Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 866: CHƯƠNG 865: THỬ XEM

“Anh hát cái gì vậy?”

Tiểu Hồ Ly xấu hổ đỏ mặt, giơ tay lên che miệng Vương Hạo lại.

- Các người làm chuyện của mình đi, tôi đi báo với Nữ Vương đại nhân một tiếng.

Tướng quân Thiên Huyền che miệng mỉm cười, sau đó tự giác bỏ đi, không quấy rầy đôi tình nhân nhỏ vừa gặp mặt đã củi khô bốc lửa này.

Vù…

Tiểu Hồ Ly thở phào nhẹ nhõm, có người ngoài ở đây cô thật sự có cảm giác cả người không được tự nhiên.

Vương Hạo nắm bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Hồ Ly, vô cùng đau lòng nói:

- Đây chính quà tặng mà anh dành hết tâm tư tặng cho em, em không thích sao?

Tiểu Hồ Ly cười ngọt ngào nói:

- Em rất thích, anh đừng đau lòng…

Vương Hạo nhíu mày nói:

- Nếu đã thích, vậy thì em bay lượn ở trên người ta, hay là anh bay lượn ở trên người em?

Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Tiểu Hồ Ly đỏ lựng, giống như màu son, bàn tay nhỏ bé còn không thành thật nhéo một cái trên eo của Vương Hạo, cảnh cáo cái đồ tồi này đừng giở trò lưu manh nữa.

Á…

Đúng lúc này, Tiểu Bạch ở trên vai của Vương Hạo phát ra tiếng kêu chói tai kiểu như lợn bị giết chết.

Vẻ mặt Vương Hạo mất hứng:

- Tiểu Bạch, không có việc gì cậu kêu lên làm gì? Không thấy tôi đang bận rộn sao?

Tiểu Hồ Ly trừng mắt nhìn Vương Hạo, đây quả nhiên là hư hỏng, mỗi ngày luôn nghĩ ra chiêu trò lừa cô, sau đó đổ lên người cô.

Tiểu Bạch móc kim trúc ra, tức giận nói:

- Cái con rối nhỏ này lại dám ăn vụng cà rốt của thỏ bảo bảo tôi, ngày hôm nay thỏ bảo bảo tôi nhất định phải giáo huấn cô ta.

Vẻ mặt của Ngọc Nhi hoảng sợ nhìn Tiểu Bạch, đối với thủ đoạn của con thỏ ác ma này, cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

Tiểu Hồ Ly ngạc nhiên vui mừng kêu lên:

- Thật là tiểu tinh linh xinh đẹp, mau đến đây với tôi nào.

Ngọc Nhi nào dám do dự, trực tiếp nhào vào trong lòng Tiểu Hồ Ly run lẩy bẩy.

Tiểu Hồ Ly đau lòng nói:

- Đứa nhóc bị dọa sợ rồi sao? Không cần lo lắng, có tôi ở đây, Tiểu Bạch không dám khi dễ cô đâu.

Ngọc Nhi đáng thương nói:

- Chị thật sự sẽ bảo vệ Ngọc Nhi sao?

Tiểu Hồ Ly lại cười nói:

- Hóa ra em tên là Ngọc Nhi, yên tâm đi, khắc tinh của thỏ là hồ ly, nếu như nó dám làm loạn, tôi sẽ ăn nó.

Vương Hạo dựng ngón tay cái với Tiểu Hồ Ly, lý do an ủi người này hắn cho điểm tối đa.

Tiểu Bạch nói thầm:

- Thỏ bảo bảo tôi mới không sợ hồ ly, thỏ bảo bảo tôi chẳng qua là nể mặt Vương Hạo mà thôi.

Tiểu Hồ Ly gõ đầu thỏ của Tiểu Bạch một cái, nghiêm túc cảnh cáo nói:

- Thỏ cục cưng, sau này Ngọc Nhi sẽ theo tôi, nếu như cậu dám động tới cô ấy, tôi sẽ đánh cái mông nhỏ của cậu.

Tiểu Bạch thu hồi kim trúc, không phục nói:

- Hôm nay tôi nể mặt cô là được rồi, nếu như cô ta còn dám trộm cà rốt của thỏ bảo bảo tôi, thỏ bảo bảo tôi sẽ không nể mặt ai nữa đâu.

Hai mắt Ngọc Nhi chợt sáng lên, cảm thấy mình đã tìm được một núi dựa lớn, sau này cũng sẽ không sợ con thỏ này nữa rồi.

Nghĩ tới đây, Ngọc Nhi thè lưỡi với Tiểu Bạch, còn làm mặt quỷ với Tiểu Bạch nữa.

Nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, trong lòng Tiểu Bạch vô cùng tức tối, nhanh chóng móc quyển sổ ra, viết lên trên đó tháng nào đó, năm nào đó con rối nhỏ khiêu khích con thỏ đáng yêu, thù này không báo thề không làm thỏ.

Vèo vèo…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử Thiên Hồ hạ xuống bên cạnh Tiểu Hồ Ly.

Tiểu Hồ Ly tò mò hỏi:

- Sao thế?

Nữ tử Thiên Hồ hành lễ nói:

- Hồi bẩm công chúa Mộng Kỳ, quốc sư đại nhân hạ lệnh chuẩn bị Ngưng Hương Các cho người và phò mã dùng lúc kết hôn, bây giờ các người phải nhanh đến xem.

- Động phòng cũng đã chuẩn bị xong, cái này phải đi nhìn, không đúng, phải đi thử một chút.

Vương Hạo hưng phấn lôi kéo Tiểu Hồ Ly chạy như bay về phía vũ trụ Thiên Hồ.

