“Không hay rồi, là đội tuần tra của tộc Bạch Thiên Hồ.”
Vẻ mặt của người đứng đầu Thiên Hồ thay đổi mạnh mẽ, không kịp do dự nắm lấy hai mươi vị Chí tôn Địa cấp bị Vương Hạo đánh bị thương chuẩn bị mau rời đi.
Vèo vèo…
Chính lúc này một tiếng xé gió gấp rút vang lên.
Thánh chủ Tinh Hồ kinh hãi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một đám binh sĩ mặc giáp bạc đang bao vây hắn lại, ngay cả một khe hở cũng không chừa cho hắn.
Đúng lúc này một giọng nói yêu mỵ khiến người ta động lòng vang lên:
- Ai ôi, ai ôi tôi còn tưởng là ai nữa chứ, hóa ra là tiểu đệ đệ Vương Hạo, tôi vừa lên làm đội trưởng tuần tra, anh liền xuất hiện, chúng ta quả thật có duyên mà.
Vương Hạo quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Thánh chủ Đại Âu đang liếm đôi môi đỏ mọng của mình, say mê nhìn chằm chằm vào hắn, nếu như không phải nơi này còn có những người khác phỏng chừng hắn đã sớm bị tiểu thịt tươi này bổ nhào vào đè xuống làm chuyện xấu hổ rồi.
Thánh chủ Đại Âu nhìn một vòng, kinh ngạc nói:
- Hai mươi Chí Tôn Địa cấp bị đánh cho tổn thương, đây đều là do tiểu đệ đệ cậu làm?
Vương Hạo nhún nhún vai:
- Không phải là tôi vậy nơi này còn có người khác nữa sao?
- Trời ơi!
Hai mắt của Thánh chủ Đại Âu trợn tròn, nếu như cô tôi nhớ không lầm lúc đó khi lần đầu gặp mặt Vương Hạo ở vũ trụ vô cấp, Vương Hạo quả thật là dùng toàn bộ sức mạnh trên người mới có thể giết được thuộc hạ Tà Tôn của cô.
Nhưng mà bây giờ lại có thể chém Chí Tôn Địa cấp như chém dưa, chênh lệch trước sau này cũng quá không chân thực đi?
Chẳng qua Vương Hạo này càng lợi hại thì cô càng trông đợi đẩy ngã Vương Hạo để thưởng thức tư vị của thiên tài siêu cấp này.
Nghĩ đến đây, Thánh chủ Đại Âu liếm đôi môi đỏ khiêu khích, còn cố ý kéo dây áo trễ xuống, lộ ra bốn chữ xăm trên người “Nô gia còn muốn”.
- Má ơi, đây cũng quá trắng trợn rồi.
Đôi mắt Vương Hạo như tia X quang, dựa theo nguyên tắc không nhìn cũng uổng, thế là hắn nhìn một lượt khắp người Thánh chủ Đại Âu từ trên xuống dưới.
Lại nói người ta đã cho mình xem, nếu như mình còn không xem, thì thật là bất lịch sự.
- Đáng ghét!
Thánh chủ Đại Âu cho Vương Hạo một ánh mắt khiêu khích, sau đó nhanh chóng che đi chỗ vừa lộ ra.
Vương Hạo thở dài nói:
- Thánh chủ Đại Âu, chị làm vậy là không có tình bạn bè đấy biết không?
Thánh chủ Đại Âu mím môi cười yêu kiều nói:
- Đàn ông đều giống nhau, vừa bắt đầu là lấy danh nghĩa bạn bè tiếp cận người ta, nhưng mà đợi sau khi có được rồi lập tức phủi mông bỏ chạy lấy người.
Vẻ mặt Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Tôi sẽ không làm loại chuyện này đâu, tôi sẽ đối xử với chị như người bạn uống rượu ăn thịt?
- Bạn uống rượu ăn thịt?
Thánh chủ Đại Âu mỉm cười nói:
- Cậu muốn mời tôi ăn cơm, hay là muốn so tửu lượng với tôi hả?
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Cô hiểu sai rồi, đây là cách gọi thông thường để chỉ bạn bè sau khi nhậu xong có thể ăn thịt bạn bè đấy.
Thánh chủ Đại Âu phong tình vạn chủng liếc nhìn Vương Hạo một cái nói:
- Đàn ông các người quả nhiên không có ai là thứ tốt cả, chỉ muốn dẫn nô gia về nhà làm những chuyện xấu hổ.
Vương Hạo thở dài, vẻ mặt rất đau lòng:
- Sao chị có thể nghĩ tôi giống như bọn họ chứ? Bọn họ là muốn dẫn chị về nhà, mà tôi chỉ muốn dẫn chị đi vào trong xe, đi công viên, đi đến rừng nhỏ…
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Thánh chủ Đại Âu thoáng đỏ lên, lộ ra bộ dạng xấu hổ yêu kiều, trong lòng kêu gào không chịu nổi.
Cô vốn muốn lạt mềm buộc chặt khiêu khích Vương Hạo, khiến cho trong lòng Vương Hạo ngứa ngáy khó chịu, lửa nóng bốc lên đợi trở về sẽ ăn sạch hắn. Nhưng ai biết được cô lại bị Vương Hạo khiêu khích ngược lại, trong lòng cảm thấy như bị mèo cào, đợi không kịp muốn nhảy vồ vào hắn.
Vương Hạo nhướn mày nói:
- Bà chị này, chị nói xem lúc nào thì chúng ta đi uống một ly rượu đây?
