bọn họ vô cùng hiếm có, được người đời gọi là người làm vườn của vườn thuốc, chỉ cần nuôi một con trong vườn thuốc, như vậy không chỉ có có thể tiết kiệm thời gian gấp trăm ngàn lần, còn có thể cấy ghép trồng trọt dược thảo hiếm có, hơn nữa còn trồng được số lượng lớn những dược thảo hiếm có này.

- Má ơi, năng lực thật biến thái!

Hai mắt Vương Hạo chợt sáng lên, phát hiện vật nhỏ này thật đúng là một bảo bối.

Phải biết rằng một số tiên thảo, tiên quả bởi vì một số nguyên nhân được trời ưu ái, cho nên không có cách nào được con người nuôi trồng lại, cũng không có cách nào được cấy ghép trồng trọt.

Nhưng bây giờ có vật nhỏ này, như vậy tất cả đều cũng sẽ được giải quyết dễ dàng, thật sự là bảo bối phát tài mà.

Mấu chốt nhất chính là, có vật nhỏ này rồi những thứ tiên thảo tiên quả cần phải ngàn năm mới có thể chín kia, bây giờ chỉ cần trong vòng một năm đã có thể chín, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian.

- Có thể trồng số lượng lớn?

Hai mắt của Tiểu Bạch lại sáng lên, trực tiếp ném việc kinh doanh kim trúc ra sau đầu, chuẩn bị để cho tiểu tinh linh Ngọc Nhi trồng cà rốt, nó muốn làm một địa chủ thỏ, trồng một con thỏ địa chủ ăn một củ ném một củ.

- Nguyệt Nhi, cứu mạng!

Ngọc Nhi hoảng sợ kêu to, nó cảm thấy nếu không nhanh chóng rời khỏi con thỏ này thì nửa đời sau của nó sẽ vô cùng thê thảm.

Nguyệt Ly lạnh lùng nói:

- Tiểu Bạch, mau trả Ngọc Nhi cho tôi, cô ấy không phải là đồ chơi của anh cũng không phải là công cụ kiếm tiền của anh.

- Không đưa, đây là con rối nhỏ của thỏ bảo bảo tôi, ai cũng không đưa.

Tiểu Bạch ôm chặt tiểu tinh linh Ngọc Nhi vào lòng, tỏ vẻ nếu ai muốn tiểu tinh linh này, ngay cả cửa cũng không có đâu.

Phải biết rằng đây chính là hi vọng trở thành thỏ địa chủ của nó, làm sao có khả năng tùy tiện giao ra.

Nguyệt Nhi tức đến vẻ mặt tái xanh, con thỏ này thật sự quá khi dễ người mà, cướp tiểu tinh linh của cô không nói, lại còn muốn chiếm làm của riêng, giống hệt Vương Hạo, là kẻ lưu manh, một con thỏ lưu manh.

Vương Hạo ho khan một tiếng nói:

- Nguyệt Ly, cô đừng kích động, năm nay Tiểu Bạch mới năm tuổi, vẻ mặt này của cô hù dọa nó thật không tốt.

Mọi người ở đây trợn mắt há hốc mồm, với loại da mặt này của Tiểu Bạch còn có thể bị hù dọa được sao? Thật đúng là mở rộng tầm mắt mà.

Nguyệt Ly lạnh lùng nói:

- Vương Hạo, thỏ của nhà cậu muốn làm chuyện xấu gì tôi không quan tâm, nhưng chỉ cần nó động tới Ngọc Nhi, vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo.

Mọi người ở đây nhanh chóng lui ra phía sau, Băng Linh thánh thể nổi giận, đó không phải là chuyện đùa.

Lâm Mộng Mộng lôi kéo Vương Hạo, khẽ nói:

- Anh họ, chị Nguyệt Ly không giống như là đang nói đùa, anh mau bảo Tiểu Bạch thả tiểu linh tinh đi, chuyện này vốn dĩ là Tiểu Bạch không đúng trước.

Vẻ mặt Vương Hạo không nỡ nói:

- Nếu như trả tiểu tinh linh này lại, chúng tôi không phải lỗ vốn sao?

Tiểu Bạch liên tục gật cái đầu nhỏ, tỏ vẻ chính là ý này.

Lâm Mộng Mộng cạn lời, vội nói:

- Em nói anh họ này, anh lại không có vườn thuốc, chỉ vì một tiểu linh tinh này mà xích mích với Nguyệt Ly, chuyện này anh cảm thấy có lời không?

Vương Hạo gãi cằm.

- Lời này nói cũng đúng, hiện tại tôi lại không có vườn thuốc, cần con tiểu linh tinh này làm gì chứ?

Tiểu tinh linh Ngọc Nhi liên tục gật cái đầu nhỏ, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Vương Hạo, hi vọng Vương Hạo mau trả cô về.

Vương Hạo nhất thời chuyển đề tài nói:

- Nhưng trả lại bảo bối đã ở trong tay mình thì không phải là phong cách của Vương Hạo tôi, vì vậy không trả.

Ngọc Nhi sững sờ tại chỗ, nội dung vở kịch đảo ngược cũng quá nhanh đi!

Lâm Mộng Mộng đau đầu nói:

- Em nói anh họ này, anh thật sự muốn đánh một trận với chị Nguyệt Ly mới cảm thấy hài lòng sao?

Vương Hạo khẽ xoa đầu thỏ của Tiểu Bạch:

- Tự mình gây họa thì tự mình đi giải quyết.

- Thật đúng là lòng dạ hẹp hòi, giúp đỡ thỏ bảo bảo tôi một chút sẽ thế nào chứ?

Vẻ mặt Tiểu Bạch ghét bỏ, sau đó khóc thút thít nói:

- Thỏ bảo bảo tôi thật đáng thương, từ nhỏ đã đi theo Vương Hạo, bây giờ đã năm tuổi rồi, nhưng ngay cả một người bạn cũng không có, bây giờ khó khăn lắm mới xuất hiện một người bạn nhưng lại có người muốn chia rẽ chúng tôi, thỏ bảo bảo tôi lẽ nào đã định không có thời thơ ấu vui vẻ sao? Oa oa, thỏ bảo tôi thật đáng thương…

Phụt….

Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó đều phì cười, nếu như không biết đức hạnh của con thỏ này, suýt chút nữa bọn họ đã tin rồi.

Còn chia rẽ?

Từ này có thể sử dụng ở đây sao?

Còn không có một thời thơ ấu vui vẻ?

Ngày ngày đều đi cùng Vương Hạo, có thể không muốn vui vẻ được sao?

Nguyệt Ly khiếp sợ tới mức ngây người, cô không nghĩ tới con thỏ này lại có thể làm trò tinh bám người như thế, bắt đầu tiến thành giở trò đồng tình.

Vẻ mặt Lâm Mộng Mộng bội phục, thật sự không hổ danh là thỏ của Vương Hạo nuôi, vẻ mặt này rất đúng chỗ.

Chẳng qua chỉ có sấm sét mà không có mưa như vậy có vẻ hơi giả rồi không?

Đúng lúc này, tiếng nói của Ảnh Sát đột nhiên vang lên

- Tiểu huynh đệ Vương Hạo, chúng ta gặp phải phiền toái rồi.

Ánh mắt của Vương Hạo và Tiểu Bạch liền sáng ngời, có kẻ chủ động đưa tới cửa rồi.

Chương 861 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!