“Dạ”
Một tên binh sĩ lên tiếng trả lời, sau đó hóa thành sao băng biến mất.
Vẻ mặt Vương Hạo mờ mịt, hắn chỉ là đi ngang qua mà thôi, không có nói là đi đón dâu mà? Trong này có phải có hiểu lầm gì rồi không?
- Đón dâu cộng kết hôn bằng được ăn ngon.
Hai mắt tiểu tinh linh Ngọc Nhi lóe ra ánh sáng màu vàng, khóe miệng chảy nước miếng càng nhiều hơn, bản tính ăn hàng nhìn một cái là không sót một chút nào.
- Những thứ kia khó ăn chết được, vẫn là cà rốt của thỏ bảo bảo tôi ăn ngon nhất.
Tiểu Bạch bĩu môi, lấy ra một củ cà rốt ăn ngon lành.
Ngọc Nhi tức giận lấy ra miếng bánh ga- tô, giận dữ cắn một cái.
Chẳng qua là trong lòng giống như bị mèo cào, vô cùng muốn biết cà rốt này có vị gì?
- Không tệ, không tệ, quả nhiên là một yêu nghiệt siêu cấp.
Tướng quân Thiên Huyền đi tới bên cạnh Vương Hạo, thoả mãn khẽ gật đầu.
Vương Hạo ôm quyền nói:
- Vị tướng quân này, thật ra lần này tôi tới là…
Tướng quân Thiên Huyền trực tiếp ngắt lời nói:
- Bản tướng quân lại không phải người ngu, đương nhiên biết cậu tới làm gì, hiện tại không cần dài dòng, mau cùng bản tướng quân trở lại cưới công chúa.
Vương Hạo không còn gì để nói, có thể chờ hắn nói xong rồi mới kết luận được hay không? Như vậy rất không tôn trọng nhân quyền có được không?
Thánh Chủ Đại Âu tiến lên, vẻ mặt muốn nói lại thôi:
- Tướng quân Thiên Huyền, vị tiểu đệ đệ Vương Hạo này dường như không có mang theo sính lễ, có nên cho hắn chuẩn bị một chút hay không?
- Chuẩn bị cái gì? Chuẩn bị cho cô ra tay phải không?
Tướng quânThiên Huyền hừ lạnh một tiếng.
Thánh Chủ Đại Âu khiếp sợ đến mức mồ hôi lạnh tuôn ra, vội vàng nói:
- Tướng quân hiểu nhầm, tôi chỉ là một đội trưởng tuần tra, nào có lá gan cướp người đàn ông của công chúa, chẳng qua là vị tiểu đệ đệ Vương Hạo này lại mang theo một vũ trụ Địa cấp đổ nát, nếu như đi cưới công chúa cao quý của chúng tôi, có phải là làm mất giá trị con người hay không?
Tướng quân Thiên Huyền lạnh lùng nói:
- Phụ nữ tộc Thiên Hồ của chúng ta không phải là loại phụ nữ thấy tiền thì sáng mắt, cũng không phải là loại phụ nữ ham thích hư vinh, chúng ta chỉ là gả cho người đàn ông mình yêu mến, không quan tâm hắn nghèo khó hay phú quý.
Thánh Chủ Đại Âu liền vội vàng nói:
- Tướng quân dạy phải, sau này tôi nhất định nhớ kỹ.
Tướng quân Thiên Huyền lạnh lùng nói:
- Thánh Chủ Đại Âu, cô nhớ kỹ cho bản tướng quân, đừng nên mang những thứ tà khí không lành mạnh mà cô học được đến đây, nếu không bản tướng quân nhất định sẽ chém cô.
- Dạ, dạ, dạ…
Thánh Chủ Đại Âu liên tục gật đầu, trong lòng vô cùng xót xa đây là ép cô hoàn lương mà.
Vương Hạo ngơ ngác hỏi:
- Chỗ này của các người đúng là cưới vợ không lấy tiền sao? Còn bao luôn tiệc cưới?
Tướng quân Thiên Huyền kiêu ngạo nói:
- Đương nhiên, tộc Thiên Hồ của chúng ta là một thế lực lớn trong vũ trụ Đa Nguyên, nơi này có kỳ trân dị bảo nhiều tới mức đếm không xuể, thật sự cũng không thiếu một chút sính lễ kia của cậu đâu.
Hai mắt Vương Hạo chợt sáng lên, hắn phát hiện mình có loại kích động nóng lòng muốn kết hôn.
Khóe miệng của tướng quân Thiên Huyền thoáng lộ ra vẻ tươi cười, nắm lấy Vương Hạo hóa thành sao băng biến mất, còn bỏ lại một câu:
- Các người ở lại dọn dẹp chiến trường, bản tướng quân dẫn phò mã trở về trước.
Thánh Chủ Đại Âu nhìn theo Vương Hạo rời đi, trong lòng lại vô cùng đau buồn, người đàn ông mà cô muốn ngủ chung nhất một lần nữa lại rời bỏ cô đi.
Không lâu sau, tướng quân Thiên Huyền dẫn theo Vương Hạo đi tới bên ngoài vũ trụ Thiên Hồ.
Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm nhìn vũ trụ Thiên Hồ, trên mặt lộ ra vẻ chấn động trước đó chưa từng có.
Chỉ thấy phía trước xuất hiện một bầu trời pha lê vô cùng khổng lồ, đây là vũ trụ thiên cực trong truyền thuyết, thể tích của nó lớn hơn vũ trụ Địa cấp mấy trăm lần.
