Vũ trụ Thiên Pháp lơ lửng trong vũ trụ Đa Nguyên.
Mặc dù thể hiện vô cùng khổng lồ, nhưng trên dưới toàn thân đều bao phủ những vết nứt chằng chịt, giống như nhẹ nhàng chạm vào sẽ bị vỡ ra.
Ầm ầm ầm
Chính vào lúc này một tiếng nổ khổng lồ vang lên.
Chỉ thấy vũ trụ Thiên Pháp bao phủ bởi những vết nứt chằng chịt bị nổ ra một lỗ thủng màu đen, từng bóng dáng lơ lửng trước lỗ thủng màu đen phát ra tiếng cười đắc ý.
- Ha ha, không ngờ vận may tốt như vậy, lại gặp phải một vũ trụ Địa cấp rách nát hết chỗ nói như thế này.
- Vũ trụ Địa cấp này chắc chẳn là vừa xảy ra chiến tranh, mặc dù may mắn sống sót nhưng khẳng định thực lực đã giảm mạnh.
- Chỉ cần cướp được pháp tắc của vũ trụ Địa cấp này, vũ trụ Tinh Hồ của chúng ta nhất định sẽ có thể tiến hóa đến vũ trụ Thiên cấp.
- Vũ trụ Địa cấp này vẫn thật là ngốc hết chỗ nói, đã không có thực lực rồi mà còn chạy lung tung.
- Cũng có thể là đi dựa vào thế lực kia, chỉ tiếc là giữa đường gặp phải vũ trụ Tinh Hồ của chúng ta.
- Lần này người đứng đầu vũ trụ của vũ trụ Tinh Hồ chúng ta dẫn hai mươi vị Chí Tôn Địa cấp đến, vũ trụ Địa cấp này tuyệt đối sắp xong đời rồi.
- Vậy thì còn chờ gì nữa, mọi người cùng lên.
…
Vèo…
Chính vào lúc này một âm thanh xé gió gấp rút từ trong lỗ thủng màu đen truyền tới.
Một thiếu niên dẫn theo một con thỏ nhanh chóng từ trong lỗ thủng màu đen chui ra, đây không phải là Vương Hạo thì còn ai nữa chứ?
Vương Hạo nhìn xung quanh một vòng, phát hiện lông của những người này đều là màu đen, sau lưng còn kéo theo một cái đuôi hồ ly màu đen, trên mặt muốn xấu bao nhiêu thì xấu bấy nhiêu.
Tiểu Bạch ôm tiểu tinh linh Ngọc Nhi, thất vọng nói:
- Đây là những thứ gì đấy? Nếu dùng để kéo xe còn không mất mặt chết à?
Trên mặt Ngọc Nhi thay đổi mạnh mẽ, kinh ngạc kêu lên:
- Những người này là Tinh Hồ, là phân nhánh của Hắc Thiên Hồ.
- Hắc Thiên Hồ?
Vương Hạo nhíu mày, nhớ lại những lời nói năm đó của quốc sư vũ trụ Thiên Hồ.
Tộc Thiên Hồ này có phân nhánh là Bạch Thiên Hồ và Hắc Thiên Hồ.
Bạch Thiên Hồ một đời chỉ yêu một người, đối với tình yêu chung thủy không bao giờ thay đổi.
Mà Hắc Thiên Hồ lại rất cởi mở, không những tùy tiện yêu đương mà còn sẽ hút dương khí của đàn ông, âm khí của phụ nữ để tu luyện.
Ngọc Nhi vội vàng kêu lên nói:
- Vương Hạo, Hắc Thiên Hồ là một loại sinh vật sống thành đàn, nơi này nếu như đã có Tinh Hồ, vậy thì cũng chứng tỏ Hắc Thiên Hồ ở cách đây không xa, chúng tôi phải nhanh chóng rời khỏi mới được, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Hắc Thiên Hồ này thật sự đáng sợ vậy sao?
Ngọc Nhi nặng nề gật đầu, vô cùng nghiêm túc nói:
- Trong vũ trụ Đa Nguyên Hắc Thiên Hồ là thế lực đứng số một số hai, nói ví dụ như mười Hạo Thiên cũng không chưa chắc là đối thủ của Hắc Thiên Hồ.
- Mạnh như vậy sao? Vậy thì có đồ chơi rồi.
Hai mắt Vương Hai lập tức sáng lên, cảm thấy những ngày tháng nhàm chán cuối cùng cũng đã trôi qua rồi.
Ngọc Nhi sửng sờ, trong nháy mắt giống như đã hiểu rõ tại sao trên tài liệu lại nói Vương Hạo là một thảm họa siêu cấp.
Thằng nhóc này một ngày không gây chuyện trong lòng sẽ không thoải mái mà.
Lúc này, Tinh Hồ ở phía đối diện đã bắt đầu thì thầm nói chuyện với nhau.
- Thiếu niên này là ai? Tại sao mới chỉ có tu vi Vũ Thần cấp tám?
- Đúng vậy. Vũ Thần cấp tám làm sao có thể đi lại trong vũ trụ Đa Nguyên?
- Đừng quan tâm hắn làm thế nào đi lại trong vũ trụ Đa Nguyên, một Vũ Thần còn có thể lật trời được sao?
- Không sai, Vũ Thần chính là Vũ Thần, đối với chúng ta chỉ là một phế vật.
…
Tiêu Bạch lấy một củ cà rốt ra, cắn một miếng nói :
- Vương Hạo, hình như anh bị xem thường rồi.
Vương Hạo nhún vai :
- Tu vi của tôi từ trước đến giờ chưa từng được người ta xem trọng, nhưng cũng chưa từng khiến người ta thất vọng.