Tiểu Hồ Ly thẹn thùng nói:

- Anh nói bậy bạ gì đó, ai muốn đi theo anh thử chứ, còn nữa anh biết Ngưng Hương Các ở chỗ nào sao?

Giọng nói của Vương Hạo vang lên:

- Mặc kệ nó ở chỗ nào, dù sao thì sau này nơi đó chính là nhà của anh, ở nơi nào cũng giống nhau.

- Tên đại sắc lang nhà anh…

Giọng nói giận dỗi của Tiểu Hồ Ly vang lên.

Nữ tử Thiên Hồ chớp chớp mắt, lẩm bẩm nói:

- Vị phò mã gia này thật đúng là không giả vờ chút nào, cứ vậy mà xem nơi này là nhà của mình, nhưng như vậy cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn Nữ Vương đại nhân chìm đắm trong trụy lạc, phớt lờ tất cả.

……

Vũ trụ Thiên Hồ.

Trong cung điện của người đứng đầu Thiên Hồ.

Tướng quân Thiên Huyền đi tới một tòa hoa viên, chỉ thấy trong hoa viên có không ít nữ tử Thiên Hồ đang ngồi vây quanh trong một cái đình.

Mà xung quanh đình bị tấm rèm mỏng che lại, bên trong là một bóng dáng uyển chuyển vô cùng lười biếng, đây là đệ nhất mỹ nhân người đứng đầu Thiên Hồ của vũ trụ Đa Nguyên.

Tướng quân Thiên Huyền tiến lên hành lễ nói:

- Tham kiến Nữ Vương đại nhân.

Tiếng nói lười biếng như chuông bạc của người đứng đầu Thên Hồ từ sau bức rèm mỏng truyền đến:

- Không cần đa lễ, nghe nói đám người Hắc Thiên Hồ kia lại bắt đầu làm loạn rồi?

Tướng quânThiên Huyền gật đầu nói:

- Đúng vậy, từ sau khi công chúa Mộng Kỳ xuất hiện, những Hắc Thiên Hồ này chưa từng ngừng nghỉ, lúc nãy Tinh Hồ xuất hiện trên địa bàn của chúng tôi, ra tay với phò mã.

A!

Người đứng đầu Thiên Hồ hứng thú:

- Vậy kết quả như thế nào?

Tướng quân Thiên Huyền cảm khái nói:

- Đó là một yêu nghiệt cái thế, tu vi Vũ Thần cấp chín đánh bị thương hai mươi vị Chí Tôn Địa cấp, ngay cả người đứng đầu vũ trụ Địa cấp, hắn cũng có thể cứng rắn liều mạng.

Hít…

Vừa dứt lời, tất cả nữ tử Thiên Hồ ở đó đều hít vào một hơi lạnh.

- Nói đùa sao?

Vũ Thần làm sao có thể đánh bị thương Chí Tôn Địa cấp?

- Trong đó quả thật chênh lệch bốn cảnh giới sao?

- Chắc là có truyền thừa cho nên rút ngắn chênh lệch.

- Cho dù nắm giữ truyền thừa nhưng cũng vẫn quá dọa người.

- Đừng quên Vương Hạo thật sự nắm giữ thánh thể vũ trụ, có loại bản lĩnh này cũng có thể nói được.

- Phò mã này chọn không sai, tương lai tộc Thiên Hồ của chúng ta chắc chắn dưới cây lớn được hứng gió.

- Tôi thấy chuyện kết hôn này nên làm sớm một chút, tuyệt không thể bị chuyện gì làm lỡ.

- Không sai, chuyện này quyết định sớm một chút, như vậy mới có thể yên tâm.

- Ngày mai chính là ngày hoàng đạo, tôi thấy ngày mai tốt.

- Đây cũng quá gấp rút rồi? Phòng cưới gì đó đều chưa chuẩn bị xong?

- Cái này đã chuẩn bị xong mấy vạn năm rồi, làm sao có thể nói chưa chuẩn bị tốt chứ?

- Mấy vạn năm?

Chẳng lẽ là đồ cưới của Nữ Vương kia?

- Nhưng lại không phải là đồ cưới kia của Nữ Vương, vốn tưởng rằng Nữ Vương đại nhân có thể xuất giá, nhưng ai biết đồ đệ cũng đã xuất giá rồi mà ngài ấy còn bằng lòng phớt lờ bản thân.

Giọng nói lười biếng của người đứng đầu Thiên Hồ vang lên:

- Chuyện này lát nữa hãy nói, trước tiên nói về chuyện ba bá chủ tranh đoạt Vương Hạo.

Mọi người ở đây liếc mắt nhìn nhau, mỗi lần nói đến loại chuyện này, vị Nữ Vương đại nhân này lại sẽ dùng Càn Khôn Đại Na Di, bắt đầu lảng sang chuyện khác.

Tướng quân Thiên Huyền hơi nhíu mày nói:

- Theo tin tức chúng tôi nhận được, ba bá chủ cho Vương Hạo suy nghĩ ba tháng, đồng thời ba bá chủ đã bắt đầu điều động binh mã, rõ ràng là dự định khai chiến rồi.

Quốc sư khẽ nói:

- Theo suy tính của tôi, lần này sở dĩ ba bá chủ khai chiến, một là vì tranh đoạt Vương Hạo, hai là vì trấn áp những thánh chủ lánh đời kia, cảnh cáo bọn họ không nên có ý đồ với Vương Hạo.

Tiếng thở dài yếu ớt của người đứng đầu Thiên Hồ vang lên:

- Thánh chủ rốt cuộc vẫn xuất động, sự yên bình trăm vạn năm sợ rằng phải bị phá bỏ theo sự xuất thế của Vương Hạo rồi…

Chương 865 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!