- Không phải nô gia không muốn đi, mà là cô dâu nhỏ của cậu thật sự quá bá đạo rồi, nô gia chọc không nổi.
Thánh chủ Đại Âu hơi oán giận nhìn Vương Hạo, dáng vẻ đó muốn bao nhiêu uất ức thì có bấy nhiêu uất ức.
Vương Hạo thở dài một hơi, vội vàng ép lửa nóng đang dâng trào trong bụng xuống. Nếu nói tới thủ đoạn dụ dỗ đàn ông thì Tiểu Hồ Ly tuyệt đối không phải là đối thủ của con hồ ly tinh này, đây chính là khoảng cách chênh lệch của thực tiễn và lý thuyết, hoàn toàn không có cách nào so sánh được.
Chính vào lúc này một giọng nói lạnh lùng lảnh lót vang lên:
- Hứ, Thánh chủ Đại Âu thu hồi lại công phu dụ dỗ của cô đi, nếu lại dám dụ dỗ đàn ông lung tung tạo ra những thứ tà khí lệch lạc kia thì bản tướng quân bảo đảm sẽ chém cô.
Thánh chủ Đại Âu bị dọa sợ vội vàng rụt cổ lại, không dám lên tiếng.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn chỉ nhìn thấy một mỹ nữ thân mặc khôi giáp màu bạch kim, trong tay cầm theo một thanh đại đao sáng loáng, sau lưng còn kéo theo một cái đuôi màu trắng giống hệt đuôi của Tiểu Hồ Ly.
Thánh chủ Tinh Hồ kinh sợ kêu lên:
- Cô là đệ nhất tướng quân của Bạch Thiên Hồ, tướng quân Thiên Huyền.
- Biết bản tướng quân còn dám đến địa bàn của tộc Bạch Thiên Hồ quậy phá, thật đúng là tội càng thêm tội.
Tướng quân Thiên Huyền hứ một tiếng, khí tức toàn thân đột nhiên trở nên vô cùng mạnh mẽ, đại đao trong tay cũng nhanh chóng kết băng, trở thành một cây đao khổng lồ trong suốt lấp lánh, toàn thân đao càng tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
Một giây tiếp theo thanh đao băng này được nhấc lên bằng tốc độ khủng bố sau đó nhanh chóng chém xuống, từng vết đao quang chém vào không trung, những nơi nó chém qua trên không trung càng là nổi lên từng đợt sóng, đao quang giống như nước chảy cuồn cuộn không dứt chém về hướng Thánh chủ Tinh Hồ.
- Đợi đã, tôi không phải cố ý mạo phạm…
Thánh chủ Tinh Hồ kinh sợ kêu lớn một tiếng, sau đó nhanh chóng rút trường kiếm ra, dùng toàn bộ sức lực trên người chống đỡ…
Một giấy tiếp theo tiếng kim loại nhức tai vang lên.
Keng keng…
Hai mắt Vương Hạo trợn tròn, chỉ nhìn thấy bóng đao dày đặc lạnh thấu xương thế như chẻ tre đánh lên trường kiếm của Thánh chủ Tinh Hồ, trong nháy mắt khiến nó bị bao trùm bởi vô số vết nứt, cuối cùng một tiếng “pằng” vang lên, thanh kiếm trực tiếp vỡ nát.
Hơn nữa khí thế của bóng đao không giảm, trực tiếp chém xuống vai của Thánh chủ Tinh Hồ, khiến một dòng máu đỏ thẫm bắn lên trong hư không.
- Á…
Thánh chủ Tinh Hồ thảm thiết kêu lên, máu tươi từ chỗ cánh tay bị chặt đứt nhanh chóng kết băng, hơn nữa phạm vi kết băng lan tràn xuống toàn thân.
- Ai ôi, thực sự quá lãng phí mà.
Vẻ mặt Vương Hạo vô cùng tiếc nuối, nhanh chóng bấm chỉ quyết, ra sức điểm vào Thánh chủ Tinh Hồ.
- Á…
Một giây tiếp theo, Thánh chủ Tinh Hồ lại phát ra tiếng kêu thê thảm, năng lượng trong cơ thể nhanh chóng trôi mất.
- Bàn tay thượng đế!
Tướng quân Thiên Huyền nhíu mày, tò mò đánh giá Vương Hạo.
- Ợ…
Không qua bao lâu Vương Hạo no nê liền ợ một cái, tu vi từ Vũ Thần cấp tám đột phá đến Vũ Thần cấp chín, chỉ cách Thiên Vị cảnh một bước.
- Một thằng nhóc rất khủng bố, cướp đoạt người đứng đầu vũ trụ Địa cấp lại chỉ mới đột phá được một cấp.
Vẻ mặt của tướng quân Thiên Huyền trở nên nghiêm túc, cảm thấy người này vô cùng nguy hiểm.
Thánh chủ Đại Âu vội vàng bước lên trước nói:
- Tướng quân Thiên Huyền, người này là bạn trai của công chúa Mộng Kỳ, Vương Hạo.
- Gì chứ?
Mắt hạnh của tướng quân Thiên Huyền bỗng sáng rực lên, sau đó cất cao giọng:
- Người đâu, nhanh chóng trở về thông báo với đại thần tài chính, cứ nói là phò mã đến đón dâu rồi, bảo cô ấy nhanh chóng chuẩn bị lễ hỏi, chúng ta nhất định phải mau gả công chúa Mộng Kỳ ra ngoài, tuyệt đối không thể để công chúa Mộng Kỳ trở thành Nữ Vương đại nhân thứ hai…
Chương 863 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]