- Dáng vẻ này của anh…giống như là ăn ngon lắm vậy.
Ngọc Nhi cắn ngón tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào củ cà rốt trong tay Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch nhanh chóng nhét cà rốt vào miệng, giọng nói ỡm ờ :
- Không có, cô cái gì cũng không nhìn thấy.
Giờ phút này, trong lòng Ngọc Nhi tan vỡ rồi, đôi mắt ngập tràn nước mắt, khuôn mặt muốn bấy nhiêu tủi thân thì có bấy nhiêu tủi thân.
Vương Hạo cười không thành tiếng, thì ra là một tiểu tinh linh ăn hàng, nếu như vậy tiểu tinh linh Ngọc Nhi kia phải theo họ của hắn rồi.
Chính lúc này, một người đàn ông Tinh Hồ bước qua, thẳng thắn nói :
- Tôi là người đứng đầu của vũ trụ Tinh Hồ, anh có thể gọi tôi là Thánh chủ Tinh Hồ, lần này tôi dẫn theo hai mươi vị Chí Tôn Địa cấp đến, chính là cướp đoạt pháp tắc vũ trụ của các người, khuyên các người vẫn nên thành thật một chút, đừng để cho tôi nể mặt rồi mà còn không biết.
- Má ơi, còn rất kiêu ngạo nữa đấy.
Khóe miệng Vương Hạo nhếch lên nụ cười lạnh, trực tiếp mở ra truyền thừa Chí Tôn, tu vi từ Vũ Thần cấp tám nâng lên tới Thần Vị cảnh cấp tám.
Đồng thời Kiếm Chúa Tể cũng xuất hiện trong tay Vương Hạo, bạo phát ra kiếm ý vô cùng sắc bén, khiến cho hư không nổi lên từng đợt gợn sóng.
Thánh chủ Tinh Hồ nhịn không được cười rộ lên :
- Một thằng nhóc mở ra truyền thừa Chí Tôn mới đạt được Thần Vị cảnh lại dám ra tay với tôi, các người nói hắn có ngốc hay không?
- Ha ha…
Hai mươi vị Chí Tôn Địa cấp đều ngửa mặt lên trời mà cười, tiếng cười tràn ngập ý khinh miệt.
- Chết đến nơi rồi còn cười vui vẻ như vậy, thật sự là một đám ngốc.
Vương Hạo cúi nhìn Thánh chủ Tinh Hồ, Kiếm Chúa Tể trong tay từ từ giơ lên.
Vèo vèo…
Một giây tiếp theo hàng nghìn vạn kiếm quang chói mắt đột nhiên bắn ra, kéo theo ánh sáng rực rỡ, lấy tốc độ khủng khiếp nhất đâm vào đám người Thánh chủ Tinh Hồ.
Ánh mắt của Thánh chủ Tinh Hồ bỗng co rút, trong nháy mắt cảm giác nguy cơ từ trước giờ chưa từng có xảy ra dâng lên trong đầu.
Vẻ mặt của những người khác thay đổi mạnh mẽ, không kịp suy nghĩ người này là quái vật gì, chỉ có thể nhanh chóng né tránh.
- Trước mặt kiếm thứ năm, kiếm hóa vạn trượng các người có thể trốn đi nơi nào sao?
Giọng nói khinh miệt của Vương Hạo vang lên, hàng ngàn vạn kiếm quang đột nhiên bạo phát ra từng sức lực mạnh mẽ vô cùng sắc bén, trong không trung tiếng xé gió không ngừng vang lên.
Phụt…
Trong phút chốc vô số kiếm quang nuốt chửng những người này, máu tươi không ngừng nở rộ trên hư không.
- Ít xem thường người khác đi.
Thánh chủ Tinh Hồ nổi giận rống lên một tiếng, một bức tường màu vàng kim nhanh chóng xuất hiện trước người.
Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo một tiếng nổ cuồng bạo vang lên.
Chỉ nhìn thấy trong nháy mắt ánh sáng lửa ngập trời bạo phát ra, trực tiếp nuốt lấy bức tường màu vàng kim.
Ngọc Nhi trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi thứ trước mắt, thậm chí quên luôn cả hít thở, chỉ nhìn thấy toàn thân hai mươi vị Chí Tôn Địa cấp đi theo Thánh chủ Tinh Hồ máu tươi đầm đìa, khí tức vô cùng suy yếu, giống như là có thể chết bất cứ lúc nào.
Mà vị Thánh đứng đầu Thiên Hồ kia mặc dù không bị thương, nhưng bức tường màu vàng trước người rõ ràng cũng không chống đỡ nổi được bao lâu?
Tiểu Bạch lấy một củ cà rốt ra ăn :
- Yêu nghiệt này lại biến thái rồi, trước tiên để cho thỏ bảo bảo tôi ăn một củ cà rốt để trấn tĩnh lại đã.
Ngọc Nhi đáng thương nhìn vào Tiểu Bạch, hy vọng con thỏ này đột nhiên có thể mở rộng lòng tư bi cho cô ăn một củ cà rốt ăn cho đã cơn thèm.
Tiểu Bạch im lặng quay người đi, để lại một bóng lưng cho Ngọc Nhi, muốn ăn cà rốt à, không có cửa đâu.
Chính lúc này một giọng nói lạnh lùng cất lên :
- Tinh Hồ đáng chết, không ngờ lại dám đến địa bàn của Bạch Thiên Hồ tôi ngang ngược.
Ánh mắt của Vương Hạo đột nhiên sáng lên ánh sáng màu vàng, nơi này nếu đã là địa bàn của Bạch Thiên Hồ, vậy không phải đã chứng tỏ Tiểu Hồ Ly nhà hắn cũng ở gần đây rồi sao?
Chương 862 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]