Nhưng đây vẫn không phải là hình ảnh khiến người ta cảm thấy chấn động nhất, nó chỉ có thể xem như là một góc của núi băng mà thôi.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hơn một nghìn một vũ trụ Thiên cấp bị xâu chuỗi lại bầu trời thủy tinh này nối tiếp bầu trời thủy tinh khác, đả kích thị giác này khiến cho người khác thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Đồng thời xung quanh con vật khổng lồ này còn có vô số vũ trụ Địa cấp và vũ trụ Huyền Cấp, bọn họ giống như chúng tinh củng nguyệt, bảo vệ con vật khổng lồ này.
- Trời ơi!
Tiểu Bạch khiếp sợ tới mức ngây người, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Hai mắt Ngọc Nhi chợt sáng lên, nhanh chóng vươn đầu nhỏ ra cắn lên củ cà rốt của Tiểu Bạch.
Lập tức, Ngọc Nhi lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, cô phát hiện mùi của cà rốt này rất bình thường, nhưng lại có tiềm lực trợ giúp khai phá bản thân, ăn lâu dài có thể khiến cho thiên phú trở nên mạnh mẽ, đột phá tầng thứ cao hơn.
- Thật là cà rốt thần kỳ.
Vẻ mặt Ngọc Nhi kinh ngạc, lại ló đầu ra cắn một cái, sau đó phát hiện mình thích mùi này.
Tướng quân Thiên Huyền mỉm cười hỏi:
- Có phải là chưa từng gặp qua loại tạo hình của vũ trụ này không? Nó được gọi là vũ trụ cực hạn.
Vương Hạo khẽ gật đầu, tò mò hỏi:
- Vũ trụ cực hạn? Đây là ý gì?
Tướng quân Thiên Huyền giải thích:
- Trong vũ trụ Đa Nguyên, vũ trụ này phân thành bốn cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, sau khi đạt tới vũ trụ Thiên cấp, vũ trụ cũng sẽ tiến hóa đến điểm cao nhất, cho nên cái này cũng có nghĩa là đứng đầu vũ trụ Thiên cấp chính là tu vi cao nhất của vũ trụ Đa Nguyên.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Anh là muốn nói, xâu chuỗi những vũ trụ Thiên cấp này lại là vì theo đuổi tầng cao hơn.
Tướng quân Thiên Huyền gật đầu nói:
- Anh nói không sai, xâu chuỗi vô số vũ trụ Thiên cấp lại với nhau, để cho pháp tắc bên trong lưu thông với nhau, như vậy sẽ sinh ra pháp tắc vũ trụ hoàn mỹ hơn, từ đó để cho sinh vật trong vũ trụ nhận được tiến hóa một lần nữa, cũng chính là cái được gọi là đột phá cực hạn.
Vương Hạo không nhịn được hỏi:
- Theo ý của anh, sinh vật được sinh ra trong vũ trụ, vĩnh viễn sẽ không có cách nào thoát khỏi vũ trụ của mình?
Tướng quân Thiên Huyền khẽ cười nói:
- Theo tình trạng hiện giờ chúng tôi thấy chính là như vậy không sai, nhưng tôi nghe Nữ Vương đại nhân nói qua, đứng đầu vũ trụ Thiên cấp còn có một cảnh giới, bọn họ phá bỏ hạn chế của vũ trụ, hoàn toàn có thể rời khỏi ràng buộc của vũ trụ, không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, được người ta gọi là thánh chủ.
- Thánh chủ?
Ánh mắt của Vương Hạo chợt co lại, đây không phải là cảnh giới mà kim tệ sống lại có thể đạt được sau khi chết sao?
Tướng quân Thiên Huyền suy nghĩ một chút nói:
- Lời đồn đại thánh chủ thích lánh đời không ra ngoài, đặc biệt giấu mình, cho nên thật sự có tồn tại thánh chủ hay không cũng không ai biết?
- Lánh đời không ra ngoài?
Chân mày Vương Hạo nhăn lại, trong nháy mắt liên tưởng đến những thế lực lánh đời.
Nếu như thánh chủ thật sự thoát khỏi sự ràng buộc của vũ trụ, như vậy bọn họ thật sự không cần chế tạo loại quái vật khổng lồ vũ trụ Cực Hạn này rêu rao khắp nơi.
Chỉ cần tùy tiện ẩn nấp ở vũ trụ nào đó, vẫn thật sự khó bị người khác phát hiện mà.
Đúng lúc này, một giọng nói ngọt ngào giống như ngâm mật vang lên:
- Anh Vương Hạo…
Vương Hạo hơi sững sờ, chỉ thấy một bóng người nhỏ nhắn xinh xắn nhanh chóng nhào vào trong lòng hắn, cúi đầu nhìn xuống chỉ thấy Tiểu Hồ Ly thân mặc một bộ váy dài cổ trang màu trắng, khóe miệng cong lên ý cười ngọt ngào, đang ngẩng đầu nhìn hắn.
Tiểu Hồ Ly giơ bàn tay nhỏ bé ra nói:
- Quà của em đâu?
- Quà?
Vương Hạo suy nghĩ một lát, lần trước lúc Tiểu Hồ Ly đi hình như là có nói qua, lần sau gặp mặt phải mang quà cho cô, bằng không sẽ không tha cho hắn.
Tiểu Hồ Ly phồng má nói:
- Anh không mang quà theo?
- Sao có thể chứ?
Vương Hạo dứt khoát lắc đầu:
- Anh viết cho em một bài hát, bây giờ anh sẽ hát cho em nghe, ở trên người em, tự do bay lượn, phi, hát sai rồi, là ở trong lòng em, tự do bay lượn…
Chương 864 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]